Xin Đừng Quấy Rầy Tôi Tu Tiên

Lượt đọc: 2413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 513
Trục lăn máy giặt

❊ ❊ ❊

Lâm Văn bước theo nhịp chân của Lý Vĩnh Thịnh tiến vào phòng họp lớn, thấy Lý Lẫm Nguyệt đang mặc quân phục, đứng giữa đông đảo quan chức trẻ tuổi phát biểu.

Họ đang thương thảo cách dùng những tài liệu đen mà Lâm Văn, Lý Vĩnh Thịnh cùng những người khác thu thập được để đối phó với Vương Tân Vệ - cánh tay đắc lực của Vu Trung Hiền.

Trong phòng họp toàn là người của hoàng thất, bọn họ thảo luận vô cùng gay gắt. Lý Lẫm Nguyệt vừa thấy Lâm Văn tới liền sáng mắt lên, gọi lớn: "Tiểu Văn, mau lại đây!"

Lâm Văn bước tới, chỉ nghe nàng nói: "Anh nói xem, chúng ta nên đối phó với Vương Tân Vệ thế nào."

Một gã tóc vàng giới thiệu: "Vương Tân Vệ trước kia là giám ngục, quỹ đạo thăng tiến của hắn có thể nói là quỷ dị, mỗi lần phạm một sai lầm lớn thì lại được thăng một cấp, cứ thế leo thẳng đến vị trí Nghị trưởng."

Lâm Văn liếc nhìn hắn: "Anh không phải là Phí Lực, ngôi sao kép trong truyền thuyết của đế quốc đó sao?"

Gã tóc vàng nở một nụ cười quyến rũ: "Khách sáo rồi Quận trưởng Lâm, bây giờ là ngôi sao ba của đế quốc, anh cũng nằm trong số đó rồi."

Lâm Văn lười nói chuyện, mấy ngôi sao chẳng liên quan gì đến hắn, lại còn chẳng phát tiền.

Gã tóc vàng tiếp tục nói: "Tài liệu đen hiện tại là, chúng ta biết hắn tham gia vào việc cắt xén, tráo đổi, buôn bán vật tư quân dụng, giết người và hãm hại người tố cáo, nhưng chúng ta không có bằng chứng thực tế, cũng không tìm thấy thi thể."

Lý Lẫm Nguyệt gật đầu: "Hiện tại những vấn đề khác đều có cách giải quyết, mấu chốt là không tìm thấy thi thể, người vẫn đang mất tích."

Lâm Văn nhắm mắt lại.

Cũng may, tiêu hao không nhiều.

"Thi thể ở quảng trường Hồng Hạnh Vĩnh An, chôn ở góc đông nam của sân bóng mới xây."

Mọi người đều quay đầu nhìn lại, Lý Lẫm Nguyệt ngạc nhiên hỏi: "Sao anh biết?"

Lâm Văn cười nói: "Thám tử lừng danh thế giới Trục Lăn Máy Giặt từng nói, chân tướng chỉ có một. Tôi đã gạt đi bụi trần của lịch sử, nhìn thấu chân tướng đã tan biến."

Gã tóc vàng lạ lùng: "Trục Lăn Máy Giặt là cái gì? Tại sao lại có người đặt biệt danh kỳ quặc như vậy?"

Lý Lẫm Nguyệt đã sắp xếp người đi tới đó rồi, đối với nàng, lý do không quan trọng, quá trình không quan trọng, kết quả mới là thứ quan trọng.

Cũng chính vì vậy, nàng mới căm ghét thứ dân chủ chỉ biết nhấn mạnh vào quá trình, mới thích một Lâm Văn quyết đoán giết chóc, không bị ảnh hưởng chút nào bởi dư luận, không có lấy nửa phần hơi thở dân chủ.

Trong lúc chờ đợi, người của Nghị hội đã tới.

Họ chỉ trích Lâm Văn tại Đại thẩm phán đình.

Những người thuộc phe Công chúa lần đầu tiên được chứng kiến thực lực của Lâm Văn - kẻ từng là anh hùng bàn phím, thánh tranh luận, "vua đối đáp" trên mạng xã hội.

Kỹ thuật mắng chửi người khác của hắn đã sớm đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh, đạt tới cảnh giới cực hạn.

Mấy chục Nghị viên cộng lại cũng không thắng nổi một mình Lâm Văn, bị hắn mắng tới mức không ngẩng đầu lên nổi, thậm chí có kẻ tức đến mức phun máu ngã lăn ra đất.

Công chúa hoàn toàn không để ý tới sự thô bỉ của Lâm Văn. Sự ôn nhu nhã nhặn, thấu hiểu lòng người của đàn ông nếu có thêm một chút hoang dã, một tia bất cần, một phần phóng túng mới là hình thái hoàn mỹ nhất, chỉ là sống những ngày như vậy sẽ rất khô khan.

Việc buộc tội Lâm Văn dĩ nhiên không thành công, nhân chứng của Hoàng đế tháp là vượt lên trên tất cả.

Lâm Văn sở hữu chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo.

Việc buộc tội kết thúc không kèn không trống, mà phe Công chúa cũng đã đào được thi thể lên, tổng cộng ba cái, tất cả đều bị đổ bê tông, chôn ở sân tập.

Ba người này, chính là những quân nhu quan hậu cần đã mất tích.

Họ một lòng vì đế quốc, không chút thỏa hiệp, thẳng thắn kháng nghị, kết cục lại bị vạn người chà đạp.

Tâm trạng mọi người nặng nề, gã tóc vàng càng phẫn nộ, đích thân đi xử lý bằng chứng liên quan.

Nhưng không may, sau khi điều tra sơ bộ, họ phát hiện vẫn còn thiếu một bằng chứng then chốt —

Con gái của một trong những người tố cáo, cô ta bị tình nghi mưu tài hại mệnh, nhưng người đã mất tích rồi.

Lý Lẫm Nguyệt lại nhìn về phía Lâm Văn: "Anh nhắm mắt lại lần nữa đi."

Lâm Văn cảnh giác lùi lại một bước: "Cô muốn làm gì?"

Lý Lẫm Nguyệt dậm chân một cái, tức giận nói: "Chẳng phải cứ mỗi lần anh nhắm mắt là biết đáp án sao?"

Lâm Văn gãi gãi sau đầu, không ngờ lại có người chú ý tới chi tiết này.

"Được rồi."

Hắn thở dài, "Thực ra tôi chỉ suy luận ra đáp án dựa trên chỉ số thông minh siêu việt của mình thôi, nhắm mắt chỉ là một thói quen."

Gã tóc vàng cười nói: "Anh em Lâm đúng là thích đùa."

"Đúng đấy." Một người khác cũng nói: "Thực ra anh đã biết từ lâu rồi, cố tình tới đây làm bộ làm tịch, thể hiện bản thân, để giành lấy cảm tình của Điện hạ, thủ đoạn này của anh thấp kém quá."

Một tên tóc xanh kêu lên: "Lúc này chính là lúc chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, cùng vượt qua cường địch, sao anh có thể xảo trá như vậy?"

Lý Lẫm Nguyệt sợ Lâm Văn bị vạch trần chân tướng sẽ thẹn quá hóa giận, vội vàng ngăn lại: "Các người đừng đoán mò!"

Lâm Văn cạn lời liếc nhìn họ một cái, lười giải thích, liền nói cho họ đáp án vừa mới nhận được.

Đây chỉ là một người bình thường, tìm cô ta không tốn bao nhiêu Nguyên thần.

Mọi người lại lo lắng.

"Người lại đang ở trong Vĩnh Ninh cung, không dễ cứu đâu."

Lý Lẫm Nguyệt nhìn sang, Lâm Văn thở dài một tiếng: "Tôi biết ngay mà... để tôi đi cứu."

Lý Lẫm Nguyệt nắm chặt lấy tay hắn, "Anh đi làm gì? Anh có biết Vĩnh Ninh cung là nơi nào không?"

"Không biết."

Gã tóc vàng hạ giọng nói: "Anh em Lâm, đó là nơi giam giữ Phế hoàng... Chúng ta là một trong ba ngôi sao, dịp này anh tuyệt đối đừng tỏ ra sợ hãi..."

Nói xong gã này còn tặng hắn một ánh mắt đồng cảm.

Lâm Văn lười để ý tới hắn: "Tôi có kỹ thuật lẻn vào đặc biệt, sẽ không có ai phát hiện ra là tôi."

Gạt tay Lý Lẫm Nguyệt ra, một mình bước ra khỏi Hoàng đế tháp.

Đám người nhìn nhau, không hiểu cái gọi là "kỹ thuật lẻn vào đặc biệt" là gì.

Một lát sau, mọi người nhận được tin, Vĩnh Ninh cung xảy ra vụ nổ lớn, thương vong chưa rõ.

Đế quốc Trấn thủ sứ đang trên đường tới địa điểm xảy ra vụ nổ.

Gã tóc vàng ngơ ngác nói: "Đây chính là thủ đoạn lẻn vào đặc biệt?"

Không ai trả lời được câu hỏi này.

Lý Lẫm Nguyệt vội vàng điều binh khiển tướng, địa vị của Vĩnh Ninh cung cực kỳ nhạy cảm, nếu Lâm Văn bị bắt thì rắc rối to.

Nhưng tin tức truyền đến sau đó lại khiến Lý Lẫm Nguyệt dừng động tác.

Tin tức nói rằng Vĩnh Ninh cung không có thương vong, chỉ là bức tường bên ngoài bị nổ sập, Đế quốc Trấn thủ sứ đã bắt được nghi phạm, nhưng nghi phạm lại là vài con búp bê silicon biết cử động.

Trong lòng tất cả mọi người đều nảy ra một ý nghĩ: "Điệu hổ ly sơn!"

Lý Lẫm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại lầm bầm một câu, tên này không thể dùng cái gì khác sao? Làm trò gì mà uỷ suỷ thế không biết.

Nàng lập tức phái người đến dưới tháp đón người.

Không bao lâu sau, Lâm Văn đã được người chuyên trách đưa lên.

Hắn còn mang theo một người phụ nữ.

Tầng 61 là tầng dành riêng cho phe Công chúa, nhân viên y tế lập tức tiếp nhận người phụ nữ trong tay Lâm Văn.

Cô ta khoác chiếc áo khoác dài, khắp người lấm lem bùn đất, thần trí mơ hồ, ánh mắt vô định.

Mọi người vừa nhìn thấy, lòng đều trầm xuống, người phụ nữ này e rằng đã bị tâm thần phân liệt rồi.

Rất nhanh, kết quả kiểm tra đã có, cô ta quả nhiên chịu tổn thương tinh thần nghiêm trọng, đã không còn ý thức tự chủ.

Không chỉ vậy, bác sĩ còn phát hiện, cô ta đã chịu sự ngược đãi và xâm hại trong thời gian dài, toàn thân đầy thương tích.

Mọi người đều vô cùng phẫn nộ, gã tóc vàng tức giận nói: "Người tận tụy hy sinh thảm thiết, con gái bị làm nhục, Nghị hội này mà không sụp đổ, nhân gian vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời!"

"Nhưng, người đã điên rồi, chúng ta phải làm sao đây?"

Lý Lẫm Nguyệt nhìn về phía Lâm Văn.

Lâm Văn thở dài một tiếng: "Tôi biết ngay mà... để tôi làm cho."

Gã tóc vàng kinh ngạc: "Cậu cũng có cách? Bệnh tâm thần không dễ chữa đâu, đế quốc hiện tại cũng không có cách trị tận gốc."

Lâm Văn lười nói nhiều.

"Tôi có thuốc."

Mọi người theo bước chân Lâm Văn ùa vào phòng y tế, con gái của người tố cáo đang nằm trên giường bệnh.

Cô ta đã thay đồng phục bệnh nhân, rửa sạch vết bẩn, xử lý vết thương.

Trông cô ta rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, lông mày lá liễu, yếu ớt dịu dàng, nhưng trong mắt không có màu sắc, thần sắc ngơ ngác, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

Lâm Văn trước tiên hỏi [Tiên nhân chỉ lộ].

[Dùng pháp thuật gì để chữa khỏi hoàn toàn cho cô ấy?]

Tiêu hao: 5%.

Đáp án:

[Nhâm Thủy Hồi Sinh thuật], [Thanh Tâm quyết]

Cũng may.

Lâm Văn thở ra một hơi, hai loại pháp thuật này cộng lại chỉ tốn 20% Nguyên thần.

Hắn vẫn chịu đựng được.

Trong hàng loạt tiêu hao vừa rồi, hắn đào hang từ dưới đất để cứu người tốn 80% Nguyên thần, các câu hỏi tốn 20% Nguyên thần. Đám giấy người khôi lỗi tích trữ mấy nghìn tờ, cũng không tốn Nguyên thần gì.

Nhưng cộng thêm những chi tiêu trước đó, bây giờ Nguyên thần của hắn chỉ còn lại 150%.

Lâm Văn thầm thở dài.

Nguyên thần đúng là còn không cầm cự được lâu như tiền, tích lũy bao lâu, một loáng là dùng hết sạch.

Hắn móc trong ngực ra một viên kẹo, nhét vào miệng người phụ nữ đáng thương này.

"Đây là Hồi Thần đan, thần dược do Trường Sơn quận trải qua vạn năm nghiên cứu chế tạo ra."

Đồng thời phát động pháp thuật, ánh sáng xanh mà phàm nhân không nhìn thấy lóe lên rồi biến mất, bao phủ lấy cô ta, giúp cô ta hồi phục mọi vết thương, rửa trôi mọi quá khứ.

Một người hừ lạnh: "Quận trưởng Lâm, anh nổ trước khi đánh bản thảo có được không vậy?"

Lâm Văn buột miệng đáp: "Tôi nói có là có."

Người kia cười nhạo: "Oai phong thật đấy, anh là đã lên làm Hoàng đế đế quốc hay là..."

Lý Lẫm Nguyệt giận dữ: "Câm miệng!" Nàng liếc hắn một cái, thầm quyết định phải loại tên này ra khỏi hàng ngũ người theo đuổi.

Tên kia tủi thân nói: "Điện hạ, người quá thiên vị rồi! Chuyện tốt gì cũng để cho tên mặt trắng này làm? Tôi cũng làm được mà..."

"Đúng đúng, anh ta ăn nói xằng bậy như vậy mà người cũng không quản!"

"Người phụ nữ này đã đủ thê thảm rồi, anh ta còn trêu đùa người ta, thuốc này mà có tác dụng, tôi lập tức nhảy từ trên tháp xuống..."

Ngay lúc này, người phụ nữ trên giường chống người ngồi dậy, cô ta xoa xoa trán, trong ánh mắt tuy vẫn còn vẻ mông lung, nhưng thần thái đã hồi phục.

"Tôi... đang ở đâu?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:486
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »