Địch Tiểu Dạ kể với Cố Thiên Minh rằng thuở nhỏ cô từng có thời gian sống tại nhà tổ ở quê. Phía sau nhà tổ có một gian thảo đường, nơi đó bị nghiêm cấm ra vào. Thế nhưng, trẻ con ở độ tuổi ấy vốn ham chơi, nên trong một lần chơi trốn tìm, Địch Tiểu Dạ đã lẻn vào trong đó.
Bức chân dung treo chính giữa thảo đường, chính là người đàn ông mặc quan phục trong giấc mơ của cô!
Trong thảo đường có đủ loại sách vở. Thời điểm đó, cô đã bắt đầu thích những cuốn thoại bản về phá án. Có những đoạn văn ngôn không hiểu rõ, nhưng nhờ có hình vẽ minh họa, cô có thể nắm bắt được ý chính, vì vậy mà đọc rất say sưa.
Vì thời gian đã quá lâu, những ấn tượng ấy trong cô sớm đã mờ nhạt, nhưng nay nhờ giấc mơ này, cô đều nhớ lại hết thảy.
Đồng thời, trong lòng Địch Tiểu Dạ nảy sinh một ý nghĩ táo bạo cần phải xác thực.
Địch Tiểu Dạ nói với Cố Thiên Minh, ngày mai cô sẽ khởi hành về nhà tổ ở quê!
"Tôi đi cùng cô." Cố Thiên Minh vẫn giữ nụ cười quen thuộc, giọng điệu lại không cho phép từ chối: "Cô hiện tại là bệnh nhân của tôi, tôi có quyền chịu trách nhiệm với cô."
Địch Tiểu Dạ cũng không đùn đẩy mà hỏi: "Vậy phòng khám của anh thì sao?"
Cố Thiên Minh đáp: "Sự việc có nặng nhẹ gấp rút, người cũng có thân sơ xa gần, bạn bè có chuyện, đương nhiên phải ưu tiên lo cho bạn bè trước."
"Đồ không có tiết tháo." Địch Tiểu Dạ mắng một câu, nhưng trước khi đi lại trịnh trọng nói thêm một lời: "Cảm ơn."
Tối về nhà, Địch Tiểu Dạ thu dọn đồ đạc đơn giản, sau đó nói với mẹ rằng mình có việc, ngày mai phải đi xa một chuyến, đồng thời cho biết Cố Thiên Minh sẽ đi cùng để mẹ yên tâm.
Ngày hôm sau, Địch Tiểu Dạ và Cố Thiên Minh gặp nhau tại nhà ga tàu cao tốc.
Cố Thiên Minh đã thay bộ áo blouse trắng, khoác lên mình chiếc áo hoodie thể thao màu xám nhạt, trông vừa thời thượng lại vừa thoải mái. Nhưng vì dáng người cao ráo cùng nụ cười mê hoặc, nên giữa đám đông có thể nhận ra anh ngay lập tức.
Hai người gặp nhau cũng không nói lời thừa thãi, vẫn giữ sự ăn ý như thường lệ. Trên tàu, Địch Tiểu Dạ chợp mắt một lúc, dù sao tối qua lại mơ thấy giấc mơ đó nên cô vẫn chưa được nghỉ ngơi tốt.
Đến ga, Cố Thiên Minh chủ động đánh thức Địch Tiểu Dạ, cử chỉ khiêm tốn lễ độ.
Nhà tổ của họ Địch nằm tại một ngôi làng hẻo lánh ở Thái Nguyên, Sơn Tây, xa rời chốn đô thị ồn ào. Hồi nhỏ, cứ đến mùa hè, cha của Địch Tiểu Dạ lại đưa cô về đây tránh nóng.
Ở đó có năm vị bách tuế lão nhân, đều rất quý mến Địch Tiểu Dạ, còn cô bé Tiểu Dạ năm ấy cũng rất biết cách lấy lòng, dùng những danh xưng như "Đại gia gia", "Nhị gia gia" để gọi các cụ.
Sau một giờ đi bộ, họ mới đến được nhà tổ họ Địch. Đẩy cửa bước vào, ký ức nhiều năm về trước như thủy triều ùa về.
Lúc này trong nhà tổ, cả năm vị gia gia đều có mặt. Tối qua cô đã gọi điện cho cha, thông báo trước với các ông về việc hôm nay cô sẽ đến.
Cố Thiên Minh đứng canh bên ngoài, dặn Địch Tiểu Dạ có chuyện gì thì gọi anh.
"Đại gia gia." Địch Tiểu Dạ nhìn thấy mấy vị bách tuế lão nhân, không hề xã giao vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: "Con muốn vào thảo đường một lần."
Vị lão nhân được gọi là Đại gia gia có mái tóc bạc trắng như tiên, đôi mắt sáng như sao, tinh thần vô cùng minh mẫn, toàn thân tỏa ra mùi hương thảo dược thoang thoảng, hoàn toàn không nhìn ra đã ở tuổi bách tuế.
Đại gia gia nheo mắt, không trả lời, dường như cho rằng Địch Tiểu Dạ hiện tại vẫn chưa đủ tư cách để vào thảo đường, quy củ tổ tiên để lại, tốt nhất vẫn là không nên phá vỡ.
"Con đã mơ thấy tổ tiên." Địch Tiểu Dạ không hề nản lòng: "Đại gia gia, vị tổ tiên được thờ phụng trong thảo đường chính là thần thám đệ nhất Đại Đường, Địch Nhân Kiệt, đúng không ạ?"
Nghe thấy cái tên này, mấy vị lão nhân đều sững sờ, còn Đại gia gia lại tỏ ra bình thản, điềm tĩnh nói: "Thì đã sao nào? Con là hậu nhân của ai, quan trọng sao? Tiểu Dạ, con đường của con cuối cùng vẫn là do con tự bước đi. Những năm qua con làm rất tốt, nhưng nếu cứ gặp khó khăn là muốn vào thảo đường tìm đáp án, thì con sao xứng đáng với cái danh hậu nhân họ Địch? Tổ tiên chưa bao giờ vì huyết thống mà ban cho ai sự che chở đặc biệt cả."
Lời ông nói xem như gián tiếp thừa nhận Địch Nhân Kiệt đúng là tổ tiên của họ Địch, nhưng đồng thời cũng từ chối yêu cầu của Địch Tiểu Dạ.
"Lần này con lặn lội đường xa trở về quê nhà, không phải để tìm kiếm sự che chở, mà là tổ tiên dẫn lối con đến." Từng chữ của Địch Tiểu Dạ đều đanh thép. Cô kể hết mọi chuyện: từ những trải nghiệm thuở nhỏ, vụ án Hồ Tiên đang gặp phải, cho đến những giấc mơ khám nghiệm tử thi của Địch Nhân Kiệt.
Cô tin rằng, trong cõi u minh mọi thứ đều đã có an bài, tổ tiên có thứ muốn truyền lại cho cô, để những tuyệt học đó có người kế thừa.
Lúc này, mấy vị lão nhân đã có chút lay động, bao gồm cả Đại gia gia. Sau một hồi trầm tư, ông nhìn Địch Tiểu Dạ rồi hỏi: "Đau đớn vì mất đi người mình yêu, mất đi tư cách điều tra án, bị hàng vạn người phỉ nhổ, tất cả đều là cái giá con phải trả khi chọn con đường hình sự này. Lúc này dừng ngựa trước vực thẳm vẫn còn đường quay đầu. Nếu con bước vào thảo đường, từ nay về sau, Tiểu Dạ, con sẽ không còn chỉ là chính mình nữa. Thứ con gánh vác sẽ là niềm tin của cả họ Địch: Trừ hết những điều bất bình trong thiên hạ, rửa sạch những nỗi oan ức trên thế gian."
"Liệt tổ liệt tông họ Địch, đều sẽ nhìn theo con!" Đại gia gia trịnh trọng nói.
Địch Tiểu Dạ ngẩng đầu, ánh mắt trong veo, kiên định vô cùng: "Khiến mọi kẻ ác rơi vào lưới pháp luật là sự nghiệp, càng là tín ngưỡng của con. Dẫu có muôn vàn khó khăn, nơi tâm an chính là quê hương."
Trong khoảnh khắc ấy, mấy vị gia gia rưng rưng nước mắt, dường như nhìn thấy hình ảnh tổ tiên năm xưa mặc áo đen quỳ trước Đại Lý Tự, vì bình phản oan án mà chạm đến lợi ích hoàng tộc, bị Cao Tông quở trách nếu còn nhắc lại chuyện này sẽ chém đầu ở Ngọ Môn, người nhà bị đày đi xa.
Địch Nhân Kiệt khi ấy thẳng thắn nói, đã đi trên con đường này, cái đầu của mình và gia đình đã không còn thuộc về bản thân, mà chỉ thuộc về chúng sinh thiên hạ.
Cao Tông cảm động trước sự kiên định đó, ban cho ông một thanh Kháng Long Giản, trên có thể tra xét hoàng thân quốc thích, dưới có thể đánh kẻ ác bá, quan viên châu phủ đều phải tuân theo điều động.
Địch Nhân Kiệt cả đời bôn ba vì xã tắc Đại Đường, phá tổng cộng hơn ba nghìn vụ án, liên quan đến vạn tên tội phạm, nhưng không một ai kêu oan, được xưng tụng là: Thần thám đệ nhất Đại Đường! Tinh thần của ông đã ảnh hưởng đến bao thế hệ thần tử Đại Đường, gián tiếp dẫn đến cuộc cách mạng Thần Long sau này.
Đã ba lần bảy lượt Địch Tiểu Dạ mơ thấy tổ tiên, có lẽ đây thực sự là sự sắp đặt của người.
"Tiểu Dạ, con phải suy nghĩ kỹ." Đại gia gia khuyên bảo chân thành: "Sau này dù con có muốn hối hận, cũng không thể quay đầu được nữa."
Địch Tiểu Dạ cười rạng rỡ. Ngay từ khi chọn làm cảnh sát, cô đã biết mình không còn đường lui. Dù sau này có mất đi thứ gì, cô cũng sẽ kiên định bước tiếp con đường này.
Mấy vị lão nhân nhìn nhau, cuối cùng gật đầu đồng thuận.
Địch Tiểu Dạ đi thẳng vào thảo đường, cách bài trí bên trong vẫn y như năm nào. Cô nhìn bức chân dung người đàn ông uy nghiêm kia, không khỏi thất thần.
Đường nét cương nghị như trong giấc mơ, rõ ràng dứt khoát, mặc quan phục đen của Đại Lý Tự, hóa ra đây chính là tổ tiên của mình, một đời thần thám Địch Nhân Kiệt.
Địch Tiểu Dạ cúi chào bức chân dung thật sâu: "Con là hậu nhân họ Địch, tổ tiên, con sẽ không làm người thất vọng!"
Sau đó, cô bắt đầu nghiên cứu những cuốn điển tịch án lệ trên giá sách khổng lồ. Địch Tiểu Dạ hiện tại đã có thể hiểu hết những đoạn văn ngôn đó, còn trái tim nhiệt huyết kia thì chưa bao giờ tắt.
Những ngày tiếp theo, Địch Tiểu Dạ đều chìm đắm trong thảo đường. Trong đó có một cuốn sách trân quý được bọc rất tinh xảo, bìa ghi mấy chữ cổ: Đại Lý Tự Nghiệm Thương Tứ Quyết!
Gồm bốn quyển: Bắt trộm, Truy hung, Nghiệm thi, Khám thương.
Địch Nhân Kiệt cho rằng một nhân viên phá án ưu tú, trong khi bắt giữ hung thủ phải bảo vệ tốt an toàn của bản thân. Vì vậy, quyển Bắt trộm ghi chép phần lớn là các thủ pháp võ thuật cổ đại, chú trọng dùng tốc độ nhanh nhất, thời gian ngắn nhất để đánh gục kẻ địch. Ví như phân cân thác cốt, phi hoa tá ngạc, bạch hạc trụy uyên... nhìn qua chẳng khác nào kỹ năng chiến đấu của quân cảnh hiện đại.
Quyển Truy hung ghi chép cách thức khóa chặt thông tin cá nhân của hung thủ thông qua những manh mối nhỏ nhặt tại hiện trường vụ án.
Còn quyển Nghiệm thi là trọng tâm của trọng tâm, ghi chép chi tiết cách phán đoán hàng trăm kiểu chết như tự sát, không tự sát, chết cháy, chết đuối, trúng độc... bên trong còn có những tâm đắc quý giá mà Địch Nhân Kiệt đúc kết trong suốt sự nghiệp phá án mấy chục năm.
Quyển Khám thương dùng để tìm ra nguyên nhân cái chết thực sự của người bị hại trong những vụ án đẫm máu mù mịt, từ đó định tội hung thủ. Trên đó còn đặc biệt nhấn mạnh đây là cơ mật cao nhất của Đại Lý Tự.
Trong lúc đọc, Địch Tiểu Dạ không khỏi bị khuất phục bởi tay nghề khám nghiệm tử thi siêu việt của tổ tiên, và một câu nói trong đó đã khắc sâu vào tâm trí cô: Minh sát thiện đoạn, động chúc cơ vi (Sáng suốt nhìn thấu, soi rõ những điều nhỏ nhặt nhất).
Ngoài ra, còn có rất nhiều ghi chép chồng chất, hầu hết đều là để lại bởi những danh nhân từng bước ra từ nhà tổ họ Địch.
Ví như Đoạn sự quan Địch Chiêm Long thời Nguyên, tương truyền chỉ dựa vào xương cốt, thi thể, tóc, tang vật tại hiện trường còn sót lại, ông có thể xác định giới tính, độ tuổi, nghề nghiệp của người chết, thậm chí suy diễn ra toàn bộ quá trình gây án.
Nữ quan Địch Thu Vân thời Minh, tuy là thân nữ nhi nhưng không hề thua kém đấng mày râu, một tay phá giải vụ án lớn nhất triều đình: Hồng Hoàn Án, tìm ra hung thủ dâng tiên đan hại chết hoàng đế. Nhưng vì vụ án liên quan đến quá nhiều phi tần quyền thần, cuối cùng hàng trăm người mất mạng, bản thân Địch Thu Vân cũng bị diệt khẩu.
Thám tử Địch Việt thời Dân Quốc lại có bản lĩnh bắt người siêu phàm, được gọi là "Phi mao thối" (chân nhanh như bay), không có phạm nhân nào mà ông muốn bắt mà lại không bắt được.
Những vị tổ tiên kiệt xuất như vậy còn rất nhiều, chính vì sự tích lũy qua từng thế hệ của họ mới khiến tuyệt học ngỗ tác ngày càng tinh thâm.
Khoảng nửa tháng trôi qua, Địch Tiểu Dạ đã nghiền ngẫm thấu đáo những cuốn cổ tịch đó. Thế nhưng, ngay khi cô chuẩn bị trở về thành phố Nam Giang...
Trong làng đột nhiên xảy ra một vụ án mạng, có người chết...