Đi gặp mẹ sao?
Sau khi nghe đề nghị của Lyon, nữ phù thủy mèo không khỏi khẽ cắn lấy cánh môi màu anh đào của mình, trong mắt vậy mà lại kỳ lạ nảy sinh ra chút cảm giác thoái thác.
Mà với tư cách là chủ nuôi của nữ phù thủy mèo, ngay cả khi cô hiện tại không ở hình dạng mèo, Lyon vẫn nhận ra sự do dự và chần chừ trong lòng cô, anh có chút ngạc nhiên chủ động hỏi:
“Sao thế? Cô không muốn đi gặp Đại phù thủy vương à?”
“Hừ hừ, đó chẳng qua chỉ là một bà lão sắp gần đất xa trời mà thôi, có gì đáng sợ chứ?”
Ồ phải rồi, thiết lập nhân vật hiện tại của cô là nữ phù thủy tà ác đã tráo đổi với vương nữ thật, ngoài những lời thoại này ra thì chẳng nói được gì khác.
Lyon phản ứng lại liền giật giật khóe miệng, sau đó có chút cạn lời lên tiếng đề nghị:
“Thôi cô đừng nói nữa, mẹ cô năm nay đã gần một trăm năm mươi tuổi rồi, đừng để cái miệng này của cô làm bà tức đến mức xảy ra chuyện gì không hay... Đi thôi, chúng ta mau tới tìm bà ấy.”
“Thế nhưng tôi……”
“Thế nhưng cô không biết phải đối mặt với bà ấy thế nào?”
“Ừm……”
Nhìn thần sắc có chút gượng gạo của nữ phù thủy mèo, đuôi lông mày Lyon không khỏi nhướng lên, sau đó mở lời nói:
“‘Nếu lúc trước mình chịu nghe lời khuyên của bà ấy thì tốt rồi’, ‘mọi chuyện biến thành thế này đều là do mình’, ‘là mình liên lụy mẹ, mình có lỗi với bà’, ‘nếu đổi lại là mẹ có lẽ sẽ làm tốt hơn’, ‘mình có lẽ đã làm bà thất vọng’, ‘mình không phải là đứa con gái tốt’……
Nếu tôi đoán không lầm, lý do cô hơi không muốn gặp bà ấy, đại khái chính là một hoặc vài trong số những điều này, đúng không?”
“Cô không nói gì thì tôi coi như cô mặc định rồi đấy.”
Ngẩng đầu phân biệt phương hướng xong, Lyon vừa nắm tay nữ phù thủy mèo đi sâu vào nội viện, vừa mở lời an ủi:
“Yên tâm đi, dựa theo sự hiểu biết của tôi về tình hình của Mười Hai Vương thất, chỉ cần cô có thể chắc chắn mình là con gái ruột của mẹ cô, thì những điều cô lo lắng đều không phải là vấn đề.”
“Bởi vì trong huyết mạch của Mười Hai Vương thất đều có mảnh vỡ quyền năng, tính cách của huyết mạch chính thống cơ bản đều được đúc từ một khuôn ra, cho nên mẹ cô và cô về phương diện tính cách này chắc là giống nhau, gặp chuyện nhất định sẽ tìm nguyên nhân từ chính bản thân mình.”
Hồi tưởng lại tình hình liên quan tới Mười Hai Vương thất mà mình đã nghe được từ cục trưởng phân cục Bảo Bình khi còn ở Vương quốc Bắc Cảnh, Lyon lên tiếng giải thích:
“Tính cả Vương quốc Tạp Lai Văn phía đông đã diệt vong trước đó, huyết mạch của Mười Thập Tam Vương thất phân biệt chiếm giữ bảy loại ác và sáu loại thiện, tổng cộng mười ba loại cảm xúc. Mà theo suy đoán của tôi và một vị tiền bối trong cục, ngay cả những hậu duệ vương thất chiếm giữ quyền năng ‘thiện’ cũng sẽ chịu một số ảnh hưởng tiêu cực.”
“Ví dụ như lý do vừa rồi cô có những suy nghĩ kỳ quái đó, hẳn là đã bị ảnh hưởng bởi huyết mạch khiêm tốn của đất nước phù thủy các cô... Thực ra đối mặt với sự phòng thủ nghiêm ngặt của Hội Lục Vương, cô có thể kiên trì tới bây giờ, thậm chí từng trà trộn vào Hội Lục Vương, đã làm rất tốt rồi.”
“Về phần mẹ cô, nếu bà ấy là mẹ ruột của cô, thì bà ấy hẳn sẽ cảm thấy ‘mình là một người mẹ không làm tròn trách nhiệm’, ‘nếu lúc trước mình làm tốt hơn một chút thì Caitlin đã không phải chịu khổ’, chắc chắn sẽ không cho rằng là vấn đề của cô đâu, nên cô cứ yên tâm đi.”
Anh nói như vậy thì…… Hình như mẹ thật sự là người như thế.
Nghe xong phân tích hợp tình hợp lý của Lyon, sự dằn vặt tinh thần truyền đời của vương nữ mèo lập tức được xoa dịu hơn một nửa nhờ những lời này.
Sau khi nhìn bóng lưng Lyon đầy biết ơn, vương nữ mèo hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự tự ti và sợ hãi trong lòng, bước lên một bước đi đến bên cạnh Lyon, cùng anh đẩy cánh cửa gỗ của sân viện nơi Đại phù thủy vương sinh sống.
“Các người……”
Mặc dù dưới sự trói buộc của câu chuyện trước khi ngủ, vương nữ mèo hiện tại đã hóa thân thành nữ phù thủy tà ác, khí chất toàn thân nghiêng nhiều về sự yêu mị và tà dị, nhưng bà lão tóc bạc đang ngồi phơi nắng giữa sân vẫn nhận ra ngay con gái ruột của mình.
“Caitlin?!”
Nhìn đôi mắt đục ngầu tràn đầy kinh hỉ kia, đôi môi vương nữ mèo không khỏi mấp máy hai cái, tiếp đó sống mũi bỗng chốc cay xè, hai dòng nước mắt nóng hổi không kìm được tuôn trào, cô vừa khóc vừa hét đầy kích động:
“Đồ già chết tiệt, bà không ngờ người tới là tôi đúng không!”
Nhìn mẹ con Đại phù thủy vương đang đứng trong ngoài sân nhỏ, hai người bốn mắt đều đờ đẫn nhìn nhau ngẩn ngơ, Lyon bị bầu không khí này làm cho gượng gạo tới mức toàn thân khó chịu, không khỏi vô cùng cạn lời che đi một nửa khuôn mặt mình.
Mẹ kiếp mình thật sự phục rồi…… Chẳng phải vừa nhắc cô bớt nói lại sao?
“Tôi…… Tôi không phải……”
Bị những lời thoại "đại hiếu" của chính mình làm cho tê liệt, nhìn người mẹ bị nghẹn đến nói không ra lời trong sân nhỏ, vương nữ mèo không khỏi liên tục xua tay, gấp đến mức đỏ bừng cả mặt giải thích:
“Tôi là muốn nói, bà tiêu đời rồi! Không không không! Bà cứ yên tâm ra đi! Con gái bà sẽ không quay về nữa! Vương quốc của bà thuộc về tôi rồi! Bà……”
Cô mau ngậm miệng lại cho tôi! Nếu còn tiếp tục kiểu nói chuyện này nữa, mẹ cô có khi thật sự phải lên đường sớm đấy!
Lén đá nữ phù thủy mèo một cái từ phía sau, làm cô loạng choạng một cái, Lyon dứt khoát bước lên nửa bước, chắn giữa cô và Đại phù thủy vương, thần sắc có chút khó đỡ lên tiếng "phiên dịch":
“Bà đừng hiểu lầm, điều Caitlin thực sự muốn nói không phải là những thứ này, điều cô ấy muốn bày tỏ hẳn là ‘thật tốt vì bà không xảy ra chuyện gì, bà có thể yên tâm, con gái bà đã quay về rồi, đất nước phù thủy cô ấy sẽ bảo vệ tốt’……”
Dịch lại toàn bộ những lời phát biểu nghịch thiên của nữ phù thủy mèo theo đúng ý nghĩa ban đầu, Lyon tiếp tục giải thích:
“Vốn dĩ chúng tôi đã sắp thoát khỏi sự hạn chế của câu chuyện trước khi ngủ rồi, nhưng 'Thuật của Wuyou' không biết dùng cách gì đã tăng cường hiệu lực của câu chuyện trước khi ngủ một lần nữa, cho nên Caitlin hiện tại không còn cách nào khác, chỉ có thể làm việc theo vai diễn đã định sẵn.”
“Ta hiểu mà……”
Chống tay vịn ghế thở dốc vài hơi, Đại phù thủy vương bị đứa con gái bất hiếu chọc cho hoa mắt chóng mặt, không khỏi lắc đầu cười khổ hai tiếng, gật đầu biểu thị mình hiểu, sau đó nhìn sâu vào nữ phù thủy mèo với vành mắt đỏ hoe, trong mắt đong đầy sự áy náy nói:
“Caitlin…… con gái của ta, những năm qua thật sự đã làm khổ con rồi, đều là do người mẹ này làm không tốt, nếu ta có thể nhìn xa hơn một chút, có lẽ con đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.”
“Tôi…… Tôi…… Oa oa!”
Nhìn thấy mẹ thế mà thực sự giống như Lyon đã nói, không những không nói một lời nặng nề nào, ngược lại còn đầy sự hối lỗi xin lỗi mình, vương nữ mèo người vốn bị Hội Lục Vương chặn đến mức không dám về nhà, lập tức không kiềm được mà òa khóc tại chỗ, sau đó vừa khóc vừa lao tới, vươn tay bóp chặt cổ Đại phù thủy vương.
“Hu hu hu! Đồ già chết tiệt bà tiêu đời rồi! Tôi đã sớm đợi ngày này rồi! Lúc trước bà có từng nghĩ sẽ có ngày tôi quay về báo thù bà không? Bà……”