Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 1034 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
0635 Bình hòa

❊ ❊ ❊

"Ngài! Nhân viên thanh lý! 0635 Bình hòa."

Tiền bối Emma đã quay về được vài ngày rồi sao?

Nghe thấy lời của người thanh niên bình thường, Lí Ngang không khỏi ngẩn người một chút, sau đó đưa tay sờ sờ vào cặp sừng dê đang nhú ra ở khóe miệng.

Quả nhiên, trong tầm mắt linh hồn của con dê đen, linh hồn của tiền bối Emma đang mang theo sự lo âu, quả thực đang ngồi ngốc trong văn phòng của cô, hơn nữa nhìn trạng thái linh hồn có phần phân loạn kia, dường như cô ấy đang vì chuyện gì đó mà khổ não.

Kỳ lạ, đã quay về được vài ngày rồi, tại sao mình không nghe thấy động tĩnh gì ở phòng bên cạnh? Mà cũng không thấy cô ấy về thăm bé Ellie nhỉ?

Đối với việc này có chút khó hiểu, Lí Ngang giúp người thanh niên bình thường chọn một văn phòng, sau đó dẫn cậu ta đi nhận một số văn phòng phẩm, rồi mới đi đến ngoài văn phòng của tiền bối Emma, giơ tay gõ nhẹ vào cửa.

"Tiền bối Emma, bây giờ cô có tiện không?"

Lí Ngang?

Nghe thấy âm thanh ngoài cửa, Emma đang nhíu mày khổ tư sau bàn làm việc bỗng sững sờ một chút, ngay sau đó ném ra một cuộn băng gạc, rồi vặn nắm đấm cửa.

"Tiện, cậu tìm tôi có chuyện gì sao?"

"Cũng không có chuyện gì... Tôi chỉ là phát hiện cô đã về, nên qua xem một chút thôi."

Tuy biết tiền bối Emma lúc này hẳn là đang cần sự giúp đỡ, nhưng tin tức này dù sao cũng là có được nhờ việc nhìn trộm trạng thái linh hồn của cô ấy, nên Lí Ngang không trực tiếp mở lời hỏi xem có cần giúp đỡ không, mà là từ mặt bên ám chỉ nói:

"Tiền bối Emma, tôi nghe Anna nói, lần trước cô đi thăm Ellie đến nay đã gần hai tuần rồi, nếu như cô không sắp đi nhiệm vụ mới, thì sau khi tan làm hôm nay, cô có muốn tới nhà tôi thăm con bé không?"

Ellie...

Nghe thấy Lí Ngang nhắc đến con gái mình, thần sắc của Emma lập tức không kìm được mà dịu lại đôi chút, nhưng rất nhanh cô đã lắc đầu, từ chối đề nghị của Lí Ngang.

"Thôi vậy, trạng thái hiện tại của tôi có chút... không quá thích hợp, dễ làm đứa trẻ đó sợ hãi, thật sự không tiện qua nhà cậu ngay được, vẫn là đợi vài ngày nữa đã."

Trạng thái hiện tại của cô?

Nghe vậy, Lí Ngang không khỏi ngẩn ra một chút, sau đó cẩn thận quan sát tình hình của cô.

Vẫn là bộ váy liền thân màu be quen thuộc, vẫn là làn da trắng trẻo đến mức gần như ánh lên sắc ngọc, ngay cả thần thái ôn nhu cũng giống như trước đây, có thể nói ngoài việc trên cánh tay quấn vài vòng băng gạc, thêm vào đó ánh mắt hơi có chút mệt mỏi ra, tiền bối Emma lúc này không khác biệt gì so với trước kia.

"Sao vậy? Chẳng phải vẫn rất tốt sao?"

Nghe thấy câu hỏi đầy khó hiểu của Lí Ngang, đến lượt Emma bắt đầu thắc mắc.

Nghiêng đầu nhìn chiếc gương trên bàn, nhìn người phụ nữ với sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lạnh lẽo, sát khí toàn thân nồng đậm đến mức gần như ngưng tụ thành thực chất trong gương, cô không khỏi đưa tay sờ sờ khuôn mặt mình, có chút bối rối hỏi ngược lại:

"Sát khí trên người tôi nặng như thế này mà cậu không cảm nhận được sao?"

"Sát khí?"

"Ừm..."

Emma gật gật đầu, sau đó thần tình có chút mệt mỏi nói:

"Nhiệm vụ tôi nhận được là điều tra ngọn núi lửa vừa xuất hiện dị động ở quận Meinike, sau đó phát hiện là do tổ chức bí mật 'Đại Địa Tinh Anh' giở trò, chúng định cưỡng ép cho nổ tung hai ngọn núi lửa để khai thác kim loại trong đó.

Thành viên của tổ chức này tuy thực lực không mạnh, nhưng cực kỳ thích nô dịch số lượng lớn người bình thường, sai khiến những người bị khống chế tiến vào những khu vực nguy hiểm để giúp chúng khai thác khoáng sản.

Để ngăn chúng làm loạn, tôi chỉ đành ra tay nặng, một hơi giết chết hơn một trăm thành viên của chúng, sau đó dùng hình cụ chế phục hơn sáu ngàn dân trấn bị chúng khống chế."

"À... Rất tốt, ngăn chúng làm loạn là được rồi."

Đợi một lúc không thấy nói tiếp, Lí Ngang chỉ đành bình luận một câu khô khốc, sau đó tiếp tục hỏi:

"Sau đó thì sao, phía sau thế nào?"

Phía sau... Mình đã xử quyết hơn một trăm tên ác nhân, sau đó không thể không dùng hình cụ đối với hơn sáu ngàn người, dựa vào đau đớn để giúp họ thoát khỏi sự khống chế, cho nên sát khí trên người hiện tại rất nặng, dễ làm sợ trẻ con lắm!

Nga... Hóa ra ý cậu là như vậy...

Mất một phen công phu, cuối cùng cũng hiểu được tiền bối Emma đang lo lắng điều gì, trên mặt Lí Ngang không khỏi lộ ra một tia bừng tỉnh, sau đó có chút ngại ngùng nói:

"Tôi vừa từ kỳ khảo hạch thăng cấp trở về, khi bọn họ mới đi tham gia khảo hạch, mặt mũi ai nấy đều sát khí đằng đằng, tôi nhìn quen rồi nên trở nên hơi không quá nhạy cảm với việc này..."

Hóa ra là chuyện như vậy...

Nghe xong lời giải thích của Lí Ngang, Emma không khỏi gật đầu đã hiểu, sau đó có chút tò mò hỏi:

"Đúng rồi, vậy kỳ khảo hạch thăng cấp của cậu có thuận lợi không? Tư cách nhân viên thanh lý cấp hai có sắp xuống chưa?"

Về kỳ khảo hạch thăng cấp... Tuy là trong lúc thi có xảy ra một chút vấn đề nhỏ, nhưng tôi thi cũng coi là thuận lợi... Ừm... Chỉ là toàn bộ Cục Thanh Lý có vẻ không được thuận lợi lắm...

"Không sao đâu, tạm thời chưa thăng cấp cũng không có gì cả."

Hiểu lầm biểu cảm kỳ lạ của Lí Ngang, nhìn Lí Ngang có chút "khó nói", Emma tâm lý không hỏi thêm nữa, mà dùng ánh mắt nhu hòa an ủi:

"Đừng nản lòng, với thiên phú và thực lực của cậu, sớm muộn gì cũng sẽ thăng lên thôi, cho dù lần khảo hạch này biểu hiện không tốt cũng không sao, kỳ khảo hạch nửa năm sau cố gắng thêm lần nữa là được."

Nửa năm sau cố gắng thêm lần nữa... Cái này chắc không còn cơ hội nào nữa rồi nhỉ? Tôi đoán căn bản không cần đến nửa năm sau, đợi khi Đổng sự Kim Ngưu đăng cung thành công, tổng cục bên đó trống vị trí ra, ngay lập tức sẽ phải cấm tôi tham gia khảo hạch vĩnh viễn...

"Vẫn là đừng nói chuyện này trước đã."

Tuy không chuẩn bị tuân thủ yêu cầu của Đổng sự Xạ Thủ, giấu giếm tình hình trong kỳ khảo hạch thăng cấp với mọi người, nhưng trải nghiệm bản thân ăn sạch nhân viên thanh lý đi tham khảo, rồi ăn sạch cả Đọa Hồn Hắc Uyên, sau đó dọc đường cứ ăn ăn ăn, kể ra thật sự không dễ nghe chút nào, Lí Ngang chủ động chuyển chủ đề nói:

"Tiền bối Emma, mấy ngày nay cô cứ trốn mãi trong văn phòng không ra ngoài, là vì đang đợi sát khí trên người... à... nhạt đi sao?"

"Phải..."

Nhìn bản thân "mãn diện hung quang" trong gương, tâm tình Emma có chút chán nản nói:

"Tôi cũng muốn đi thăm Ellie, nhưng tình huống hiện tại thế này thật sự không quá thích hợp, vẫn là đợi thêm vài ngày nữa đi... Đúng rồi Lí Ngang."

Nói đến đây, Emma ngẩng đầu cẩn thận quan sát thần sắc của Lí Ngang một chút, sau đó trong ánh mắt mang theo sự an ủi nói:

"Xem ra cậu vẫn khá thích ứng với công việc trong cục, so với lúc mới gặp cậu lần đầu, khí tức của cậu lần sau lại bình hòa hơn lần trước, nụ cười trên mặt cũng ngày càng nhiều hơn, người như thế này thật sự rất tốt."

Cảm giác mình mang lại cho người khác rất bình hòa... Cười cũng nhiều hơn sao?

Nghe lời bình phẩm của Emma, Lí Ngang không khỏi sờ sờ mũi.

Theo số lượng dị thường vật trong tay ngày càng nhiều, chỉ số tẩm nhiễm từ từ tăng lên, thực lực bản thân đã không còn như xưa, hiện tại có thù gì cơ bản trả ngay tại chỗ, trong lòng thường không chất chứa sự việc, nên quả thực bình hòa hơn trước rất nhiều.

Còn về việc cười nhiều hơn... Mình thường cười sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:639
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »