Lâm Văn do dự hồi lâu, vừa định chọn "Đạo Nhược Hữu Tình" thì luồng thanh quang chợt tự bay vào ô "Bán Duyên Tu Đạo".
Chết tiệt, hóa ra không phải do mình chọn, thế mà cũng phải xoắn xuýt à.
Trên ô "Bán Duyên Tu Đạo" ánh sáng bừng lên, ô thần thông này như được dát một lớp sơn vàng, trở thành ô nổi bật nhất trong bảy loại thần thông.
Lời giải thích cũng theo đó mà thay đổi.
"Bán Duyên Tu Đạo"
Nhân duyên thần thông.
Nguyện trục nguyệt hoa lưu chiếu tinh, bán duyên tu đạo bán duyên quân.
Tăng cường cảm ứng đối với nhân duyên.
Sự gia tăng của sợi dây nhân duyên sẽ tăng cường Nguyên Thần một cách rất chậm chạp.
Mỗi một nhân duyên ở mức "Thử Sinh Bất Du" trở lên sẽ tăng cường Nguyên Thần nhiều hơn một chút.
Hử?
Lâm Văn nghiên cứu hồi lâu mới nhớ ra nhân duyên mức "Thử Sinh Bất Du" nghĩa là gì.
Khi anh cố ý tập trung tinh thần, anh có thể nhìn thấy sợi dây nhân duyên giữa mình và người khác.
Dựa vào độ lớn của nhân duyên mà kích thước, độ dày của sợi dây cũng khác nhau, định ngữ hiển thị trên dây cũng khác.
"Thử Sinh Bất Du" chính là định ngữ chỉ xuất hiện trên những sợi dây rất dày.
Lâm Văn gãi gãi đầu.
Cũng coi là được đi.
Chỉ cần có thể tăng cường Nguyên Thần nhiều hơn thì đều là chuyện tốt, đều có thể đẩy nhanh tốc độ thu hoạch thiện duyên của anh.
Lâm Văn liếc nhìn Nguyên Thần của mình, còn thiếu 2% nữa là đạt 360%.
Sắp có pháp thuật mới rồi, hy vọng có thể đáng tin cậy một chút.
Lại liếc nhìn "Đạo Nhược Hữu Tình", đã tích được mười hai vận đạo rồi.
Lâm Văn do dự một chút, quyết định tích thêm nữa, lúc nào cần thiết thì bung ra một thể.
Ô thần thông thứ tám vẫn để trống, nhưng con số đã biến thành 640.000.
Thần thông tiếp theo cần 640.000 thiện duyên, đây không phải là con số nhỏ.
Nhưng Lâm Văn có lòng tin, chẳng bao lâu nữa anh sẽ đạt được con số này.
Đang định tắt giao diện thần thông thì ánh mắt Lâm Văn chợt liếc qua, nhìn thấy con số bên cạnh thần thông ác duyên khác đã đạt tới 4998/5000.
Không phải chứ, vô tri vô giác mà thần thông ác duyên thứ hai sắp tới rồi?
Lâm Văn cảm thấy rất phức tạp, vừa muốn lấy thần thông này, vừa có chút do dự.
Thần thông ác duyên lần trước là "Tha Hóa Tự Tại Linh Chân Pháp", công dụng rất hẹp, tính bài tha rất nặng.
May mà có thể khống chế được, lại nhờ cơ duyên xảo hợp cứu Ngọa Long.
Nhưng thần thông ác duyên tiếp theo liệu có thân thiện như vậy hay không thì khó mà nói trước.
Hơn nữa, tẩy ác duyên thực sự rất đau.
Lâm Văn thở dài một tiếng.
Thôi kệ, tùy duyên vậy.
Dù sao cũng không chạy thoát được, bây giờ dính líu nhiều chuyện như vậy, hai điểm ác duyên kiểu gì cũng có thể kiếm được.
Lâm Văn mang theo cảm xúc phức tạp kiểm tra lại một vòng, vừa định rời đi thì chợt phát hiện trong danh sách pháp thuật có thêm một pháp thuật mới.
Ừm?
Rõ ràng Nguyên Thần mình chưa đủ mà.
Nhìn kỹ lại, pháp thuật này ở cấp Chân Tiên, có chút ghê gớm.
"Cuồng Ma Chi Chú": Tà pháp bản nguyên của Cuồng Ma Đạo Tổ, tiêu hao 150.000% Nguyên Thần, cấm địch nhân sử dụng pháp thuật công kích, vô hiệu hóa thời gian, không gian, vùng cấm.
Đệt!
Đây chả phải là pháp thuật của lão già âm hiểm từng lừa mình lúc trước sao?
Tên này chính là Cuồng Ma Đạo Tổ? Hắn đã ngỏm rồi?
Bảo sao lời nguyền lại biến mất sớm như vậy.
Phi!
Coi như ngươi may mắn.
Nể tình ngươi đã cống hiến đạo quả cho ta, không so đo với ngươi nữa.
Lâm Văn đóng bảng điều khiển, quẳng những chuyện vặt vãnh này ra sau đầu.
Lũ hề nhẩy nhót, không đáng để Đại Đế đây bận tâm.
Xây dựng Trường Sơn Quận mới là sứ mệnh của ta.
Tạo ra một xã hội hiện đại công bằng mới là mục tiêu của ta.
Cái thứ Đạo Tổ Tiên Vương chó má gì đó, đều là cặn bã, đều là những kẻ thất bại sắp bị ta dẫm dưới chân.
Lâm Văn Đại Đế, cuối cùng sẽ quân lâm chư thiên vạn giới.
Mà nơi này, chính là nơi khởi nghiệp của ta.
Với chỉ số thông minh cao tới hai trăm rưỡi của ta, trị vì Trường Sơn Quận hoàn toàn nằm trong tầm tay, chẳng mấy chốc nơi đây sẽ như chốn tiên cảnh nhân gian, thiện duyên cũng sẽ cuồn cuộn đổ về, giúp ta thành tựu vô thượng Chân Tiên.
Oa ha ha.
Lâm Văn đón ánh bình minh lúc bảy giờ, phóng như bay đi.
Những ngày tháng chạy bộ dưới ánh ban mai, vung đổ mồ hôi.
Đó chính là thanh xuân.
Tuy nhiên, Lâm Văn còn chưa chạy đến trạm xe khu Trường Lạc thì đã phải hứng chịu một đòn giáng mạnh mẽ.
"Ngươi nói cái gì? Mỏ than xảy ra sập hầm? Năm nghìn người bị kẹt? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Triệu Bằng Nguyên bên văn phòng Đế Tư khóc trong điện thoại:
"Lâm Quận trưởng, tôi cũng không biết nữa, sau khi chuyên gia mỏ than Tất Vân Đào hoàn thành cải tạo cơ bản là chúng tôi vội vàng cho khai thác ngay, vì nhà máy thép vẫn đang thiếu than, họ không thể ngừng một ngày nào được."
Lâm Văn giận dữ: "Ta biết rồi, nói trọng điểm đi!"
Lúc trước khi anh đến đào giếng mỏ, đã lo xảy ra chuyện này, nên đã đích thân thử qua tất cả các giếng mỏ, còn đặc biệt dành nhiều tâm sức gia cố, không ngờ vẫn xảy ra tai nạn.
Sao có thể không khiến anh tức giận cho được?
"Chính là, chính là..."
Giọng Triệu Bằng Nguyên vô cùng hoảng loạn.
"Tôi, chúng tôi vừa cải tạo vừa đào than, một thời gian trước, vẫn khá thuận lợi, sản lượng than rất cao rất cao, mọi người đều rất vui, còn muốn mở rộng sản xuất thêm, nhưng cửa ra quá hẹp, rất bất tiện... Tất Vân Đào muốn mở rộng cửa ra vào, làm một hệ thống phân loại và vận tải động lực nghiêm ngặt hơn..."
Chưa nói được mấy câu Triệu Bằng Nguyên lại bật khóc.
"Nhưng, nhưng, họ vừa thi công thì đường mỏ liền sập... Lâm Quận trưởng, đó là giếng mỏ sâu hơn hai nghìn mét... thế này thì chết bao nhiêu người... hu hu hu... đáng lẽ tôi phải bảo họ dừng thi công..."
"Câm miệng!"
Lâm Văn cảm ứng một chút, "Thân Vô Thải Phượng" không có phản ứng ác duyên nào.
Kiểm tra qua ác duyên, không có ác duyên mới xuất hiện.
Công trình chính của giếng mỏ là do Lâm Văn làm, nếu thực sự vì sập hầm mà chết người, chắc chắn sẽ có ác duyên.
"Bây giờ chưa có ai chết cả! Ngươi mau chóng thông báo cho Dương Thiếu Hổ và Triệu Minh Công, bảo họ phái đội cứu hộ đến. Ta đi thông đường mỏ."
Nói xong Lâm Văn liền cúp máy.
Liếc nhìn Nguyên Thần của mình, thời gian này đã hồi phục được không ít, đã có 71%.
Bây giờ mỗi đêm anh hồi phục ít nhất cũng được 12%, có khi lên tới 15%.
Mà trước đây thường chỉ từ 9% đến 12%.
Dường như cùng với sự gia tăng mạnh mẽ của giới hạn, tốc độ hồi phục Nguyên Thần cũng tăng lên một chút.
Đủ rồi.
Nếu chẳng may còn thiếu, ta trực tiếp mở cả mười hai vận đạo ra, không tin là không có cái nào hồi phục Nguyên Thần.
Vị trí mỏ than nằm ở Cửu Lĩnh Sơn phía tây Trường Sơn Quận, cách trấn mới hơn hai trăm cây số.
Lâm Văn trực tiếp dùng một chiêu "Đằng Vân Giá Vụ" bay qua đó.
Nguyên Thần còn lại: 61%.
Khi đáp xuống trước cửa đường mỏ, dường như do tai nạn vừa xảy ra, xung quanh không một bóng người.
Đã một thời gian dài rồi chưa quay lại, lối ra đường mỏ này đã được cải tạo trông rất có hơi hướng hiện đại.
Lối ra rộng ba mét được đào mở, các thiết bị toàn kim loại bao bọc lấy từng tấc đất, có cảm giác như đường hầm tàu điện ngầm.
Chuyên gia Tất Vân Đào này quả nhiên vẫn có chút bản lĩnh, lúc trước không phí công sức.
Bốn đường ray ngay ngắn kéo dài ra từ bên dưới, có thể chạy bốn xe mỏ cùng lúc. Nhưng giờ đường ray trống rỗng, không còn chiếc xe mỏ nào nữa.
Vậy nghĩa là, vụ sập hầm xảy ra ở lối vào sâu hai nghìn mét.
Nếu là đội cứu hộ thông thường, thì độ khó cứu hộ này rõ ràng là cực kỳ cao, vì địa tầng quá sâu, khi đào rất dễ gây ra sập hầm lần hai, tự mình cũng mắc kẹt trong đó.
Nhưng Lâm Văn không sợ.
Anh có thể trực tiếp dùng "Hóa Thổ Vi Thạch" gia cố địa tầng phía trên và hai bên nơi bị sập, phân tán áp lực do hai nghìn mét đất đá mang lại, để mặt đất gánh chịu sức nặng này.
Sau đó đào sạch đất đá chắn trong đường mỏ là được.
Ha ha, hãy gọi ta là Chân Quân cứu hộ thiên tai.
Lần này không chết người, thật là may mắn... sau này ta phải đích thân đến gia cố lại một lần nữa, tránh những chuyện như thế này tái diễn.
Lâm Văn vừa nghĩ, vừa kích hoạt "Thần Hành Chi Thuật" phóng như bay xuống dưới hầm mỏ.
Mỏ than sâu hai nghìn mét, đường hầm dài ba nghìn mét, thời gian cấp bách, chậm trễ sẽ nảy sinh biến cố, không thể chần chừ.
Khoảng cách ba nghìn mét, Lâm Văn không đến một phút đã chạy tới nơi.
Dưới đường hầm điện vẫn chưa ngắt, đèn sáng trưng, Lâm Văn liếc mắt là thấy ngay nơi bị sập, quả nhiên là lối vào.
Lâm Văn dùng tay chạm đất, đang định sử dụng pháp thuật thì chợt "Thân Vô Thải Phượng" phát báo động điên cuồng, một lưỡi hái đen có răng cưa từ trong đất đâm ra, nhắm thẳng vào tim Lâm Văn.
Trong lúc nguy cấp, Lâm Văn không kịp kích hoạt các pháp thuật như "Linh Miêu Chi Tiệp" nữa, chỉ có thể sử dụng "Kính Hoa Thủy Nguyệt".
Xoẹt!
Thân hình Lâm Văn lập tức bị xé nát, nhưng những mảnh vụn biến mất trong chớp mắt.
Đó chỉ là một cái bóng.
Còn sáu cái bóng nữa đang chạy về bốn phương tám hướng.
Bản thể Lâm Văn đã tàng hình, duy trì mười giây và miễn dịch hầu hết sát thương.
Trong trạng thái này, đạn xuyên giáp thông thường cũng khó gây nguy hiểm cho anh, nhưng áo trước ngực Lâm Văn đã bị xé rách, trên da để lại một vệt đỏ dài.
Khè——
Một tiếng kêu quái dị, đất đá bắn tung, từ tầng đất lao ra một con quái vật cao hơn một mét, toàn thân nó mảnh khảnh, bao bọc bởi lớp giáp đen, trước ngực có hai cặp chân lưỡi hái, đôi tay là những thanh đao hình răng cưa, có miệng và mắt kép của côn trùng.
Tốc độ của nó cực nhanh, trong chớp mắt đã xé nát những cái bóng còn lại thành từng mảnh.
Tất cả các mảnh vụn đều biến mất, nó đứng tại chỗ, dường như vì không tìm thấy mục tiêu nên cảm thấy hoang mang.
Lâm Văn cau mày, tiến lại gần quan sát nó từ trên xuống dưới.
Thứ này hơi giống sự kết hợp giữa quái vật ngoài hành tinh và bọ ngựa.
Nhưng mà... trình độ cải tạo sinh hóa thế này, cũng quá là khoa học viễn tưởng rồi chứ? Đế quốc có trình độ khoa học sinh học cao đến vậy sao?
Đây là công nghệ đen từ đâu ra? Cây công nghệ của Đế quốc này cũng lệch quá rồi đấy...
Nhìn từ mức độ phát triển dân sinh, xã hội, công nghệ dân dụng và mạng lưới của Đế quốc mà xem, rõ ràng là trình độ của thế giới nguyên bản hai mươi mấy năm trước.
Vũ khí hạt nhân thậm chí còn là trình độ của bảy mươi mấy năm trước.
Thế nhưng, trong Đế quốc này lại có những người cải tạo máy móc như cấm vệ quân hoàng gia, có loại quái vật sinh hóa biến dị hoàn toàn như thế này.
Có thứ gì đó ảnh hưởng đến sự phát triển cây công nghệ của họ sao?
Chẳng lẽ, Einstein, Newton, Lâm Văn những thiên tài này, đều cộng điểm tài năng lệch hết, cộng vào sinh học rồi?
Hoặc là, giống như những thế giới ma pháp cao kia, nông dân vẫn đang cày ruộng, kẻ mạnh đã xuyên không gian rồi...
Có vẻ Đế quốc giống quốc gia như vậy, họ chắc chắn sẽ không quan tâm đến kỹ thuật và lý thuyết dân dụng, chỉ quan tâm đến quân dụng.
Dù sao, kẻ thắng làm vua... ta phát triển dân sinh tốt đến mấy, nếu bị ngươi nuốt chửng, chẳng phải là làm áo cưới cho người khác sao?
Tư duy Lâm Văn chuyển động cực nhanh, trong chớp mắt mười giây tàng hình chỉ còn lại một giây.
Mà con quái vật này vẫn đứng yên tại chỗ, dường như đang dùng mắt kép, tai và mũi để tìm kiếm kẻ địch.
Trong giây cuối cùng, Lâm Văn đồng thời sử dụng "Khí Cấm Thần Lực" và "Linh Miêu Chi Tiệp", một cú đấm nặng hai mươi tấn đánh thẳng vào cái đầu mảnh khảnh của nó.
Sự tàng hình của "Kính Hoa Thủy Nguyệt" biến mất ngay khoảnh khắc nắm đấm chạm vào sau gáy nó, khi quái vật kinh ngạc phát hiện kẻ địch, cú đấm nặng ngàn cân đã giáng trúng đầu nó.
Sức mạnh khổng lồ của "Khí Cấm Thần Lực" phối hợp với sự phát huy hoàn hảo của "Linh Miêu Chi Tiệp", trong chớp mắt đánh vỡ nát đầu con quái vật này.
Chất lỏng màu xanh lá cây cùng với vỏ giáp văng tung tóe, cái xác không đầu run rẩy một cái rồi đổ gục xuống đất.
Lâm Văn dùng sự nhanh nhẹn siêu nhân né tránh thứ chất lỏng kinh tởm này.
Phi, thật rác rưởi!
Lãng phí Nguyên Thần của ta.
Lâm Văn quét mắt nhìn cái xác, nó giật giật trên đất, dường như hệ thống thần kinh vẫn chưa chết hoàn toàn.
Trên người nó còn đeo bộ đàm màu đen, tỏa ra mùi khói thuốc súng rất nồng nặc.
Lâm Văn ngửi kỹ, phát hiện nơi sập hầm cũng có mùi khói thuốc súng, lập tức hiểu ra thứ này là do con người điều khiển, chính nó đã làm nổ tung lối vào.
Đệt!
Cơn giận của Lâm Văn lập tức dâng trào.
Không cần nói cũng biết, chắc chắn là đám người hội đồng kia giở trò quỷ.
Chết tiệt thật.
Có thứ này ở đây, Trường Sơn Quận đừng hòng phát triển yên ổn, đặc vụ tình báo thông thường còn phòng được, loại quái vật này phòng thế nào?
Trường Sơn Quận lớn như vậy, ta cần bao nhiêu người mới bảo vệ được?
Tìm chết!
Trong mắt Lâm Văn thần quang lóe lên, một mặt dùng pháp thuật gia cố địa tầng, một mặt dùng tay không đào bới chỗ sập.