Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 1514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
Quát Dịch (Canh thứ tư)

❊ ❊ ❊

Khu vực điện chính trung tâm.

Một đạo lưu quang lóe lên trên chủ vị của bàn đá. Chính là Quang Ngu Bất Hủ.

"Ơ kìa, Phương Thành không tới? Hắn quay về đình viện làm gì?" Thương Thiêm Bất Hủ nghi hoặc hỏi.

Quang Ngu Bất Hủ cười khổ: "Phương Thành nói, hắn mà không quay về, em gái Lý Minh Minh của hắn sẽ đánh chết hắn mất."

Đánh chết Phương Thành!?

Thương Thiêm Bất Hủ trợn mắt há hốc mồm. Những vị Bất Hủ còn lại cũng lộ vẻ mặt quái dị.

Một chiêu Trụ Vẫn Đao kia của Phương Thành, trong số các vị Bất Hủ ngồi đây, ngoại trừ Quang Ngu, ai cũng không thể khẳng định mình có thể đỡ nổi hay không.

Mễ Nguyệt cười khổ: "Em gái, danh từ người thân đối với chúng ta mà nói, sớm đã là ký ức xa xôi vạn dặm rồi."

Giới Chủ mới có thể trường sinh, tuổi thọ vô hạn. Nhưng một vị Giới Chủ, khó khăn hiếm thấy biết bao nhiêu.

Ít nhất thì người thân của mười một vị Bất Hủ đang ngồi đây, không ai có thiên phú tư chất như vậy cả.

"Khụ."

Thương Bạc Đông thần sắc cứng lại, lời vừa định thốt ra cũng dừng bặt. Trong phút chốc, không khí chìm vào im lặng.

Mễ Nguyệt tự biết lỡ lời, vội nói: "Tiên Đồ Diệt Tuyệt kết thúc, là chuyện tốt. Nào nào nào, uống rượu thưởng rượu, Quang Ngu đại ca, muội kính huynh một chén."

Quang Ngu cười ha ha, đứng dậy cầm chén rượu: "Chúc mừng!"

Bầu không khí bàn đá dần dần trở nên náo nhiệt.

Thương Thiêm Bất Hủ mỉm cười, tùy ý nếm thử vài món ăn mỹ vị, nheo mắt lại, nhai chậm nuốt kỹ, vô cùng nhàn nhã thoải mái.

"Phương Thành à, đúng là một gã thần kỳ."

Thương Thiêm Bất Hủ nhàn nhạt nghĩ.

Hắn thế nào cũng không hiểu nổi, một vị Giới Chủ, rốt cuộc dựa vào cái gì để trảm sát Thái Thủy Tiên?

Sự khác biệt giữa Duy Năng và Uy Năng. Tựa như sự khác biệt giữa bông gòn và kim cương, dù có nhiều bông gòn thế nào đi nữa, cũng không thể phá hủy nổi kim cương.

Đúng lúc Thương Thiêm Bất Hủ đang thầm suy nghĩ, bầu không khí bàn đá đang dập dềnh vui vẻ náo nhiệt ——

Bành bành bành!

Ầm ầm ầm!

Một đạo dư ba chấn động kéo dài vô tận, mãnh liệt, từ vùng không gian cách phía đông Thượng Hoàn Thành nửa năm ánh sáng truyền tới.

Oanh oanh oanh!

Xuy xuy xuy!

Một đạo Bất Hủ âm, từ nửa năm ánh sáng phía xa, với tốc độ vượt xa ánh sáng vô số lần, tựa như núi lửa phun trào, vang vọng khắp Thượng Hoàn Thành.

—— "Quang Ngu! Tiên a a!!"

Tiếng gào thét thê thảm, hàm chứa sự bi thống, tuyệt vọng vô cùng vô tận, truyền vang lan tỏa trong Thượng Hoàn Thành!

Các vị Bất Hủ sắc mặt đại biến!

Quang Ngu Bất Hủ mạnh mẽ vung tay, đánh tan tất cả Bất Hủ âm sắp sửa khuếch tán ra ngoài Thượng Hoàn Thành, đôi mắt tỏa ra hào hào quang hạo hãn, nhìn về phía Đông.

"Là Quát Dịch!"

Quát Dịch Bất Hủ, rời đi hai mươi bảy ức năm, hôm nay lại đột nhiên quay về?

Hơn nữa.

Bất Hủ âm gào thét thê thảm của Quát Dịch, cũng khiến các vị Bất Hủ trong lòng đầy hoảng loạn.

Tiên gì?

Tiên giả của Tiên Cơ Cương Vực đã hoàn toàn bại lui.

Ánh mắt Quang Ngu lóe lên, nhìn chằm chằm Quát Dịch Bất Hủ cách nửa năm ánh sáng. Thân hình Quát Dịch tỏa ra hỏa diễm Bất Hủ lực, vết nứt khắp nơi, đã chịu trọng thương, sau khi hét lên câu đó, liền hôn mê bất tỉnh.

"Chư vị, chúng ta cùng đi xem thử." Quang Ngu Bất Hủ nhíu mày lên tiếng.

Mười một vị Bất Hủ khởi hành hướng về vũ trụ tinh không cách nửa năm ánh sáng.

Cùng lúc đó, trong Thượng Hoàn Thành, tiếng ồn ào nổi lên bốn phía.

Lôi Pháp đình viện.

Thanh bào Lôi Xà đột nhiên đứng phắt dậy, thần tình kinh ngạc: "Bất Hủ âm? Không đúng không đúng! Thanh âm này —— ta chưa từng nghe qua!"

Thanh âm của mười một vị Bất Hủ ở Hoàn Vũ Các, Thanh bào Lôi Xà đã quá quen thuộc. Mà đạo Bất Hủ âm truyền vang khắp Thượng Hoàn Thành này, hắn chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ.

"Chẳng lẽ, ở Hoàn Điền Cương Vực còn tồn tại Bất Hủ khác? Không thể nào, Hoàn Vũ Các đã hội tụ tất cả Bất Hủ tồn tại rồi mà." Thanh bào Lôi Xà kinh hô thành tiếng, hai mắt kinh nghi bất định.

Điều thực sự khiến hắn tâm thần rung động, chính là tiếng gào thét của Bất Hủ âm, cùng với nỗi bi thống tuyệt vọng ấp ủ bên trong đó.

Cù Chí đang ngồi đối diện Thanh bào Lôi Xà cũng đứng dậy nhíu mày nhìn xa xăm.

"Đạo Bất Hủ âm này là ai? Là vị Bất Hủ đại nhân nào? Chẳng lẽ là Bất Hủ khác mà Hoàn Điền Vũ Trụ che giấu?"

Cù Chí hoảng loạn nghi vấn, trong lòng như mọc đầy cỏ dại. Hắn cảm nhận rõ ràng sự thê lương của đạo Bất Hủ âm này.

"Quang Ngu, Tiên."

Thanh bào Lôi Xà khẽ thì thầm, nhìn về phía xa xăm.

Trong mơ hồ, Thanh bào Lôi Xà hiểu ra đôi chút —— có lẽ, Tiên Đồ Diệt Tuyệt vẫn chưa kết thúc!

---❊ ❖ ❊---

Nơi ở của Giới Chủ.

"Tiên gì? Tiên của Tiên Cơ Cương Vực, chỉ có bấy nhiêu thôi mà!"

Hòa Mộc vốn đang nhàn nhã ngồi trên ghế mây trong đình viện, lập tức đứng dậy, bay vút lên, nhìn về hướng Bất Hủ âm truyền tới.

Nàng là Thái Thủy Tiên chủng. Tự nhiên hiểu rõ, số lượng Thái Thủy Tiên ở Tiên Cơ Cương Vực, chỉ có hai mươi sáu vị!

"Tiên chẳng phải đã bại vong rồi sao? Vỏn vẹn bảy tám vị Thái Thủy Tiên, căn bản không tạo thành bất cứ uy hiếp gì cả!" Trong lòng Hòa Mộc thấp thỏm, cảm xúc bất an cực độ trào dâng trong lòng.

---❊ ❖ ❊---

Không Nhất Trang Viên.

Phương Thành cũng nghe rõ tiếng gào thét thê thảm này.

"Chuyện gì thế này?"

Lý Minh Minh và Ám Dực Tư Thần đang cười đùa bên cạnh, sớm đã sáp lại gần bên cạnh Phương Thành, bị tiếng gào thảm thiết đột ngột truyền đến làm cho giật mình kinh hãi.

"Sợ chết mất sợ chết mất."

Lý Minh Minh hít vào khí lạnh, thân hình run rẩy. Dưới sự bảo vệ của Phương Thành, Hoắc Đạt, trải nghiệm của Lý Minh Minh quá an toàn, quá tươi sáng, tựa như đóa hoa rực rỡ trong nhà kính.

Tiếng gào thét thê lương đột ngột, đã dọa Lý Minh Minh sợ chết khiếp.

"Không sao, không sao đâu." Phương Thành ôm em gái Lý Minh Minh, từng tia Giới Chủ vực năng hóa thành dải lụa ấm áp, bao bọc lấy thân hình đang run rẩy của Lý Minh Minh.

Ám Dực Tư Thần mím chặt đôi môi nhỏ, lại bình tĩnh hơn nhiều.

Dù sao thì.

Nàng khác với Lý Minh Minh.

Ám Dực Tư Thần từng chấp hành nhiều nhiệm vụ thủ vệ, tâm tính cũng kiên nghị hơn chút.

Phương Thành liếc nhìn Ám Dực Tư Thần, nhìn Lý Minh Minh, trầm ngâm một lát, nén nghi hoặc trong lòng, phóng thích Giới Chủ vực năng ra ngoài.

---❊ ❖ ❊---

Cách nửa năm ánh sáng.

Quang Ngu cẩn thận nhìn chằm chằm Quát Dịch Bất Hủ đang trọng thương hôn mê, sắc mặt âm trầm, Bất Hủ lực lan tỏa, dò xét xung quanh.

"Kỳ lạ, thương thế của hắn sao mà quá nặng rồi." Mễ Nguyệt Bất Hủ nhìn chằm chằm vào Bất Hủ khu của Quát Dịch, từng vết nứt đó đang tỏa ra hỏa diễm Bất Hủ lực.

Thậm chí.

Trong mơ hồ có thể thấy Bất Hủ lực trong cơ thể đang không ngừng sụp đổ.

"Trước tiên trị liệu một chút đã."

Mễ Nguyệt Bất Hủ giơ tay đánh ra hai đạo Vĩnh Hằng pháp khôi phục thương thế, ánh sáng hàm chứa hơi thở sinh mệnh rơi lên Bất Hủ khu của Quát Dịch.

Thế nhưng, căn bản vô dụng. Những điểm bích huy có tác dụng trị liệu thương thế, lại dần dần tiêu tan trên bề mặt Bất Hủ khu của Quát Dịch.

"Sơ hình vũ trụ của hắn đã sụp đổ hoàn toàn. Hơn nữa, những vết nứt trên Bất Hủ khu, ít nhất đã tồn tại hơn ức năm rồi, đã không thể chữa trị được nữa."

Mễ Nguyệt từng chữ từng chữ nói, thần sắc lập tức trở nên nghiêm trọng đến cực điểm.

Sơ hình vũ trụ sụp đổ, nghĩa là Bất Hủ vẫn lạc, con đường tu hành chấm dứt!

Quát Dịch Bất Hủ rời đi theo hướng ngược lại với Tiên Cơ Cương Vực, vì sao lại trọng thương đến thế này, vì sao lại gào thét "Tiên"?

Cần biết rằng. Tiên Cơ Cương Vực nằm ở phía Tây của góc phần tư.

Một suy đoán ý niệm khủng bố tựa như trời long đất lở, tinh không phá diệt, bỗng nhiên dâng trào trong lòng các vị Bất Hủ! Lan tràn! Khuếch tán!

Xé lòng xé phổi!

Toàn thân tê dại!

Ở ngoài hư không vĩnh hằng phía Đông của góc phần tư Hoàn Điền Cương Vực, chẳng lẽ vẫn còn tồn tại một Tiên giả cương vực khác!?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:529
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »