Cửa vào thần bí kia tràn đầy cám dỗ, không ít người đã tiến vào bên trong, quả nhiên bên trong có càn khôn riêng.
“Ba ba, đây là nơi nào ạ?”
“Thúc thúc đẹp trai, bên trong này có bảo vật phải không ạ?” Bối Bối hưng phấn nhảy cẫng lên, đôi mắt chăm chú nhìn vào vòng xoáy xoắn ốc kia.
Tiểu Ngải Lâm lắc lắc đầu, cảm thấy bên trong có rất nhiều người, còn có một vài luồng khí tức nguy hiểm tỏa ra.
Bội Bội nuốt nước miếng, quả nhiên nơi mà Thái Thượng Đế Quân đặt chân đến đều không phải tầm thường, cô bé bắt đầu có chút chùn bước rồi.
“Hửm!!!”
Mấy tu sĩ ở gần đó nhìn sang nhóm người Lăng Vân, họ nhận ra Lăng Vân chính là Thái Thượng Đế Quân, không khỏi kinh ngạc.
Khụ khụ...
Con thần thú Liệt Diễm Hổ nhỏ bé trên vai ngài ấy, ai mà không biết chứ.
“Bái kiến Thái Thượng Đế Quân!” Một tu sĩ nọ còn quỳ xuống, vô cùng thành kính!
“Đứng lên đi, các ngươi định vào trong? Mê Huyễn Sơn sao?” Lăng Vân biết rõ còn hỏi, còn đánh giá vài người họ từ trên xuống dưới.
“Bẩm đại nhân, đúng vậy, chúng tiểu nhân đều là trưởng lão của Thanh Thủy Nhất Lưu, đến đây để thám hiểm Mê Huyễn Sơn.” Một vị tu sĩ tóc trắng trả lời.
“Thanh Thủy Nhất Lưu cũng đến sao?” Lăng Vân hơi nhíu mày, thật đúng là không sợ chết, thế lực đó cũng chỉ ngang tầm với Thánh Đường mà thôi.
“Chỉ có mấy người chúng ta thôi sao?” Lão già tóc trắng đáp lại lần nữa, họ tỏ vẻ bất lực.
“Bản đế khuyên các ngươi đừng đi, Mê Huyễn Sơn này là di tích thượng cổ.”
Lăng Vân vừa nhìn đã biết, những trận pháp kia vô cùng quen thuộc, nhưng lại không nhớ ra được là gì, lập tức nhận ra hẳn là đồ thượng cổ không sai.
Thượng cổ!
Hai chữ này khiến họ sợ hãi.
“Các ngươi xem?”
Mấy người họ nhìn nhau, cuối cùng nói lời cảm ơn với Lăng Vân rồi rời đi.
Mấy tiểu gia hỏa đôi mắt láo liên, còn đang đuổi bắt nhau trên tinh vực, Long Yên Nhiên bắt mãi không được, cô lại không dám rời xa Lăng Vân, thực lực không đủ thì không thể đi lại lung tung trên tinh vực được.
Chính lúc này!
Tiểu Ngải Lâm gặp chuyện rồi, con bé mất thăng bằng, rơi xuống tầng dưới của tinh vực, tiểu gia hỏa và Bối Bối cố vớt lên, Bội Bội ở bên cạnh cười đến khô cả miệng, các cô bé đúng là hậu đậu quá đi.
“Này, tiểu Bối Bối, sao cậu không lặn xuống dưới đó mà nhấc tiểu Ngải Lâm lên?” Bội Bội cạn lời.
Bối Bối chớp chớp mắt, có lý, nhưng mà? Cô bé hình như có cách tốt hơn.
Tiểu gia hỏa lập tức lặn xuống!
Ngượng ngùng thay...
Bối Bối dùng trọng lực hút tiểu Ngải Lâm lên, tiểu gia hỏa lại vồ hụt.
Bội Bội trố mắt kinh ngạc, vốn luôn nghĩ các cô bé chỉ mới đạt tu vi Phân Thần kỳ, không ngờ hành động của các tiểu gia hỏa thật khiến cô bất ngờ.
“Mau lại đây, chạy cái gì chứ!” Lăng Vân đầy vạch đen trên trán, thật đúng là không để mắt tới một chút là không biết các cô bé đã đi đâu mất.
“Ba ba, con tới đây, a ha.” Tiểu gia hỏa báo danh hạng nhất, còn tưởng có chuyện tốt gì.
Kết quả Lăng Vân điểm vào giữa mày con bé, tiểu gia hỏa chớp chớp mắt, không hiểu ra sao, con bé đã bị phong ấn Lôi Đình Chi Môn rồi, vậy mà vẫn còn ngơ ngác.
“Thúc thúc đẹp trai?”
Bối Bối cũng bị phong ấn, cô bé bĩu môi, lập tức hiểu ngay, nhưng cô bé không hề lo lắng.
Sau khi Lăng Vân dẫn các cô bé vào trong, đó là một mảnh đại lục, có chút đổ nát, các tiểu gia hỏa kinh ngạc há hốc mồm.
Để đến được Mê Huyễn Sơn vẫn còn phải đi tiếp, dựa theo tấm bản đồ kia, chặng đường còn khá xa.
Trận pháp nơi này thực sự khiến Lăng Vân đau đầu, ngoài hố đen ra, ngay cả Lôi Đình Chi Môn cũng không mở được, chứ đừng nói đến những thuật thấp cấp hơn như đạp không hay xé rách không gian.
Sắc mặt Bội Bội hơi khó coi, đây là nơi nào chứ? Vừa nãy hình như nghe thấy Mê Huyễn Sơn gì đó? Quỷ gì vậy!
Ba tiểu gia hỏa dẫn đường phía trước, hoàn toàn không cảm thấy có gì nguy hiểm.
Càng đi về phía trước, người càng đông, họ đều đang đợi, có lẽ đợi người, có lẽ đợi cơ hội, ai mà biết được.
Mê Huyễn Sơn sắp mở ra rồi, Lăng Vân vẫn chưa tới, Yêu Nguyệt Nữ Hoàng ở bên ngoài một trận pháp đang lo lắng đi tới đi lui.
Thất Huyền ở bên cạnh nói: “Biểu tỷ, họ đều đang nhìn tỷ bằng ánh mắt dâm tà kìa.”
Một tán tu bên cạnh nhổ một ngụm nước bọt: “Nói cái gì thế, bọn ta gọi là thưởng thức cái đẹp, chiêm ngưỡng mà thôi.”
“Hì hì, đúng vậy!” Một kẻ khác lộ ra hàm răng vàng khè, cười đê tiện.
Yêu Nguyệt Nữ Hoàng đâu nghe lọt tai, cứ nhìn đông nhìn tây, đang tìm kiếm bóng dáng Lăng Vân.
“Đừng nhìn nữa, ta đoán hắn sợ chết nên không đến đâu, theo thân phận của hắn, một khi đến đây chắc chắn sẽ gây chấn động.”
Thất Huyền lắc đầu cười khổ, lời này hắn thật sự không muốn nói ra để đả kích Yêu Nguyệt Nữ Hoàng.
Lục Huyền ở bên cạnh không nói gì.
“Câm miệng, nhiều chuyện.” Yêu Nguyệt Nữ Hoàng hừ lạnh, giọng điệu này dường như đang tức giận, chắc là cảm thấy Thất Huyền nói đúng rồi.
“Hừ hừ, lũ đàn ông thối, đều là đồ tồi, không một ai đáng tin cả.” Cô tự lẩm bẩm.
Mặc Liên Thành thong dong đi tới, hắn nói: “Nha đầu, chúng ta đi cùng nhau được không?”
“Tránh ra!”
Yêu Nguyệt Nữ Hoàng còn chưa mở miệng, Thất Huyền bên cạnh đã bất mãn. Mặc Liên Thành là hạng người nào? Hắn làm sao không biết chứ?
Yêu Nguyệt Nữ Hoàng vẫn không đáp lời, trong lòng tức giận đến cạn lời, cái Mê Huyễn Sơn chết tiệt này, ngay cả thần thức cũng không có tác dụng.
Mặc Liên Thành buồn cười, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Thất Huyền: “Tiểu tử, lông mày ngươi đã mọc đủ chưa?”
Ánh mắt Thất Huyền lóe lên vẻ không vui, hất mái tóc dài: “Nhiều hơn ngươi.”
“Ha ha.” Mặc Liên Thành cười lớn, lắc lắc đầu.
“Ha ha! Mặc Vực chủ à, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu!” Thất Huyền cũng cười theo, hắn vươn một tay ra muốn so chiêu với Mặc Liên Thành, người kia cười rồi đồng ý.
Ngưỡng mộ gì chứ? Mặc Liên Thành chỉ muốn biết Thất Huyền đang tính toán điều gì.
Sắc mặt Thất Huyền khó coi, Mặc Liên Thành thì thong dong điềm tĩnh, ai hơn ai kém, đã quá rõ ràng.
Một lát sau!
Mặc Liên Thành cười nói: “Vẫn còn là đứa trẻ thôi.”
Thất Huyền tức đến mức muốn đánh người, chỉ có thể trút giận lên một cái cây, lá rụng đầy đất, thân cây bị hắn hành hạ thê thảm.
Lục Huyền nói: “Mặc Vực chủ quả nhiên thân thủ bất phàm.”
“Ồ, còn một vị đệ đệ nữa à.” Mặc Liên Thành căn bản không thèm nhìn Lục Huyền, ngay cả Thiên chủ cũng không phải, hắn để tâm làm gì?
Ánh mắt Yêu Nguyệt Nữ Hoàng đầy vẻ lạnh lẽo, quát: “Đủ rồi, ai còn ồn ào thì cút ngay!”
Mặc Liên Thành nhún vai, hắn nháy mắt với Yêu Nguyệt Nữ Hoàng: “Nha đầu, chúng ta đi cùng nhau thế nào? Bên trong nguy hiểm lắm, ta còn có thể bảo vệ nàng nữa.”
“Được! Ngươi đi cùng biểu đệ của ta vào trước đi, lát nữa ta sẽ tìm các ngươi.”
Yêu Nguyệt Nữ Hoàng đồng ý, chỉ vì lúc này vẫn không thấy bóng dáng Lăng Vân đâu.
Mặc Liên Thành trong lòng vui mừng, lập tức gật đầu, nhân lúc trận pháp mở ra, hắn cùng mọi người tiến vào trong.
“Nha đầu, nàng phải nhanh lên đấy.”
“Đi đi.” Yêu Nguyệt Nữ Hoàng mất kiên nhẫn đáp, trong chốc lát bên ngoài đã vắng đi rất nhiều người.
Oa!
Là Thái Thượng Đế Quân!
A ha... a ha...
Không ít người nghe thấy tiếng cười liền quay đầu nhìn lại, ai nấy đều không giữ được bình tĩnh, khuôn mặt Yêu Nguyệt Nữ Hoàng đỏ bừng.
Thái Thượng Đế Quân gần như không bao giờ rời khỏi Thần giới, đây là chuyện ai cũng biết, giờ lại xuất hiện ngoài Mê Huyễn Sơn, sao có thể không khiến họ chấn động.
Các thế lực lớn đến đây thám hiểm, ví dụ như Cửu Thiên Thập Nhị Vực đều có đại diện, tán tu từ các tinh vực cũng nhiều vô số kể, nếu không có tu vi Tiên Đế thì căn bản không dám đến, cho nên những người đến đây đều tự cho rằng bài tẩy của mình rất cứng.