Bách Lý Ngọc Nhan trầm mặc trong chốc lát rồi vẫn gật đầu đồng ý: "Được!"
Khi hai người đi tới trước quầy hàng, trong đám đông bùng lên một trận xì xào bàn tán.
Kể từ sau yến tiệc tuyển tú, mâu thuẫn giữa Bách Lý Ngọc Nhan và Bách Lý Hồng Trang đã được phơi bày ra ánh sáng.
Đối với việc Bách Lý Ngọc Nhan hạ độc khiến Bách Lý Hồng Trang trở thành người mù, mọi người chỉ cảm thấy Bách Lý Ngọc Nhan thực sự quá mức độc ác, một số người vốn thân cận với nàng ta cũng dần dần xa lánh.
Nay nhìn thấy hai chị em Bách Lý Ngọc Nhan tới Thần Y Phường, mọi người đương nhiên đều thích thú xem náo nhiệt!
"Hai viên Bồi Nguyên Đan!" Bách Lý Ngọc Nhan nói với Đổng Tư Nhu.
Một viên Bồi Nguyên Đan năm vạn kim tệ, đắt hơn Thiên Bảo Các một vạn kim tệ, nhưng lại tính toán ra thì vẫn hời hơn nhiều so với việc lấy lòng Đỗ Hàm Nguyệt.
Thật đúng lúc Bách Lý Hồng Trang không ở đây, nàng ta mua Bồi Nguyên Đan về trước rồi tính sau!
Bách Lý Hạo Hiên lộ ra vẻ vui mừng, trước khi cuộc thi săn bắn hoàng gia bắt đầu, cuối cùng hắn cũng có thể có được một viên Bồi Nguyên Đan.
Đổng Tư Nhu nhìn hai chị em nhà họ Bách Lý trước mắt, trong lòng không khỏi thầm cười.
Dự đoán của cô nương Bách Lý quả nhiên không sai, hai người Bách Lý Ngọc Nhan thật sự đã tới!
Thấy Đổng Tư Nhu mãi không động đậy, Bách Lý Ngọc Nhan không khỏi nhíu mày: "Cô còn không mau lấy cho ta!"
"Ông chủ của chúng tôi đã nói, đan dược này bán cho ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể bán cho Tướng Quân phủ." Đổng Tư Nhu thản nhiên lên tiếng.
Người đàn bà xấu xa này tâm địa độc ác như vậy, từ trước đến nay vẫn luôn chèn ép ông chủ của họ, vậy mà còn muốn mua đan dược từ chỗ họ, nằm mơ đi!
Nghe vậy, sắc mặt Bách Lý Ngọc Nhan và Bách Lý Hạo Hiên lập tức trở nên xanh mét, thật là một con tiện nhân Bách Lý Hồng Trang!
Đám đông vây xem lại nhịn không được mà bật cười, Bách Lý Ngọc Nhan đây cũng coi như là ác giả ác báo, Bách Lý Hồng Trang không bán cho nàng ta vốn là điều nên làm!
Bách Lý Ngọc Nhan hạ thấp giọng, đứng trước mặt bao nhiêu người như thế này, nàng ta không thể không màng đến hình tượng, đây là cách duy nhất.
"Muốn mua chuộc ta sao?" Trong mắt Đổng Tư Nhu lộ ra vẻ khinh thường, "Không thể nào!"
Khi cô nghèo túng nhất, chính là Bách Lý Hồng Trang đã cho cô công việc.
Suốt những ngày qua, Bách Lý Hồng Trang không chỉ đối xử với họ cực kỳ tốt, thậm chí còn không chút giữ lại mà truyền dạy y thuật cho họ.
Cô cảm thấy may mắn lớn nhất đời này chính là có thể đi theo Bách Lý Hồng Trang, đừng nói là một ngàn kim tệ, cho dù là một ngàn vạn kim tệ cô cũng có thể từ chối không chút do dự.
"Hai người vẫn nên đi đi, Thần Y Phường chúng tôi không hoan nghênh các người."
Đỗ Thiên Thạc nói chuyện càng thêm không khách khí, hắn tràn đầy chán ghét đối với hai kẻ này, chỉ cảm thấy đứng ở đây thôi cũng đã thấy chướng mắt!
Thấy Đỗ Thiên Thạc và Đổng Tư Nhu lại có thái độ như vậy, Bách Lý Ngọc Nhan giận không kìm được.
"Các người tính là cái thứ gì? Dám nói chuyện với ta như vậy, ta thấy các người chán sống rồi!"
Dù sao nàng ta cũng là tiểu thư Tướng Quân phủ, thân phận không phải là thứ mà đám dân đen bình thường có thể so sánh, những kẻ này vậy mà dám xem thường nàng ta?
Bách Lý Hạo Hiên âm trầm mặt mày: "Nếu các người không muốn chết, thì ngoan ngoãn bán đan dược cho chúng ta. Vì một con tiện nhân Bách Lý Hồng Trang mà đánh mất tính mạng, cái này không đáng đâu."
"Không ngờ Bách Lý công tử vì một viên Bồi Nguyên Đan, mà đến cả việc đe dọa tính mạng người khác cũng làm ra được."
Giọng nói trong trẻo dễ nghe chứa đựng sự mỉa mai và khinh thường, mọi người chỉ thấy một bóng trắng chậm rãi đi ra từ phía sau Thần Y Phường.
Người này ngoại trừ Bách Lý Hồng Trang ra thì còn có thể là ai?
Sắc mặt Bách Lý Ngọc Nhan và Bách Lý Hạo Hiên biến đổi vài phần, tình cảnh trước mắt này, chỉ sợ là nàng sẽ dùng mọi cách để mỉa mai họ!