Long Giai Ni sửng sốt, da gà da vịt đều sắp nổi hết cả lên.
Dày đặc vô cùng!
Số lượng này là bao nhiêu chứ?
Chỉ cần một đội quân tới đây cũng có thể bị chúng nuốt chửng.
Hổ vẫn là loài động vật của Lam Tinh, Long Giai Ni vẫn nhận ra được.
Bối Bối nhảy nhót đôi chân ngắn, reo hò: "Hổ, hổ, nhiều quá, nhiều quá."
Đứa nhỏ này nhìn thấy hổ của dị giới, vô cùng phấn khích.
Đám hổ đất này quả thực là quân đoàn bất tử, lũ lượt kéo đến, bị đánh chết rồi lại tụ lại như cũ, đám Tiên Đế này đã bao giờ nhìn thấy hiện tượng quỷ dị này đâu.
Một vài kẻ sợ hãi bỏ chạy tứ tán.
"Cắn mông bọn họ đi." Tiểu gia hỏa chỉ huy.
Mọi người thở hồng hộc, cứ tiếp tục thế này, không bị cắn chết cũng phải mệt chết mất.
Đúng là vậy thật!
Đám hổ đất này cứ nhắm vào mông bọn họ mà cắn, còn đuổi theo sát nút, chọc cho tiểu gia hỏa và Bối Bối cười ha hả.
Một vị trưởng lão của Hỏa Thần Tông đã cướp được một nhánh Hỏa Linh Chi, trên vách đá vẫn còn lại một nhánh Song Sinh Linh Chi.
Nhánh này cực kỳ nóng bỏng, cho nên mọi người trong lúc né tránh hổ đất, nhất thời không thể lấy được.
Vị trưởng lão Hỏa Thần Tông ngửa đầu cười lớn, trong lòng vô cùng đắc ý, còn lấy ra một trận pháp bao phủ lấy ngọn núi đã bị nhổ lên.
Đám hổ đất không có ý thức này không có cách nào đối phó với trận pháp, Bối Bối buông thõng đôi vai nhỏ, có chút bất lực.
Trên bầu trời lóe lên ánh vàng!
Những gợn sóng vô hình của trận pháp khúc xạ khắp nơi, hoa mắt chóng mặt.
Bên phía Lăng Vân đã kết thúc cuộc trò chuyện!
Khối màu đen vừa rồi chính là thân ngoại hóa thân của Lý Bất Phàm, hắn nhận ra Lăng Vân chính là Viễn Cổ Minh Vương, điều này khiến Lăng Vân khá ngạc nhiên.
Lý Bất Phàm và Lăng Vân đã thực hiện một cuộc giao dịch, Não Hoa Thạch có thể đưa cho Lăng Vân, nhưng hắn chỉ có một nửa trong tay, điều này hắn đã nói thật.
Điều kiện là Lăng Vân phải giúp hắn dung hợp linh hồn hoàn toàn.
Việc dùng Não Hoa Thạch để dung hợp linh hồn cần quá nhiều thời gian, so sánh giữa hai bên, cân nhắc lợi hại, Lý Bất Phàm mới chọn giao dịch với Lăng Vân.
Lăng Vân không có ý kiến, đã biết Lý Bất Phàm chính là Bất Phàm Kiếm Tôn thời viễn cổ, tên của hai người đều giống nhau.
Mọi thứ ở đây cũng là do một tay Lý Bất Phàm sắp đặt.
Lăng Vân trực tiếp đuổi hắn đi.
Sắp đặt ư?
Hỏa Linh Châu ở đây không phải là sự sắp đặt của hắn, cho nên Lăng Vân mới không muốn đưa cho hắn, hắn muốn chiếm làm của riêng?
Hai chữ thôi!
Nằm mơ!
Thân ngoại hóa thân của Lý Bất Phàm có chút tức giận, nhưng không dám nổi điên.
Tin tức là do hắn tung ra không sai, mục đích là để càng nhiều người chết ở đây, thuận tiện cho hắn lợi dụng Não Hoa Thạch để dung hợp linh hồn.
Nhưng không ngờ lại dẫn tới Lăng Vân.
Tính toán đủ đường vẫn tính sai việc Viễn Cổ Minh Vương vẫn còn sống, tên biến thái này ba lần bốn lượt trêu đùa mười hai vực, giả chết mà không chết.
Lý Bất Phàm vừa nghĩ tới đây, lòng đầy căm hận, kế hoạch hai năm lại đổ sông đổ biển.
Hỏa Linh Châu à!
Chỉ có thể mơ tưởng thôi!
Lăng Vân ném cho hắn một viên đan dược, xem như đã hoàn thành giao dịch, Lý Bất Phàm cũng không nghi ngờ, nhân phẩm của Minh Vương trong lòng hắn vẫn rất tốt, cho nên không nghi ngờ đan dược.
Hắn cũng đưa Não Hoa Thạch cho Lăng Vân, lúc này mới không cam lòng rời khỏi di tích La Cách, ánh mắt đầy vẻ tủi thân, giống như món đồ chơi yêu thích bị người khác cướp mất vậy.
Tiểu gia hỏa nhìn thấy Lăng Vân đi tới, vươn hai tay ra, đòi bế.
"Chụt!"
"Con đấy, ham chơi nữa là lại buồn ngủ cho xem."
Lăng Vân ấn đầu con bé, cạn lời nói.
Tiểu gia hỏa bĩu môi, khoe khoang nhánh Hỏa Linh Chi với Lăng Vân.
Đồng thời lại chỉ vào nhánh Song Sinh Hỏa Linh Chi trên vách đá.
Lăng Vân nheo mắt, nhíu mày một cái, Ngũ Hành chi thuật của tiểu gia hỏa liền mất hiệu lực, đám hổ đất đang quậy phá trên mặt đất lập tức tan thành mây khói.
Mấy vị trưởng lão Hỏa Thần Tông cười ha hả, có thể tưởng tượng ra cảnh những kẻ bị nhốt trong trận pháp đã chết như thế nào.
Hỏa Linh Chi không thuộc về họ thì thuộc về ai, ai tới cũng vô ích.
Mọi người vừa rồi bị hổ đất làm cho thương tích đầy mình, nhất thời không nghĩ ra cách nào để đối phó với trận pháp đáng ghét này.
Trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào thảm án La Cách sẽ lại xảy ra lần nữa? Hoang mang đến cực điểm.
Mặt đất lại rung chuyển dữ dội, trên đỉnh núi lóe lên ánh vàng!
Ánh sáng chói lòa lóe lên tận chân trời, toàn bộ Bích Thủy Đại Lục đều có thể nhìn thấy ánh vàng này.
Đó là?
Mọi người dụi mắt, đợi đến khi ánh vàng chói mắt biến mất, đập vào mắt là một viên kim châu, bên ngoài tỏa ra lửa.
Hỏa Linh Châu to bằng nửa sân bóng đá, nhiệt độ quá cao, rất nhiều người không chịu nổi.
Lúc này những người đang ở trong mê cung tứ thông bát đạt, lần lượt tìm thấy lối ra.
"Hỏa Linh Châu, là của ta."
"Cút ra."
"Của ta."
"Mẹ kiếp, đó là của Hỏa Thần Tông chúng ta."
"Đúng, không ai có thể ngăn cản bước chân của Hỏa Thần Tông chúng ta."
Nhất thời mọi người tranh cãi ồn ào, cảnh tượng hỗn loạn, còn cùng nhau ra tay, tranh giành Hỏa Linh Châu, mà Song Sinh Linh Chi cũng không bị họ quên lãng.
Lăng Vân khinh bỉ cười!
Cứ tranh giành đi!
Nhóm người của hắn bao gồm mấy vị cung phụng của Thánh Đường đều chọn cách đứng xem kịch.
Bối Bối thấy Lăng Vân ở đây thì rất bình thản, ngồi trên mặt đất vừa xem vừa gặm táo.
Kết quả cuối cùng thuộc về Hỏa Thần Tông!
Năm sáu vị trưởng lão của họ, có vài người bị thương không nhẹ, nhưng rất đáng giá.
Những kẻ đối đầu với họ, cơ bản đều đã bị tiêu diệt, có kẻ dứt khoát quỳ xuống cầu xin gia nhập Hỏa Thần Tông.
Tiểu gia hỏa sốt ruột rồi!
Cứ xem tiếp thì bảo vật đều bị người khác lấy mất.
"Ba ba?"
Ngón tay nhỏ chỉ vào Hỏa Linh Châu trên đỉnh núi.
Lăng Vân cười nói: "Thiến Thiến, viên cầu lớn này gọi là Hỏa Linh Châu, con muốn à?"
Tiểu gia hỏa gật đầu!
Lăng Vân xoa đầu con bé, nói: "Vậy con có cách nào lấy được nó không?"
Bối Bối đáp lại: "Nếu là cháu, cháu sẽ thu vào lòng bàn tay." Đôi mắt đảo lia lịa.
Tiểu gia hỏa chẳng chịu động não, lập tức hưởng ứng lời Bối Bối: "Ưm, ưm."
Như vậy không được, cho nên Lăng Vân lắc đầu.
Tiểu gia hỏa thấy Lăng Vân không nói gì, kéo Long Giai Ni: "Dì ơi, Thiến Thiến muốn, mau giúp con đi."
Long Giai Ni xót đứa nhỏ này quá, còn nhỏ như vậy mà đã bị Minh Vương huấn luyện sao?
Không còn cách nào, Minh Vương đang trừng mắt nhìn mình, cô không dám ra tay.
Bối Bối khoanh tay trước ngực, lại bắt đầu ra dáng một người lớn.
"Chú đẹp trai, dì An biết sẽ giận đấy nhé." Bối Bối bĩu môi.
Tiểu gia hỏa dụi mắt, nghe thấy câu này, đôi mắt sáng rực lên.
"Ba ba, mẹ thích viên cầu lớn này nhất đấy."
Lăng Vân cười khổ không thôi, chúng nó thực sự không có cách nào sao?
Sao mà lười động não thế không biết, toàn nói cái gì đâu không.
Ngay khi Hỏa Thần Tông chuẩn bị thu lấy Hỏa Linh Châu.
Lăng Vân vươn tay, viên Hỏa Linh Châu này lập tức thu nhỏ lại, bay về phía Lăng Vân.
Mấy vị trưởng lão kia sao có thể để món hời này bay mất?
Lập tức đuổi theo, nhất định phải xem là kẻ nào không biết sống chết.
"Thứ thối tha, ngươi là kẻ nào?" Một vị trưởng lão giận dữ chỉ vào Lăng Vân!
Đều thấy Hỏa Linh Châu đang nằm trong lòng bàn tay Lăng Vân, dường như có linh tính, đang thân thiết với Lăng Vân.
Mà Lăng Vân khẽ cười, ngay sau đó ánh mắt lạnh đi!
Hắn ghét nhất là bị người khác chỉ trỏ mắng chửi, cho nên vị trưởng lão này chết một cách không báo trước.
Khóe miệng trào ra một ngụm máu, lập tức ôm lấy tim, sắc mặt không còn chút huyết sắc nào.
Những trưởng lão đuổi theo phía sau đồng loạt lùi lại một bước, một kẻ gan dạ tiến lên nhìn thử, có chút ngẩn người.
Chết rồi?
Chuyện gì thế này?
Trúng độc hay sao?