Khoảng một tiếng sau, Giang Tiểu Bạch nhận được kết quả sự việc từ chỗ Đổng Nhiễm.
Mọi chuyện đã thương lượng xong, đúng như lời Giang Tiểu Bạch nói, bồi thường năm vạn, những khoản khác sẽ tính toán sau.
"Chị Nhiễm, chị bảo Thạch Đầu đưa Đông Đông đến chỗ em đi." Giang Tiểu Bạch nói.
"Chỗ em á? Thôi đừng, chị sợ tâm trạng Đông Đông không ổn định, nếu làm bị thương người trong đoàn phim của em thì không hay." Đổng Nhiễm vội nói.
Dù chuyện đã được xử lý xong nhưng cô vẫn còn thấy sợ hãi.
Hậu quả do con chó gây ra thật quá rắc rối, khiến cô cảm thấy mình như phụ huynh của một đứa trẻ hư, nó gây chuyện thì mình phải đi dọn dẹp hậu quả.
Đổng Nhiễm chưa làm mẹ, nhưng giờ đây cô đã được trải nghiệm cảm giác làm mẹ trước thời hạn thông qua Đông Đông — đó tuyệt đối không phải là một trải nghiệm dễ chịu.
Thực ra giống như Thạch Đầu, Đổng Nhiễm cũng không thể hiểu nổi chuyện Đông Đông cắn người. Cô luôn cảm thấy nó không phải là loại chó như vậy, nhưng nó lại cắn người trước mặt bao nhiêu người, cãi sao cũng không lại, điều này làm Đổng Nhiễm cảm thấy rất ấm ức.
Nhưng dù thế nào đi nữa, hiện tại Đông Đông vẫn là một nhân tố nguy hiểm, tốt nhất là không nên để nó đến quá gần đám đông.
"Chị Nhiễm, đưa nó đến phòng khách sạn của em, không để nó tới đoàn phim." Giang Tiểu Bạch giải thích, "Chuyện của Đông Đông không bình thường, em phải xem tình trạng nó ra sao."
Đổng Nhiễm nghe cô nói vậy liền đồng ý: "Được, vậy chị bảo Thạch Đầu đưa nó đi."
Giang Tiểu Bạch cúp điện thoại, chân mày vẫn chưa giãn ra.
"Tiểu Bạch, thật sự là Đông Đông cắn người sao?" Linh Lung hỏi cô, cẩn thận quan sát sắc mặt Giang Tiểu Bạch.
Giang Tiểu Bạch không trả lời câu hỏi của cô ấy: "Cứ đợi nó về rồi xem sao đã. Ngoài ra, em soạn một bản hồ sơ về Cao Tiểu Mộ rồi gửi vào điện thoại cho chị."
"Vâng ạ."
Linh Lung gật đầu đồng ý.
Công việc của Giang Tiểu Bạch ở đoàn phim kết thúc, cô không nán lại lâu, thậm chí còn chưa kịp tẩy trang đã vội vã chạy về khách sạn.
Lúc này Đông Đông đã tới nơi, Thạch Đầu đang trông chừng nó.
Giang Tiểu Bạch vừa bước vào phòng, Đông Đông đã "gâu" lên một tiếng định lao về phía cô, nhưng bị Thạch Đầu kéo lại.
Anh ta vẫn chưa tháo dây xích cho nó.
"Ư..."
Đông Đông kêu lên đầy sốt ruột và oán trách, đôi mắt đáng thương nhìn Giang Tiểu Bạch, cái đuôi không ngừng vẫy vẫy.
"Đông Đông, mày... không sao chứ?" Linh Lung cùng vào với Giang Tiểu Bạch cẩn thận quan sát nó.
Sau khi nghe chuyện của Đông Đông, Linh Lung cũng rất lo lắng cho tình trạng của nó, sợ rằng sẽ nhìn thấy một con Đông Đông phát điên. Vì đã có tình cảm từ lâu, cô không biết nếu Đông Đông thực sự trở thành chó điên thì họ sẽ phải xử lý nó thế nào.
Nhưng giờ nhìn thấy, cô cảm thấy cảm giác quen thuộc đã quay trở lại, đây rõ ràng vẫn là Đông Đông của ngày xưa.
"Không sao rồi, hai người về đi."
Giang Tiểu Bạch kiểm tra tình trạng của Đông Đông xong liền bảo Thạch Đầu và Linh Lung rời đi.
Sau khi họ đi, Giang Tiểu Bạch tháo dây xích cho Đông Đông rồi cẩn thận quan sát nó.
Ánh mắt trong trẻo, không có dấu hiệu mất trí.
"Gâu..."
Đông Đông đi đến bên chân Giang Tiểu Bạch rồi ngồi xuống ngoan ngoãn, vừa vẫy đuôi vừa kêu khẽ, đầy vẻ tủi thân.
"Đã xảy ra chuyện gì, tại sao mày lại tấn công Cao Tiểu Mộ?" Giang Tiểu Bạch trầm giọng hỏi nó.
Đông Đông vừa nghe thấy liền trở nên kích động, tiếng kêu to hơn, đồng thời còn thêm cả những động tác cơ thể, nó bồn chồn đi vòng quanh trong phòng.
Giang Tiểu Bạch nheo mắt lại.
Cao Tiểu Mộ...
Cô hồi tưởng lại hồ sơ về người này.
Cao Tiểu Mộ vào nghề rất sớm, khoảng mười lăm tuổi đã gia nhập giới, mười sáu mười bảy tuổi thì bắt đầu có chút danh tiếng. Nhưng cậu ta vẫn luôn đi học, công việc diễn viên không ảnh hưởng đến việc học tập, vì vậy số lượng tác phẩm không nhiều. Trong những tác phẩm đó cũng có bộ phim nổi tiếng, nhưng không phải vì diễn xuất của cậu ta tốt, mà là vì trong dàn diễn viên hợp tác có những ngôi sao lớn.
Đó là một bộ phim truyền hình cung đình cổ trang, cậu ta đóng vai em trai nam chính, là một vị Bối lặc.
Tuy nhiên, đất diễn của vị Thập Bối lặc này không nhiều, xuất hiện vài tập rồi bị kẻ thù của nam chính nhắm tới và hãm hại đến chết.
Dù "nhận cơm hộp" sớm, nhưng vai diễn của cậu ta lại được yêu thích. Bởi vì vị Thập Bối lặc đó là một người ốm yếu từ nhỏ, tâm tính trong sáng, lương thiện, lại còn có văn tài. Khi người khác không thích và thù địch với nam chính, chỉ có cậu ta luôn lẽo đẽo theo sau nam chính, gọi anh là "tam ca", còn luôn lén lút mang điểm tâm và thuốc bổ của mình cho nam chính.
Vì cơ thể yếu ớt, Thập Bối lặc rất sợ lạnh, mỗi khi mùa đông đến đều rất khó khăn, hầu như đều nằm trên giường sưởi trong phòng, hơn nữa trong phòng không được thiếu than củi và túi sưởi.
Đáng thương thay, nguyên nhân cái chết của cậu lại là bị kẻ thù của Tam Bối lặc nhốt trong căn chòi củi bốn bề gió lùa. Đó là một mùa đông giá rét, trời đông đất lạnh, bên ngoài tuyết rơi trắng trời, mà Thập Bối lặc chỉ mặc một lớp áo mỏng co ro trong chòi củi, không có ăn không có uống, không có chăn đệm hay than sưởi, thế là sau một đêm, cậu đã chết, bị chết cóng một cách sống sượng.
Đoạn phim đó lấy đi rất nhiều nước mắt của khán giả, chính vì thế mà Cao Tiểu Mộ dù đất diễn không nhiều nhưng vẫn để lại ấn tượng khá sâu đậm. Có thể nói, lý do cậu ta được mọi người biết đến chính là nhờ vai diễn Thập Bối lặc này.
Tuy nhiên, ngoài vai diễn này ra, cậu ta không có tác phẩm nào khác nổi bật.
Giang Tiểu Bạch nhớ lại "Cung Thâm", bộ phim cung đình từng một thời làm mưa làm gió. Nam chính là diễn viên La Thâm, nữ chính là Đồng Tâm, cả hai diễn viên đều rất nổi tiếng, đặc biệt là Đồng Tâm, có thể coi là một trong những nữ diễn viên hàng đầu của mảng phim truyền hình.
Sự thành công của bộ phim này phần lớn là nhờ dàn diễn viên hot, kịch bản tất nhiên cũng không tệ, nhưng phải nói rằng Cao Tiểu Mộ rất may mắn, cậu ta đã mượn được làn gió của nam nữ chính, lại còn diễn đúng vào vai rất hợp với mình.
Vai Thập Bối lặc cậu ta đóng thuộc kiểu "ánh trăng sáng", trong sáng thuần khiết, là người em trai được nam chính yêu thương, ngoan ngoãn đáng thương. Vì phải diễn ra vẻ ốm yếu nên lớp trang điểm của cậu cũng nhợt nhạt, trông như mảnh lưu ly dễ vỡ, điều này khiến khán giả không tự chủ được mà nảy sinh lòng trắc ẩn. Và bộ lọc này cũng từ vai diễn Thập Bối lặc chuyển sang chính bản thân cậu ta, dẫn đến việc đôi khi cậu ta lên tin tức, trong phần bình luận có cả đống người gọi cậu là "Thập đệ".
Đừng coi thường bộ lọc kiểu này, đôi khi một diễn viên có thể vì một vai diễn mà cả đời mang theo "bộ lọc vai diễn" đó. Ví dụ như cậu ta đóng vai ánh trăng sáng, mọi người sẽ cảm thấy bản thân cậu ta cũng là ánh trăng sáng; cậu ta đóng vai kẻ ác, mọi người sẽ cảm thấy bản thân cậu ta cũng mặt mày ghê tởm, đáng ghét.
Trước khi chuyện của Đông Đông xảy ra, khi nhắc đến Cao Tiểu Mộ, chính Giang Tiểu Bạch cũng nghĩ ngay đến hình tượng Thập Bối lặc, nên lúc đó cô vẫn có ấn tượng khá tốt về Cao Tiểu Mộ.
Cho đến khi Đông Đông xảy ra chuyện.
Giang Tiểu Bạch trầm ngâm một lát rồi gọi điện cho Thạch Đầu: "Video lúc đó còn giữ không?"
"Còn ạ, em đã đặc biệt xin đạo diễn, em gửi cho chị ngay đây."
Thạch Đầu vội nói.