Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 1556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Tiếng than huy hoàng

❊ ❊ ❊

Vĩnh Hằng Hư Không, Tây Phương Tượng Hạn. Chiến trường Tiên Đồ Diệt Tuyệt, khu vực Bất Hủ Thái Thủy.

"Cẩm Sát Lâm Thái Thủy vẫn lạc!"

Hai mươi hai vị Thái Thủy Tiên, tiên tâm tiên niệm kịch liệt xoay chuyển, nỗi hận tiên đạo lớn lao chưa từng xuất hiện suốt mười mấy ức năm qua, lập tức dấy lên rõ rệt.

Tiên đạo sắp vẫn lạc, nguy cơ đang đến gần.

"Lùi!"

Tiên âm của Hôi Đằng truyền đi, vang vọng khắp Vĩnh Hằng Hư Không.

Nhưng.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo khi Cẩm Sát Lâm Thái Thủy vẫn lạc, ánh sáng Bất Hủ của Quang Ngu bỗng nhiên lóe sáng chói lọi vô cùng vô tận, tựa hồ như hoàn toàn rơi vào điên cuồng.

"Thiêu đốt, Ánh Sát Vĩnh Hằng Hư Không! Lấy nguồn bản thân! Ánh chiếu hư không!"

Một tiếng gầm thấp vang vọng Vĩnh Hằng Hư Không.

Giờ này khắc này, cảnh này chốn này, Vĩnh Hằng Hư Không hoàn toàn vặn vẹo đến cực hạn, sau đó ánh sáng Bất Hủ của Quang Ngu rực sáng hư không, ngưng kết cấm tuyệt!

Quang Ngu Bất Hủ!

Thân hóa Quang Vực!

Khoảnh khắc kế tiếp, ánh sáng nở rộ với tần suất cực cao cực hạn, trong Quang Vực, bùng nổ rực rỡ, nghiền nát tất cả.

Trong chớp mắt.

Mười hai Thái Thủy bị Quang Ngu Bất Hủ dùng bản thân phong tuyệt.

Từng đạo Bất Hủ lực, tựa như những tia sáng ngưng kết liên kết đến cực hạn, xuyên thấu lưu chuyển trong Quang Vực, mang theo Duy Năng bùng nổ vĩ ngạn.

"Phương Thành!"

Quang Ngu Bất Hủ thầm thì trong lòng.

Hắn biết.

Khoảnh khắc quan trọng nhất đã tới.

Nếu Phương Thành lại giết thêm một vị Thái Thủy Tiên, thế yếu sẽ hoàn toàn xoay chuyển thành thế thắng.

Nhưng!

Thái Thủy Tiên thiêu đốt Thái Thủy tiên năng, đốt cháy Tứ Duy Tiên Quốc, Duy Năng chắc chắn sẽ bạo tăng, cực kỳ có khả năng trốn thoát!

Mà Phương Thành, chỉ còn lại sức của một đao.

Có thể trảm thêm Thái Thủy hay không, bọn họ - những tồn tại Bất Hủ, phải dốc sức phối hợp với Phương Thành, phải hoàn toàn tin tưởng Phương Thành.

Dốc hết mọi khả năng, liều hết Bất Hủ lực!

Vì Phương Thành tranh thủ một tia khả năng, vì Hoàn Điền cương vực đánh đổi lấy một tia hy vọng, mọi thứ, đều nằm ở lựa chọn của Phương Thành.

Hắn, liệu có thể chém ra đao thứ ba? Hắn, sẽ trảm sát vị Thái Thủy Tiên nào?

Quang Ngu không dám chắc chắn, cũng không dám nghĩ tới. Một trái tim đã cháy! Một bầu máu sôi trào! Đánh đổi lấy một tia sáng! Không tiếc thân xác Bất Hủ!

Thời khắc này.

Trong lòng Quang Ngu, tựa như ngọn lửa rừng rực đang cháy, hoàn toàn không màng tất cả, vứt bỏ mọi kiêng kỵ.

"Cấm tuyệt! Quang Vực! Ánh Sát! Chiếu rọi!"

Từng đạo Vĩnh Hằng Pháp, trong Quang Vực cuộn trào không ngớt, tựa như sóng thần diệt thế đang hủy thiên diệt địa, vặn vẹo phá nát mọi vật chất.

"Thiêu tận Bất Hủ lực của chúng ta! Tranh thủ thời cơ một đao cho Phương Thành!" Thương Thiêm Bất Hủ điên cuồng gào thét, tựa khóc tựa cười, tựa vui tựa buồn.

Họ khổ sở ác chiến, chém giết suốt hai mươi bảy ức năm.

Cuối cùng!

Cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến kỳ tích xảy ra! Hy vọng giáng lâm! Quang minh đản sinh!

Một đao của Phương Thành, phải chém ra vào thời cơ tất yếu tuyệt đối, bằng xác suất khả năng tuyệt đối, trảm sát Thái Thủy Tiên!

"Hư Không Sát Vực!"

Thương Thiêm Bất Hủ toàn thân bùng nổ, từng đạo Bất Hủ lực vẽ ra hàng tỷ quỹ đạo vết tích không thể tưởng tượng, cấm tuyệt hai vị Thái Thủy.

Không hiểu sao. Thương Thiêm bỗng nhiên nhớ lại thời kỳ Giới Chủ, thời kỳ ngao du tung hoành trong vũ trụ tinh không.

Đó là một ngôi hằng tinh rực rỡ. Đó là một vùng tinh không xán lạn.

Bành.

Thương Thiêm nắm lấy từng mảng liệt diễm hằng tinh, trong vũ trụ tinh không đen tối vô tận, phác họa vết tích, bút vẩy ánh sáng.

"Đẹp quá, nhưng mà, huynh viết tên muội làm chi." Một nữ tử khoác váy bào đen nhạt, che miệng khẽ cười.

"Chỉ Mộc." Thương Thiêm Bất Hủ mỉm cười.

Nữ tử váy đen nhạt e thẹn dậm chân, xoay người, hóa thành một đạo lưu tinh đen nhánh.

Hai mươi bảy ức năm trước.

Hắn tấn thăng tầng diện Bất Hủ, vũ trụ tinh không tuyên khánh.

Hai mươi bảy ức năm trước, Tiên giả giáng lâm, Chỉ Mộc vẫn lạc, hắn không bao giờ còn nhìn thấy vệt lưu tinh đen nhánh đó quay đầu trở lại.

"Chỉ Mộc"

"Sắp kết thúc rồi."

"Mọi thứ sắp kết thúc rồi, đợi ta quay về, sẽ tiếp tục bắn pháo hoa cho nàng xem."

"Tấn thăng Bất Hủ, có ý nghĩa gì chứ. Dường như muốn quay về quá khứ, quay về phía sau nàng, nhưng mãi mãi không thể quay về được nữa."

Tích tắc.

Thương Thiêm Bất Hủ nhắm hai mắt lại.

Ầm ầm.

Thương Thiêm Bất Hủ! Trong! Chớp! Mắt! Thiêu! Đốt! Bất! Hủ! Lực!

"Thương Thiêm, ngươi điên rồi!! Cho bọn ta rút lui, ta tự hứa—" Tiên âm gào thét, hai vị Thái Thủy Tiên hoảng sợ.

Nguy cơ tiên đạo vẫn lạc trước mắt, chúng cũng cuối cùng đã biết sợ hãi.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Không gian thần mang cuồn cuộn mãnh liệt hủy diệt trấn áp tất cả, Thương Thiêm Bất Hủ hóa thân không vực, dùng thân xác chống lại hai vị Thái Thủy, dùng việc thiêu đốt Bất Hủ lực, tạo ra thời cơ tốt nhất cho Phương Thành.

"Chỉ Mộc." Thương Thiêm Bất Hủ thầm thì trong tim.

"Tạo thời cơ cho Phương Thành! Đánh đổi hy vọng cho Hoàn Điền!" Mễ Nguyệt Bất Hủ toàn thân nổ tung, quy tắc sinh mệnh hóa thành vô số cột sáng. Quét ngang tất cả. Nghiền nát tung hoành.

"Các——các ngươi đều điên rồi! Đám người điên các ngươi!" Tiên âm thê lương, vang vọng khắp Vĩnh Hằng Hư Không, dội lại vô tận.

"Hê, Phương Thành."

Hỏa thuộc Bất Hủ, Thương Bạc Đông khẽ cười một tiếng, khuôn mặt với những đường nét cứng rắn, hàng mày cùng đôi mắt thô khoáng, lập tức trở nên bình đạm thong dong.

Hắn mới tấn thăng Bất Hủ mười một ức năm.

Hắn căn bản không có Bất Hủ lực để thi triển phong cấm khu vực hư không.

Nhưng, thì đã sao. Thì! Đã! Sao!

Bành bành bành bành bành!

Một vệt liệt diễm tang thương, hào hùng rực rỡ, càn quét Vĩnh Hằng Hư Không.

Một tràng cuồng tiếu đầy chính khí bùng nổ, chí nhiệt bàng bạc, lan tràn vùng xung quanh.

"Mọi thứ quyết định ở ngươi! Trảm đi! Trảm đi a a! Phương! Thành!"

Thân xác Bất Hủ của Thương Bạc Đông bỗng chốc bị liệt diễm bao phủ.

Ngọn lửa nổ tung, viêm mang sụp đổ, hắn lao tới, gắt gao kiềm chế mọi khả năng trốn thoát của Thái Thủy Tiên phía trước.

Thương Bạc Đông, so với những Bất Hủ khác, trải nghiệm không giống nhau. Hắn từ nhỏ khổ tu, cuộc đời tu hành cũng chỉ luôn là tu luyện tu luyện, chưa từng bàng hoàng, chưa từng dừng bước, chưa từng quay đầu.

Mọi việc không liên quan đến tu hành, tự nhiên cũng không liên quan đến hắn.

Nhưng.

Tiên giả giáng lâm, Tiên Đồ Diệt Tuyệt mở ra, vốn nên đứng ngoài cuộc, thản nhiên rời đi, nhưng Thương Bạc Đông lại ở lại.

Hắn không biết vì sao. Hắn không rõ nguyên nhân.

Nhưng hắn bỗng nhiên hiểu ra, hóa ra thứ hắn vẫn luôn theo đuổi, chẳng qua chỉ là một tia sáng, một chút hy vọng.

Tu hành là vậy, nhân sinh cũng là vậy.

"Phương Thành, lựa chọn ở nơi ngươi."

Thương Bạc Đông thầm thì, Bất Hủ lực toàn thân dần tan rã, cùng Thái Thủy Tiên đang đốt cháy tiên năng tiên quốc, liều mạng chém giết thảm liệt.

Đến nước này.

Mười một vị Bất Hủ, trong lòng có chấn kinh ngỡ ngàng, cũng có ngây người sững sờ.

Nhưng trong lúc thế cục xoay chuyển, họ nén lại mọi cảm xúc kinh thán cảm khái, liều mạng tranh thủ cho Phương Thành nhát đao Trụ Vẫn thứ ba.

Quang Ngu Bất Hủ dùng sức một mình, dấy lên cuồng lan, lực chiến mười hai Thái Thủy.

Thương Thiêm Bất Hủ thiêu đốt Bất Hủ lực, không gian thần mang đang sụp đổ, thân xác Bất Hủ đang rên rỉ, lực kháng hai vị Thái Thủy.

Mễ Nguyệt, Thương Bạc Đông cùng các vị Bất Hủ khác, vứt bỏ mọi kiêng kỵ,bán mạng chém giết, từng điểm Bất Hủ lực dật tán ra ngoài, điểm xuyết Vĩnh Hằng Hư Không.

Mang Ngữ đã trọng thương.

Thái Thủy đã vẫn lạc hai vị. Thế yếu nghịch chuyển, thế cục cân bằng, một đao cuối cùng của Phương Thành, trong khoảnh khắc trở thành cọng rơm quyết định sự cân bằng của chiến cuộc.

Khụ khụ.

Mang Ngữ Bất Hủ ho ra máu quang. Máu do Bất Hủ lực tạo thành, lấp lánh ánh sáng, cũng chứa đựng niềm vui.

"Tin tưởng hắn. Tuyệt đối tin tưởng hắn." Trước khi chiến tranh bắt đầu, từng câu nói thiếu hơi sức, cố trấn tĩnh đó, vang lên bên tai Mang Ngữ. Nhỏ bé như tiếng chim kêu. Lại chấn động tâm can. Vang vọng linh hồn.

Khóe miệng Mang Ngữ khẽ nhếch một nụ cười, khuôn mặt đầy vết rách thương tích, từng đạo Bất Hủ lực dần dần dật tán.

Hóa thân quang minh, Mang Ngữ vĩ ngạn tuấn dật, khóe miệng rách ra, có chút đáng sợ rợn người.

"Phương Thành."

Mang Ngữ cười cười, dần dần hôn mê bất tỉnh.

Một bộ bạch y lẫm liệt.

Một bầu huyết lệ ngân vang.

Phương Thành thần thái bình tĩnh thong dong, nhưng lại ấp ủ cuộn trào những tiếng gầm thét cuồn cuộn, những tiếng rống giận mênh mông, cùng một chút tráng liệt.

Đao trảm Thái Thủy, gánh vác hy vọng.

Giờ này khắc này chốn này, cánh tay trái, tay phải của Phương Thành đã nát bấy, nhưng không tiếc bản thân, vẫn còn sức của một đao.

Trảm ai? Trảm nó.

Phương Thành mỉm cười, bước đi tiến tới, thân xác dần dâng lên lan tỏa ánh sáng trắng tinh khiết, thong dong thầm thì: "Tim nóng rực rỡ đốt thân mình, hôm nay mới biết ta là ai."

Keng keng keng keng keng!

Trụ Vẫn Đao chém ra!

"Hồng Thương."

"Mời ngươi đi chết."

Một tiếng huýt sáo dài thấp nhẹ dâng lên. Phương Thành dùng bản thân gánh vác Trụ Vẫn Đao, lưu chuyển bùng nổ Giới Chủ vực năng ánh sáng trắng tinh khiết, va chạm chém vào Thái Thủy Tiên, Hồng Thương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:529
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »