Kim Tín mạnh miệng không biết xấu hổ: "Sư phụ, các người không cần phải căng thẳng như vậy. Đây chỉ là giao tình riêng của đám đệ tử nhỏ chúng con thôi, không cần phải làm lớn chuyện như thế."
Lâm Ẩn nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn nổi nữa, đá cậu ta một cái, mặt đen sì nói: "Dư Ấu dẫn theo hai trăm đệ tử Luyện Khí cả nội môn lẫn ngoại môn, nếu đám người này trên đường xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn — Cửu Thương Sơn chắc chắn sẽ đến vây công triều Hoa Tông."
Kim Tín xoa mông: "Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi chứ. Hai trăm người cơ mà, chẳng lẽ họ không biết đánh nhau sao?"
Địch Nguyên: "Sao các người lại to gan như vậy?"
Hẹn đánh lộn riêng thì cứ hẹn, làm rùm beng nhiều người như vậy để làm gì?
Tiêu Âu: "Chỉ là buổi tụ họp nhỏ của đệ tử Luyện Khí thôi mà."
Mấy người không còn lời nào để nói, sau đó vẫn phải xốc lại tinh thần để tiếp đãi những vị khách nhỏ từ phương xa tới, dù sao thì đồ đệ của họ mới là người đứng ra mời.
Xa tận Kỳ Lân Sơn, Ngọc Lưu Nhai đang tâm trạng rất tệ, rồi sau đó tâm trạng lại tốt lên.
Khi được trưởng lão báo tin về việc các đệ tử Mông học đánh nhau tập thể, đặc biệt là khi biết được diễn biến cụ thể bên trong, suy nghĩ đầu tiên của Ngọc Lưu Nhai chính là: Đời sau không bằng đời trước.
Đám người Hộ Noãn, Kim Tín đó, biết gây chuyện cũng biết gánh vác, khiến người ta vừa tức vừa không nhịn được mà yêu mến. Còn đám kia thì sao chứ?
Ngọc Lưu Nhai tâm trạng không tốt nhưng vẫn phải giả vờ vui vẻ. Bởi vì người của Thái Tiên Cung cũng đang ở đây, vì chuyện trước kia mà hai bên gần như đã xé rách mặt, tuy cuối cùng coi như là bắt tay giảng hòa, nhưng khúc mắc trong lòng lại càng sâu hơn, chỉ cần có cơ hội, người của Thái Tiên Cung sẽ không bao giờ bỏ qua việc đào hố cho Triều Hoa Tông.
Trước mặt người ngoài, Ngọc Lưu Nhai tuyệt đối giữ vững phong thái của một tông chủ đang bày mưu tính kế.
Sau đó tâm trạng ông tốt lên là vì tâm trạng của tông chủ Cửu Thương Sơn không tốt.
Thật không thể ngờ được, chỉ là ra ngoài tham dự một buổi tụ họp định kỳ, mà đồ đệ của đồ đệ ông, dẫn theo mấy trăm người — chạy mất!
Việc này có khác gì tư bôn đâu!
Ồ, địa điểm tư bôn là Triều Hoa Tông.
Lúc đó ánh mắt Yến Chí Tranh nhìn Ngọc Lưu Nhai như muốn giết người.
Ngọc Lưu Nhai thấy khó hiểu, cứ tưởng ông ta lại lên cơn ghen bóng ghen gió từ đời tám hoánh nào, sau đó mới nhận được báo cáo từ trong môn, tức thì — trời cao đất rộng, tâm hồn khoáng đạt.
Đệ tử nhà người ta còn nghịch ngợm hơn, ông còn gì mà không thỏa mãn nữa.
Thành công tự an ủi bản thân.
Trước mặt Yến Chí Tranh, Ngọc Lưu Nhai bình thản dặn dò: "Ừm, ta biết rồi, các con phải tiếp đãi tốt các vị khách nhỏ — nhé."
Cất ngọc truyền tin đi, ông cười chân thành mười phần: "Ông yên tâm đi."
Yến Chí Tranh: Yên tâm cái con khỉ!
Sau đó đại đệ tử của ông ta, cũng chính là sư phụ của Dư Ấu là Kỳ Quang, bắt đầu phải kẹp đuôi làm người.
Haiz, đệ tử đều là nợ cả mà.
Ngọc Lưu Nhai tâm trạng tốt lên, cho dù đệ tử nhà mình không giành được thứ hạng cao trong cuộc tỷ thí, ông cũng không tức giận, chỉ cười híp mắt khích lệ vài câu. Làm đám đệ tử sợ hãi tưởng tông chủ tức đến mức bất thường rồi.
Ông còn đặc biệt tìm tông chủ Kỳ Lân Sơn để mua trứng linh thú, đích danh yêu cầu loại tốt.
Tông chủ Kỳ Lân Sơn trêu chọc: "Chẳng lẽ Triều Hoa Tông các người lại phát hiện ra mỏ linh thạch rồi à?"
Trứng thú cưng phẩm chất thượng hạng, mua một lần tận một trăm quả, chẳng lẽ lão keo kiệt này bị quỷ già nào nhập xác rồi sao?
Ngọc Lưu Nhai nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, các ông có trứng linh thú loại rùa nào trông đẹp mắt không? Huyền Vũ — có không?"
Tông chủ Kỳ Lân Sơn muốn đánh người, lão tử mà có Huyền Vũ thì bán cho ông sao?
Ngọc Lưu Nhai nói: "Haiz, biết ngay là ông không làm được mà. Đi, ông đích thân dẫn ta đi xem đám thú rùa các ông nuôi, với ta ông không được giấu giếm đâu đấy, ta muốn xem con nào đẹp nhất."
Tông chủ Kỳ Lân Sơn chợt hiểu ra, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Cây già trổ hoa à, cuối cùng ông cũng sắp cưới đạo lữ rồi?"
Ngọc Lưu Nhai đen mặt, không giải thích, chỉ giục ông ta đi nhanh.
Tông chủ của Kỳ Lân Sơn họ Cổ, đạo hiệu Thừa Vân.
Ông dẫn Ngọc Lưu Nhai đến một vùng đầm lầy, đây là vườn linh thú thủy sinh của họ.
Ngọc Lưu Nhai: "Có loại hệ Băng không?"
Cổ Thừa Vân khinh bỉ: "Linh căn Băng? Linh căn đã là Băng rồi còn tìm linh thú hệ Băng làm gì? Tìm cho cô bé một con linh thú hệ phụ trợ, không câu nệ ngũ hành. Tu sĩ và linh thú nhìn vào không phải là sự nâng cao đơn phương, mà là sự bù trừ sức mạnh tổng thể."
Ngọc Lưu Nhai ngẫm nghĩ: "Lời ông nói rất có lý. Vậy đi, bất kể linh lực gì, ta đều xem qua hết."
Cổ Thừa Vân dẫn ông xem rất nhiều, Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ đều có đủ.
Ngọc Lưu Nhai do dự mãi, ông biết Hộ Noãn thích loại đẹp, nhưng cái đẹp này — ông thấy đẹp chưa chắc đã hợp ý cô bé.
Cuối cùng, kẻ bị hoa mắt như Ngọc Lưu Nhai nói: "Ông giúp ta chọn mười loại trứng linh quy có huyết mạch tốt nhất, tiềm năng phát triển mạnh nhất."
Cổ Thừa Vân rít một tiếng: "Nữ tu kiểu gì mà khiến ông phá sản đến mức này vậy? Kho bạc nhỏ của ông còn giữ nổi không đấy?"
Ngọc Lưu Nhai: "Có bán hay không, không bán thì thôi."
"Bán bán bán, sao có thể không bán chứ, nể mặt ông, ta nhất định sẽ tính thêm cho ông vài phần linh — khụ khụ, chiết khấu."
"..."
Hộ Khinh mang đến một đợt giải thưởng mang tính chất tài trợ. Mười thanh phi kiếm. Những thanh kiếm này nhìn qua không khác gì các linh kiếm khác, nhưng cầm vào tay mới biết, trọng lượng này không phải tu sĩ bình thường nào cũng có thể điều khiển được, dù sao Triều Hoa Tông và Cửu Thương Sơn đều tu luyện thể chất.
Phi kiếm không có gì đặc biệt, đặc biệt là một cây cung dài phẩm cấp linh khí.
Lúc luyện chế phi kiếm đột nhiên có linh cảm, muốn luyện chế một cây cung dài.
Linh cảm thứ này giống như điểm nhãn cho bức tranh rồng, nắm bắt được chính là bước nhảy vọt về chất.
Hộ Khinh lập tức lấy phôi kiếm bán thành phẩm ra, dựa vào cảm giác sử dụng rất nhiều loại vật liệu, cuối cùng thành một cây cung, ba mũi tên.
Cho đến tận bây giờ, Quyên Bố vẫn không thể hiểu thấu phương pháp luyện khí của cô, muốn thêm gì thì thêm, muốn dùng bao nhiêu thì dùng, điều hiếm thấy là cuối cùng vẫn thành công, hầu như không có phế phẩm. Nó suýt chút nữa nghi ngờ cô là chuyển thế của một tiên khí sư có lai lịch nào đó.
Bốn người bị Hộ Khinh gọi về vây quanh cây cung và mũi tên dài, oa, oa, oa.
Bất kỳ ngôn ngữ nào cũng không thể diễn tả được sự kinh ngạc của họ.
Quá đẹp, vừa đẹp vừa ngầu.
Bề mặt thân cung cong vút trơn tru là màu đen huyền, mà trên màu đen huyền đó phủ đầy vết nứt tự nhiên, những vết nứt đó có màu đỏ sẫm, mà dưới đáy màu đỏ sẫm lại như nở rộ ánh sáng bạch kim. Cách phối màu và vân hoa kỳ diệu này, giống hệt như dung nham đang chảy dưới lòng đất, nóng rực, nồng nàn.
Thân mũi tên dài cũng đẹp và ngầu như thân cung vậy.
Nhìn một cái là thích ngay, thích sâu sắc.
Tiêu Âu càng yêu thích vô cùng, hận không thể ôm đi: "Thím, cái này làm giải thưởng ạ?"
Hu hu, tiếc quá đi mất.
Hộ Khinh mang theo một tia cười bất lực lại nuông chiều: "Không còn cách nào khác, chuyện này là do các con gây ra, các con không tiếp đãi khách khứa cho tốt thì sợ là lại bị cấm túc thôi. Tốt nhất là phải thật phong quang, khiến khách hài lòng, Triều Hoa Tông cũng có được tiếng thơm, không cầu được khen ngợi, chỉ cầu không bị phạt."
Ba người ngượng ngùng: "Vất vả cho thím rồi."
Hộ Noãn không chút ngượng ngùng: "Mẹ thật lợi hại, mẹ là lợi hại nhất."
Hộ Khinh véo mũi nhỏ của con bé: "Không được nói cho người khác biết những thứ này là mẹ luyện chế."
Hộ Noãn thất vọng ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ xụ xuống, con bé rất muốn đi khoe khoang.
Hộ Khinh nói với họ: "Tu vi của mẹ quá thấp, truyền ra tiếng tăm mẹ có thể luyện chế linh khí đối với mẹ có hại không có lợi, biết đâu lại có kẻ nào đó đến hại mẹ."
Kể lại chuyện lúc trước bị một luyện khí sư của Liên minh Tán tu truy sát cho họ nghe.
Sau đó nói: "Cặp cung tên này là nhờ mẹ có được linh cảm mới làm ra, phẩm chất trong linh khí đã gần đến trung phẩm, không nên là thứ mà tu sĩ nhỏ như mẹ có thể luyện ra được."