“Ừ, bọn họ phái một huyền sĩ đến đoàn phim đóng vai quần chúng, nhưng khi đến gần tôi thì bị Vu Minh phát hiện, Vu Minh đã đưa hắn vào phòng tôi.” Bách Tinh nói.
“Bây giờ các cậu đang ở phòng khách sạn? Người đó đâu?” Giang Tiểu Bạch hỏi.
Cô biết phe Đổng gia nhất định sẽ không ngồi yên. Bách Tinh lúc này vận thế đang lên, thường xuyên lên tin tức vì những chuyện may mắn, có người hay gọi đùa là “Cá Chép”. Người khác có thể không biết chuyện gì, dù biết cũng chẳng làm gì được, nhưng người nhà họ Đổng thì lại hiểu rõ, nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Người nhà họ Đổng vốn không phải hạng tử tế, trước mặt cám dỗ lớn như vậy, sao có thể không động lòng?
Chỉ có điều Bách Tinh còn đang ở đoàn phim, bọn người đó không chờ nổi đã xông vào, thật quá to gan.
Nhưng mà, cách làm của người nhà họ Đổng hình như vẫn luôn như vậy.
“Ừ, hắn đang bị trói trên ghế, tôi và Vu Minh đang canh. Tôi xin nghỉ tạm hai ngày trong đoàn, cũng đang nghĩ xem nên xử lý hắn thế nào.” Bách Tinh nói, giọng có chút đau đầu.
Người này không giết được, mà thả ra cũng không xong. Như vậy chuyện bên cạnh tôi có đại sư bảo vệ sẽ bị lộ, sau này người nhà họ Đổng sẽ càng cẩn thận, không ra mặt mà dùng ám chiêu, đến lúc đó càng khó phòng bị.
Vậy phải xử lý thế nào?
Bách Tinh rất đau đầu.
Vu Minh đề nghị là đánh cho tên đó một trận, đánh đến mức hắn không dám về mách lẻo, nhưng Bách Tinh thấy không đáng tin lắm.
“Vậy sao… Hôm nay tôi quay xong sẽ đến đó một chuyến.” Giang Tiểu Bạch nói.
Trong lòng cô có chút bất đắc dĩ – Mình vừa mới được nghỉ ngơi, sao đúng lúc này việc lại đến chứ?
Nhưng thời gian này cũng không tệ, cũng đỡ phải xin phép thêm, dù sao mới bắt đầu quay chưa được bao lâu, bây giờ xin nghỉ là không được, quá không thích hợp.
Sau khi cúp máy, Giang Tiểu Bạch đi làm việc của mình.
Ba giờ sau, họ đến một nghĩa trang.
Lúc này Giang Tiểu Bạch đã biến thành dạng Diêu Phi, cô che một chiếc ô đen hết sức bình thường.
Trong kịch bản, sau khi “trải qua” tất cả mọi chuyện của Kiều Kiều, Diêu Phi cuối cùng tỉnh ngộ, và sau khi cơn mộng lớn kết thúc, cô đi tìm hiểu chuyện về Kiều Kiều.
Thực tế, trong bữa tiệc ở quán bar căn bản không có Kiều Kiều, chỉ có một cô gái tên Tiểu Thiến hơi giống Kiều Kiều, điều kiện gia đình tương tự Kiều Kiều, nhưng so ra thì Kiều Kiều tốt hơn.
Hôm đó Diêu Phi uống say, bị ảo giác, qua khuôn mặt của Tiểu Thiến, cô nghĩ đến một tiểu thư nhà giàu từng thấy trên tin tức tên Kiều Kiều, và sau khi say về nhà đã mơ một giấc mơ lớn, mơ ra câu chuyện có thật của Kiều Kiều.
Ba năm trước, chuyện của Kiều Kiều từng lên tin tức địa phương –
Con gái của đại lão bản Đỗ Quang, Đỗ Nhược Kiều, vẫn luôn là thiên chi kiêu nữ, cô ấy xinh đẹp, xuất thân tốt, biết nhiều nhạc cụ, còn biết nhảy, luôn ăn mặc xinh đẹp xuất hiện trước mặt người khác. Thế nhưng một ngày kia, Đỗ Nhược Kiều đột nhiên nhảy lầu tự sát, và nơi cô nhảy lầu chính là tòa nhà của công ty nhà mình.
Chuyện tự sát của cô vừa xảy ra liền lên tin tức, vô số phóng viên đến phỏng vấn, và trong quá trình điều tra của cảnh sát, sự thật về cái chết của cô dần lộ ra –
Đỗ Nhược Kiều tưởng chừng hào nhoáng thực ra luôn có một mặt đau khổ mà người khác không biết.
Cha mẹ cô bề ngoài đối xử tốt với cô, nhưng thực tế mẹ cô rất lạnh nhạt, ngoài việc cho tiền ra thì hầu như không quan tâm, nhiều nhất chỉ là vài lời quan tâm suông, còn sự quan tâm thực sự thì không hề có.
Còn cha cô cũng rất kỳ lạ, đối xử với cô không tệ, nhưng ánh mắt và vài hành động khiến cô có chút mơ hồ.
Kiều Kiều từng làm vài chuyện nổi loạn để thu hút sự chú ý của gia đình, ví dụ như vốn học rất giỏi nhưng cố tình lơ là bài vở, thi bét lớp. Vì cô thường nghe các bạn học khác nói rằng khi họ thi kém, cha mẹ sẽ phê bình họ, còn giám sát việc học, cô nghe xong rất ghen tị, liền nghĩ bắt chước.
Nhưng khi cô mang kết quả kém về nhà, cha mẹ lại chẳng hề để tâm.
“Không sao, lần này không được thì lần sau cố gắng là tốt rồi.” Mẹ cô nói vậy.
“Đừng tạo áp lực quá lớn cho mình, học hành thôi mà có gì to tát đâu, vui vẻ mới là quan trọng, học được thì học, không học được cũng không sao, bố sẽ sắp xếp trường ở nước ngoài cho con.” Cha cô an ủi.
Kiều Kiều nghe xong cảm thấy luống cuống, bởi phản ứng này hoàn toàn khác với những gì những đứa trẻ khác gặp phải.
Khi họ nhìn thấy bảng điểm, không hề có một chút nhíu mày, lo lắng, đau buồn nào, điều này hoàn toàn vô lý!
Kiều Kiều có một bạn trai, cũng là nam thần trong trường – Vương Tử Ứng, đẹp trai, học giỏi, từng cử chỉ đều mang khí chất uyển chuyển như hoàng tử. Mọi người đều nói hai người rất xứng đôi, thậm chí Vương Tử Ứng còn được coi là vị hôn phu danh chính ngôn thuận của cô, hai nhà đều rất coi trọng chuyện này.
Nhưng Kiều Kiều biết, Vương Tử Ứng không phải người tốt. Anh ta khắp nơi tán tỉnh gái, đối xử với cô cũng không mấy nhiệt tình, còn thường xuyên nói cô quá đứng đắn, không có thú vui, không như các em khác hoạt bát tinh nghịch.
Sau này, gia đình họ Vương gặp vấn đề về làm ăn, tìm kiếm giúp đỡ không có kết quả, liền bắt cóc Kiều Kiều.
Trong lúc bị bắt cóc, chỉ thiếu một bước nữa là Kiều Kiều bị Vương Tử Ứng làm nhục.
Cha mẹ Kiều Kiều có thể không quản những chuyện khác, nhưng cả cha lẫn mẹ đều dặn cô: Trước khi kết hôn nhất định phải giữ mình trong trắng, cho dù là với Vương Tử Ứng cũng không được để hắn đắc thủ. Kiều Kiều luôn ghi nhớ điều đó, còn Vương Tử Ứng nhiều lần yêu cầu không được cũng rất tức giận, liền nhân cơ hội này muốn chiếm đoạt cô, may là cuối cùng Kiều Kiều được cứu.
Sau khi trở về, bị kích thích nên tinh thần Kiều Kiều có chút bất ổn, cô suốt ngày chìm trong giấc ngủ, có lúc còn thần trí hoảng hốt.
Và sau đó mới thực sự là ác mộng.
Cha cô – người mà cô luôn tin tưởng và nương tựa – đã cưỡng hiếp cô vào một đêm nọ.
Dù não vẫn hỗn độn, nhưng lúc đó cô đã tỉnh táo trở lại.
Sau đó, khi thế giới của cô sụp đổ, cô mới biết thân thế của mình –
Cô căn bản không phải con gái của cha mẹ, cũng không phải họ Đỗ.
Đỗ phu nhân và Đỗ phụ kết hôn vì liên hôn, tình cảm vốn đã bình thường. Kết hôn rồi Đỗ phu nhân có thai, nhưng khi còn mang bầu thì có tiểu tam tới cửa gây chuyện, tranh chấp khiến bà ngã sảy thai, từ đó không thể mang thai được nữa. Tình cảm vợ chồng vốn đã mỏng manh giữa bà và Đỗ phụ lại càng rơi xuống điểm đóng băng. Nếu không phải vì liên hôn không thể ly hôn, hai người đã sớm chia tay.
Nhưng dù không ly hôn, cũng chẳng khác gì ly hôn, hai người mỗi người một kiểu, chỉ ngoài mặt tỏ ra vợ chồng ân ái.
Nhưng hai người không có con mãi cũng không được. Đỗ phụ định để người phụ nữ khác sinh, nhưng lạ thay, đợi mấy năm cũng chẳng thấy động tĩnh, thế là vài năm sau, ông nhận nuôi một bé gái.