An Tiểu Tiểu ngẩn người.
Bối Bối gọi người kia là dì nhỏ?
Ừm!
Nàng chợt nhớ ra, chắc chắn chính là em gái của Tần Hương Liên, Tần Lam!
Không ngờ người lại xinh đẹp đến thế, trời ạ, còn là mặt mộc nữa chứ, nếu nàng là đàn ông thì đã yêu mất rồi.
"Chào cô, tôi là Tần Lam."
"À ồ... tôi là An Tiểu Tiểu."
"Ồ, cô là em gái của An Tình phải không?"
"Vâng, chúng ta vào trong thôi."
An Tiểu Tiểu không hề có chút địch ý nào, có lẽ vì nói chuyện với Tần Lam, thấy cô ấy cũng chẳng có gì đáng ngại.
Trong lúc trò chuyện, hai người đã tới phòng khách, Lăng Vân còn thiếu món canh cuối cùng, nhưng cũng có thể bắt đầu dùng bữa rồi.
Tiểu Ngải Lâm bắt đầu giúp cô bé cho heo con ăn, con heo cứ dụi vào chân cô bé, ra hiệu là nó đói rồi.
"Mẹ nuôi!" Cơ Vô Tuyết hiếm khi thấy Tần Lam tới.
"Tiểu Tuyết! Quà cho con đây." Tần Lam lấy từ trong túi ra một chiếc kính râm, loại dành cho trẻ em, cô nhận thấy kiểu này cực kỳ hợp với Tiểu Tuyết.
Cơ Vô Tuyết rất thích, đôi mắt đẹp mở to tròn xoe, lập tức đeo lên khoe khoang, còn nói cảm ơn với Tần Lam, vô cùng lễ phép.
"Dì nhỏ!!" Bối Bối chớp chớp mắt, bắt đầu giơ tay ra giống như Thiến Thiến vậy.
Tần Lam dở khóc dở cười, quà chỉ có của Cơ Vô Tuyết, những đứa trẻ khác đều không có phần.
Bàn tay nhỏ nhắn của Bối Bối chỉ có thể vơ lấy không khí.
"Anh rể, chị em bao giờ tan làm? Chúng ta đang đợi chị ấy ăn cơm à?" An Tiểu Tiểu nhìn bàn thức ăn phong phú, nuốt nước miếng hỏi, cũng chẳng biết đã nuốt xuống bao nhiêu lần rồi.
Bối Bối bĩu môi: "Đồ tham ăn, đồ tham ăn!"
Lăng Vân xếp ghế xong, đáp: "Đi công tác rồi, phải một thời gian nữa mới về được."
An Tiểu Tiểu gật đầu, "ồ" một tiếng, chị nàng có ở đây hay không không quan trọng, chỉ cần Lăng Vân ở đây là được, tối nay phải ăn một bữa ra trò, bụng không căng thì không về nhà.
"Thiến Thiến đâu?" Tần Lam ôm Tiểu Ngải Lâm bên bàn ăn, nhìn quanh quất mà không thấy người đâu.
Tiểu Ngải Lâm chỉ tay lên lầu, giọng non nớt: "Ngủ rồi ạ."
Lăng Vân lại gọi một tiếng: "Thiến Thiến, mau xuống đây, ăn cơm thôi."
"Anh gọi to thế, con bé sẽ giật mình đấy."
Tần Lam cứ trợn mắt với Lăng Vân, còn nói anh chẳng quan tâm đến Thiến Thiến chút nào, đến việc lên lầu gọi cũng lười, Lăng Vân chỉ biết câm nín.
Tần Lam hôn chụt một cái vào má Tiểu Ngải Lâm rồi đặt cô bé ngồi lên ghế, cô muốn đích thân lên lầu.
Trên tầng hai!
Cô bé vẫn chưa tỉnh ngủ, chắc vì thời tiết hơi nóng, cô bé ngủ còn đóng cửa, cửa sổ cũng đóng, không khí không lưu thông lắm nên trên trán đã xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Tần Lam khẽ mở cửa phòng, sợ động tĩnh lớn làm cô bé giật mình.
Ái chà!
Lúc ngủ thật là đáng yêu, Tần Lam nhìn mà khóe miệng mỉm cười, sau đó ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy lau mồ hôi cho cô bé.
Chụt!
Cô bé bị Tần Lam hôn vào má, đôi mày hơi nhíu lại.
"Thiến Thiến?"
Âm thanh ngày càng lớn, cô bé mở mắt ra, chớp chớp rồi lại nhắm lại.
Tần Lam cười không nói, lại gọi lần nữa: "Thiến Thiến dậy đi, đến giờ ăn cơm rồi."
Cơm?
Đồ ăn!
Cô bé lập tức mở mắt, còn hít hà không khí, sau khi thấy không khí có mùi thơm...
"A ha, mẹ nuôi, yêu mẹ chết đi được."
"Ái chà, con đừng nhảy, nhìn xem, lại đổ mồ hôi rồi kìa." Tần Lam trách yêu, lại giúp cô bé lau mồ hôi.
Cô bé không kiên nhẫn được nữa, lập tức kéo Tần Lam đòi xuống lầu.
Dưới tầng một!
Mọi người đều đang đợi "cục cưng" này, Lăng Vân đã bảo họ cứ ăn trước đi, nhưng họ nhất quyết không chịu động đũa.
"A ha, con tới rồi đây."
Cô bé vụng về bắt đầu leo lên ghế, có lẽ vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, giữa chừng còn trượt hai cái, vẫn là Tần Lam bế cô bé lên.
"Oa, nhiều món ngon quá!" Cô bé nhìn hoa cả mắt, đôi bàn tay nhỏ bé cứ vỗ vỗ.
"Thiến Thiến, gọi người đi!" Lăng Vân bình thản nói, nhân lúc cô bé không chú ý liền bắt đầu gắp thức ăn vào bát cho cô bé.
Cô bé nhìn quanh, thấy An Tiểu Tiểu thì chớp mắt mấy cái, lên tiếng: "Dì nhỏ, vẫn chưa béo lên sao?"
Khóe miệng An Tiểu Tiểu giật giật...
"Con có béo thì dì cũng không béo đâu." An Tiểu Tiểu gắp một miếng mỡ vào bát cô bé.
Cô bé tức giận vô cùng!
Cô bé vốn không bao giờ ăn mỡ, dù là món thịt Đông Pha do Lăng Vân làm ngon đến thế, cô bé cũng không ăn.
"Cho dì, cho dì, cho dì hết!"
Cô bé giận dỗi chu môi, dùng thìa và dĩa gắp mấy miếng mỡ bỏ vào bát An Tiểu Tiểu.
An Tiểu Tiểu cười ha hả: "Đa tạ tiểu đại nhân, đây mới là món ngon, dì không chê đâu."
Cô bé cứ hừ hừ hừ: "Ăn đi, ăn no rồi thì dì không chạy thoát được đâu."
"Được rồi, mau ăn đi, nguội mất ngon." Tần Lam vỗ vào mông cô bé, bảo cô bé tự mình ăn cơm, không cho ai giúp cả.
Sau khi ăn cơm xong...
Lăng Vân đương nhiên phải dọn bàn ăn rồi, An Tình lại không có nhà, Long Yên Nhiên phải giúp Tiểu Ngải Lâm tắm rửa.
Cô bé nói giọng non nớt: "Ba ơi, con giúp ba rửa bát, xoạt xoạt xoạt..."
"Con có biết lau sàn không?" Lăng Vân hỏi.
"Có ạ..."
"Vậy con đi lau sàn đi."
"Vâng ạ!"
Lăng Vân chỉ muốn đuổi khéo cô bé đi, rửa bát á? Làm vỡ bát thì có, giúp cái gì chứ, chỉ tổ giúp thì ít phá thì nhiều.
Ai!
Cô bé còn không muốn đi tắm sớm như vậy, Lăng Vân hiểu rõ, con bé chỉ muốn nghe kể chuyện thôi, Long Yên Nhiên giúp tắm thì không có chuyện kể.
Trong bếp!
Tần Lam chủ động muốn giúp Lăng Vân rửa bát.
"Nói đi, có chuyện gì?" Lăng Vân biết ngay Tần Lam có chuyện tìm mình.
"Bữa tối nay rất ngon, vốn dĩ tôi không định tới, nhưng trên đường về nhà đi ngang qua một con đường, thấy một cô gái đang gọi điện thoại..."
Tần Lam kể sơ qua, đại loại là nhà cô gái kia đang cần tiền gấp, mà cô ấy không có, cũng chẳng còn cách nào khác, cứ nói mãi vào điện thoại rằng "cho tôi ba ngày".
Đột nhiên!
Khi cô ấy đang nghe điện thoại, cảm thấy bất lực tột cùng thì nhìn thấy trên cột điện có một tờ giấy!
Trên đó viết!
Cần tiền gấp? Tìm tôi! Số điện thoại 13............ Số tiền tùy ý, lãi suất thương lượng, không cần kiểm tra giấy tờ, vì bạn cần, nên tôi chuyên nghiệp!
Tần Lam nghe cô ấy nói với người bên kia điện thoại rằng, không vấn đề gì, tối nay tôi sẽ chuyển tiền qua.
Sau đó vội vàng cúp máy, nhìn chằm chằm vào số điện thoại trên cột điện, chuẩn bị gọi tới.
Tần Lam lập tức xuống xe ngăn lại, còn tức giận xé tờ quảng cáo đó đi, số điện thoại đó chính là hố không đáy, là cho vay nặng lãi.
"Em gái à, tuổi còn trẻ không được đi vào con đường cùng đâu đấy."
"Chị đẹp ơi, em... em đường cùng rồi, em chỉ có thể dựa vào nó thôi." Cô gái đó gần như muốn khóc, chỉ vào tờ quảng cáo rách nát trên mặt đất, những lời này của cô ấy đã chạm sâu vào lòng Tần Lam.
"Thế thì em cũng không thể vái tứ phương được, đây toàn là lãi suất cao, một khi đã vay rồi thì không bao giờ trả hết được đâu." Tần Lam giải thích.
"Nhưng mà..."
Cô gái còn muốn nói gì đó, Tần Lam mở cửa xe lấy ra một tấm danh thiếp của mình.
"Đây là danh thiếp của tôi, ngày mai em gọi cho tôi, tôi giúp em giải quyết chuyện này."
Đã gặp phải chuyện này rồi, Tần Lam vốn lòng dạ tốt bụng, không thể mặc kệ được, nhìn một cô gái tốt đi vào con đường không lối thoát.
Cô có năng lực, có điều kiện thì cứ giúp một tay thôi, cho nên tâm trạng tối nay của cô vì chuyện này mà không được tốt lắm.