Cái Miệng Của Ảnh Hậu Được Khai Quang

Lượt đọc: 4414 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1266
Những dấu hiệu này

❊ ❊ ❊

Làn da vẫn là một, nhưng tâm hồn được chữa lành và tắm nắng trở lại, Lora như được thay một lõi mới, khiến cả người cô bé tỏa sáng lấp lánh, rực rỡ như vì sao.

Giang Tiểu Bạch trong video kiểm tra "bài tập về nhà" hàng ngày, xác nhận Lora có học hành chăm chỉ riêng tư xong thì gật đầu, rồi hỏi cô bé: "Cái cậu bạn học nam đó của con gần đây có bớt táy máy không?"

Cô vẫn nhớ lần trước Lora mách tội, nói là trong lớp có một cậu bạn nam luôn bắt nạt cô bé. Lora muốn dùng thủ đoạn của Phù Sư để trừng trị hắn một chút, nhưng Giang Tiểu Bạch chưa đồng ý ngay, chỉ bảo quan sát thêm xem sao.

Cũng không biết một thời gian trôi qua, tình hình có cải thiện hay không.

Không nhắc đến cậu bạn nam thì thôi, vừa nhắc tới, mắt Lora đã rực lửa.

"Không có ạ!" Lora nắm chặt nắm tay nhỏ. "Cậu ta vẫn y nguyên, mà tin đồn còn thổi phồng đến mức vô lý, nói cả bố con và..."

Nói tới đó, giọng cô bé khựng lại, nhìn về phía Giang Tiểu Bạch.

Giang Tiểu Bạch chớp mắt, "Và chị?"

"Vâng." Lora đáp một tiếng buồn bực. "Hai người đều là người thân nhất của con. Cậu ta một lần mà bêu xấu cả hai, hôm đó con không nhịn được đã đá cậu ta một cước."

"Cậu ta có đánh trả không?"

"Không ạ, chỉ biết la hét thảm thương, như thể con đá gãy đầu gối cậu ta vậy." Lora bĩu môi. "Nhưng có một chuyện, hôm trước có bạn nam tặng quà con bị cậu ta thấy, thế là cậu ta tóm lấy cậu bạn đó đánh một trận ngay lúc tan học, còn bị cô giáo gọi lên văn phòng mắng cho một trận. Nghĩ lại cũng thấy hả giê."

Giang Tiểu Bạch chuẩn bị nói thì khựng lại.

Khoan đã.

Cậu bạn nam bắt nạt cô bé, liên tục gây chú ý trước mặt cô, nhưng bị cô đánh thì không đánh trả, còn vì cậu nam sinh khác tặng quà cô mà nổi giận động thủ...

Những dấu hiệu này, chẳng lẽ...

Giang Tiểu Bạch giật mình. "Nếu gạt bỏ việc cậu ta bắt nạt con, nhìn bằng con mắt người ngoài, con thấy cậu nam sinh đó thế nào?"

"Ừm... Thông minh lanh lợi, đầu óc xoay chuyển nhanh, cô giáo khá quý cậu ta." Lora suy nghĩ. "Nhìn cũng tạm được, nhiều bạn nữ thích chơi với cậu ta... Nhưng tốt mấy cũng vô dụng, người cậu ta đáng ghét quá, nên điểm này không gạt bỏ được, cậu ta vẫn là đồ phiền phức."

"Chuyện của cậu ta bố con có biết không?" Giang Tiểu Bạch thử hỏi.

"Vâng, con nói với bố một lần. Bố bảo con nít không hiểu chuyện, càng tức cậu ta càng đắc ý, nên bảo con đừng chấp, tốt nhất đừng để ý cậu ta là được." Lora nói.

Giang Tiểu Bạch cười. "Chuyện con trai thì đàn ông hiểu nhất. Con thử kể chi tiết cho bố đi, chị nghĩ bố con nhất định có cách ngăn hành vi đó của cậu ta."

Chỉ nói một lần, Hàn Vũ An chắc chưa rõ tình hình, nhưng chỉ cần kể chi tiết chắc chắn anh sẽ hiểu.

Loại chuyện này, ông bố xử lý mới thích hợp nhất.

Huống hồ Giang Tiểu Bạch cũng thấy Hàn Vũ An có khả năng xử lý tốt.

Lora không hiểu ẩn ý sâu xa, rất ngoan ngoãn đồng ý, và nói: "Vậy tốt, con đi nói với bố ngay. Nhưng sư phụ Tiểu Bạch, nếu bố con cũng bó tay với cậu ta, thì chị phải giúp con như đã hứa nhé."

Giang Tiểu Bạch thoải mái gật đầu. "Không vấn đề."

Suất diễn tiếp theo của Giang Tiểu Bạch là một tiếng sau, cô định ở lại phòng nghỉ suy ngẫm ba phân cảnh đó.

Hai mươi phút sau, cô nhận được điện thoại của Hàn Vũ An.

Vừa bắt máy, tiếng thở dài đầy lo lắng của Hàn Vũ An đã vọng ra. "Trời ạ."

"Sao thế?" Giọng Giang Tiểu Bạch mang theo ý cười.

"Em biết thừa còn hỏi?" Giọng Hàn Vũ An bất lực. "Bắp cải mới lớn chừng nào, đã có heo muốn húc, lòng ông bố già không dễ chịu tí nào."

Đúng như Giang Tiểu Bạch nghĩ, lần trước Hàn Vũ An nghe Lora nhắc tới cậu bạn nam đó không để bụng, chỉ nghĩ nó nghịch ngợm thích bắt nạt con gái. Anh biết con gái phiền, nhưng cũng biết tính nó không dễ chịu thiệt, nên bảo nó lánh trước, đợi đối phương thấy vô vị sẽ tự lánh xa.

Nhưng vừa nghe Lora kể chi tiết, anh liền biết hỏng rồi!

Đây đâu phải bắt nạt con gái, rõ ràng là có ý đồ xấu, muốn dùng cách này thu hút sự chú ý của con gái!

Cách tán tỉnh này rất trẻ con, nhưng cũng cho thấy sự non nớt của đối phương. Trẻ em bây giờ được nuông chiều từ bé, chúng biết hưởng thụ tình yêu của người khác, nhưng không biết cách bày tỏ tình cảm với người. Quen lấy mình làm trung tâm, chúng không biết thế nào là theo đuổi chân chính, chỉ biết dùng chiêu trò nghịch ngợm con gái.

Ví dụ như giật tóc người ta, đá ghế người ta, cố dùng mấy cách trẻ con nực cười đó để "trêu" họ, khiến họ chú ý đến sự tồn tại của mình.

Nhưng làm vậy hoàn toàn phản tác dụng, con gái không hề cảm thấy bạn thích hay theo đuổi bạn, chỉ thấy mình bị bắt nạt học đường, lỡ còn để lại ám ảnh tâm lý.

Con gái từng trải, tâm lý mạnh mẽ, sẽ không vì trò đùa của thằng nhóc mà để lại ám ảnh, điểm này Hàn Vũ An hiểu. Nhưng anh không thể để chuyện tiếp diễn như thế.

Con gái yêu sớm Hàn Vũ An không phản đối, anh rất cởi mở, biết vài mối tình học đường trong sáng không phải chuyện xấu. Nhưng sớm cũng có giới hạn, ít nhất cũng phải mười bốn mười lăm tuổi, còn bây giờ thì tuyệt đối không thể.

Cho nên, thằng nhóc chết tiệt, cút đi!

Anh đã nghĩ ra cách xử lý chuyện này.

Trước hết, bây giờ không thể cho con gái biết tâm ý của thằng nhóc. Thứ hai, phải khiến phản ứng của con gái nằm ngoài dự đoán của nó, không để nó đạt được thứ nó muốn.

Nó không muốn thu hút sự chú ý của con gái sao? Hàn Vũ An đã nói chuyện với Lora, bảo cách tốt nhất để đối phó với cậu bạn nam nhảy nhót này, dù nó có nhảy trước mắt cũng không liếc mắt một cái, coi nó như người vô hình.

Nó đá ghế, thì đổi chỗ. Nó giật tóc, thì trước khi nó đưa tay, quay người bước đi, không cho cơ hội. Nó đồn thổi, thì mặc kệ nó.

Hàn Vũ An từng bước đi tới ngày nay, há sợ lời đồn của một thằng nhóc?

Khinh thường vô hình là chí mạng, vài lần sau thằng nhóc chắc chắn không chịu nổi, lúc đó nó sẽ mặt đối mặt hỏi Lora lý do.

Và lúc đó...

"Xin lỗi, tôi không nói chuyện với người không bằng tôi và cư xử thô lỗ. Muốn tôi nhìn thẳng vào mặt? Thì giỏi hơn tôi đi, có điểm cao hơn tôi, thi đỗ trường tốt hơn tôi, và không được động chân động tay với con gái nữa. Làm được rồi hãy tới tìm tôi, không thì đừng lảng vảng trước mặt tôi."

Mấy lời này, Hàn Vũ An đã dạy Lora nói rồi.

Thích một người không phải để mình trở nên đáng ghét, mà là để mình trở nên tốt hơn. Chờ khi nó tập trung vào học hành, thì cũng chẳng còn tâm trí nghĩ tới Lora nữa.

Khi Hàn Vũ An kể dự định của mình cho Giang Tiểu Bạch, cô liền bật cười.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1271
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Dạ Cửu Bạch