Ngay lúc Bách Lý Hồng Trang đang trò chuyện cùng Đế Bắc Thần, Bách Lý Ngọc Nhan chậm rãi đi đến trước mặt nàng.
Gương mặt chằng chịt vết sẹo kia nở một nụ cười giễu cợt: "Muội muội tốt, ta thật sự phải chúc mừng muội rồi!"
"Câu dẫn Thái tử không thành, lại phải gả cho một vương gia tàn phế, ha ha."
Bách Lý Ngọc Nhan ngửa đầu cười lớn, tầm mắt dán chặt lên người Bách Lý Hồng Trang.
"Bất quá, Thái tử từ trước tới nay chưa từng là người mà kẻ như muội có thể xứng đôi, ngược lại vị vương gia tàn phế này lại cực kỳ xứng đôi với muội!"
Bách Lý Hồng Trang hơi nhíu mày, Bách Lý Ngọc Nhan chế giễu nàng thì nàng cũng không để tâm, nhưng Bách Lý Ngọc Nhan hết lần này tới lần khác đâm chọc vào nỗi đau của Đế Bắc Thần, điều này có chút quá đáng rồi!
Đế Bắc Thần sợ rằng đến tận bây giờ vẫn chưa biết đôi chân tàn tật của mình là do Ách Chú Chi Thể gây ra, đổi lại là bất kỳ thiếu niên mười mấy tuổi nào gặp phải chuyện này, trong lòng đều sẽ không dễ chịu.
Đây là vết thương sâu kín trong lòng chàng!
"Bách Lý Ngọc Nhan, ta gả cho ai thì có liên quan gì đến cô?" Ánh mắt Bách Lý Hồng Trang lạnh lẽo, "Thay vì dồn hết tâm tư lên người ta, chi bằng cô hãy suy nghĩ kỹ xem làm sao để chữa khỏi vết sẹo trên mặt mình đi, đồ xấu xí!"
Nghe thấy từ "đồ xấu xí", Bách Lý Ngọc Nhan giống như bị giẫm trúng đuôi, vội vàng nhảy dựng lên.
"Mặt của ta không cần cô phải bận tâm, cô cứ ở bên cạnh tên tàn phế này cả đời đi!" Bách Lý Ngọc Nhan giận dữ nói.
"Bách Lý cô nương, tại hạ hai chân tàn phế đúng là không xứng với Hồng Trang."
Đế Bắc Thần đột nhiên lên tiếng, gương mặt tuấn mỹ tràn ngập nụ cười tao nhã mê người.
Bách Lý Ngọc Nhan hơi sững sờ, nhìn gương mặt hoàn mỹ dị thường kia, không khỏi ngẩn ngơ.
Nếu Đế Bắc Thần không phải là người tàn phế, chắc chắn sẽ là phong hoa tuyệt đại.
Dù trong lòng nàng ta một lòng ngưỡng mộ Hiên Viên Hoàn nhưng cũng không thể không thừa nhận Đế Bắc Thần thật sự tuấn mỹ tựa như tiên nhân!
Lúc này nghe Đế Bắc Thần nói mình không xứng với Bách Lý Hồng Trang, trong lòng Bách Lý Ngọc Nhan lại dấy lên một cảm giác khác lạ.
Chẳng lẽ tên Đế Bắc Thần này thực sự thích Bách Lý Hồng Trang?
Đây tuyệt đối không phải điều nàng ta muốn thấy!
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Đế Bắc Thần lại khiến sắc mặt Bách Lý Ngọc Nhan trở nên khó coi đến cực điểm.
"Hồng Trang gả cho bản vương là ủy khuất cho nàng ấy, bất quá, Bách Lý cô nương, chỉ dựa vào gương mặt này của cô, e rằng gả cho ai cũng là trèo cao rồi nhỉ!"
Vốn dĩ thấy Đế Bắc Thần đột nhiên lên tiếng, Bách Lý Hồng Trang còn hơi kinh ngạc, lúc này nghe thấy những lời này, nàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Phì!"
Gương mặt thanh tú tuyệt mỹ tràn ngập ý cười, giống như đóa hoa đẹp nhất trong ngự hoa viên, khiến người ta không thể rời mắt.
Bách Lý Hồng Trang giơ ngón cái về phía Đế Bắc Thần, tên này mà độc miệng lên thì cũng không phải người thường có thể sánh bằng!
Bách Lý Ngọc Nhan ngẩn người đứng tại chỗ, đầu óc nàng ta có chút xoay không chuyển.
Ngày thường Đế Bắc Thần luôn giữ vẻ tao nhã lễ độ, sao có thể nói ra những lời như vậy với nàng ta!
Gương mặt đang đắc ý lập tức như cà tím bị sương đánh, từ đỏ chuyển sang xanh, từ xanh chuyển sang đen, Bách Lý Ngọc Nhan cắn chặt môi đỏ, cơ thể không ngừng run rẩy.
Nếu không phải vì hoàn cảnh không phù hợp, nàng ta thực sự muốn trực tiếp dạy cho hai người một bài học!
"Các... các người đợi đấy! Ta sẽ không tha cho các người đâu!"
Bách Lý Ngọc Nhan trừng mắt đỏ ngầu, hiển nhiên đã hận lây cả Đế Bắc Thần!
"Bách Lý Hồng Trang, đêm nay chỉ cần cô trở về Tướng quân phủ, ta tuyệt đối sẽ không để cô được yên!"
Lúc này, sắc mặt Đế Bắc Thần đột nhiên lạnh xuống: "Bách Lý Ngọc Nhan, Hồng Trang hiện tại đã là vị hôn thê của bản vương, nếu cô dám động đến nàng ấy một sợi tóc, bản vương nhất định sẽ khiến cô phải hối hận!"