Nếu không muốn kết hôn thì cứ vui vẻ sống một mình, khi nào muốn rồi tìm cũng chưa muộn. Dù sao con gái mình cũng ưu tú như vậy, cho dù đến sáu mươi tuổi vẫn sẽ là một bà lão xinh đẹp, thanh lịch và giàu có, đến lúc đó vẫn có thể thong dong lựa chọn bạn đời.
Giang Tiểu Bạch tựa vào người mẹ, nở nụ cười an tâm. Có được sự thấu hiểu của cha mẹ, cô không còn nỗi lo nào nữa.
Sau khi chơi ở nhà một lúc, Giang Tiểu Bạch bỗng thấy hứng thú, định đăng một bức ảnh tự sướng. Ừm, là ảnh tự sướng cùng Điểm Điểm. Cả Đông Đông cũng phải góp mặt.
Cô ôm mèo ra vườn hoa phía sau nhà, ngồi lên xích đu rồi đặt mèo bên cạnh. Đông Đông thì đi theo phía sau, không dám lại gần quá, đợi đến khi Giang Tiểu Bạch chỉnh xong tư thế ngồi, nó mới dám ngồi xuống dưới chân cô. Mặc dù nó tự xưng là dũng mãnh, nhưng động tác của loài mèo quá nhanh nhẹn, lúc trước khi nó cố gắng làm thân đã từng bị Điểm Điểm cào cho một nhát, từ đó về sau nó cứ thấy hơi sợ Điểm Điểm.
Giang Tiểu Bạch dự định chụp một tấm cùng Điểm Điểm trước, sau đó chụp cho hai nhóc một tấm ảnh chung. Nhưng lúc chụp tự sướng mới phát hiện Điểm Điểm quá nhỏ, nếu muốn chụp rõ mình thì không chụp rõ được nó, muốn chụp rõ nó thì lại không lấy được mặt mình. Thử vài lần, cô đành bỏ cuộc, gọi người làm A Kỳ đang quét dọn trong vườn lại.
"Cái này, Tiểu Bạch, tôi không biết chụp đâu." A Kỳ cầm điện thoại mà không biết phải căn chỉnh thế nào. Cô chủ nhà mình là một đại minh tinh, mỗi tấm ảnh đều do chuyên gia chụp, góc độ lên hình đẹp không chỗ chê. Cô nào biết chụp ảnh, nhỡ chụp xấu thì thành ra tội lỗi mất.
"Cô lại đây, đúng rồi, ngồi xổm xuống hướng về phía tôi... Được rồi, chụp đi, cô cứ chụp nhiều tấm một chút, miễn là chụp rõ ba chúng tôi là được." Giang Tiểu Bạch cười nói.
Xích đu vốn thấp, nếu A Kỳ đứng chụp thì người sẽ bị lùn và béo, ngồi xổm xuống chụp thì sẽ ổn hơn. Giang Tiểu Bạch được nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp nhiều nên cũng rút ra được chút kinh nghiệm về bố cục và góc độ, chỗ cô chỉ cho A Kỳ chính là một góc rất đẹp.
Dưới sự chỉ dẫn của cô, A Kỳ chụp vài tấm. Giang Tiểu Bạch xem xong liền hài lòng cảm ơn: "Tuyệt lắm, không kém gì chuyên nghiệp cả, vất vả cho cô rồi." Hôm nay ánh sáng ngoài trời rất đẹp, góc độ A Kỳ chọn dù chưa phải là tốt nhất nhưng cũng được bảy tám mươi điểm, nên ảnh chụp ra cũng không tệ chút nào.
Giang Tiểu Bạch chọn một tấm mà cả ba nhân vật chính đều chỉn chu rồi nhấn đăng bài ——
"Giang Tiểu Bạch không quá trắng v: Chào mừng thành viên mới của gia đình — bé Điểm Điểm, từ nay người bạn lớn Đông Đông đã có bạn đồng hành rồi~ @Bình Đạm Đích Hạnh Phúc"
Cô gắn thẻ chương trình, vừa là muốn để ê-kíp xem tình trạng hiện tại của Điểm Điểm, vừa là mượn cơ hội này thông báo với mọi người rằng cô có hợp tác với chương trình, xem như là quảng bá gián tiếp.
Việc Giang Tiểu Bạch tham gia ghi hình "Bình Đạm Đích Hạnh Phúc" đã được công bố chính thức, tập cô ghi hình sẽ phát sóng vào tuần sau, hôm nay coi như là màn khởi động nhẹ nhàng.
Sau khi đăng xong, Giang Tiểu Bạch vừa đung đưa xích đu nhè nhẹ vừa xem bình luận. Cư dân mạng không biết làm cách nào mà phát hiện cô cập nhật nhanh đến vậy rồi tràn vào bình luận, chỉ một lát mà đã hơn nghìn lượt.
"Oa, mèo con kìa! Có vẻ là mèo ta, nhưng thôi kệ đi, đáng yêu là được rồi."
"Một mèo một chó, cuộc đời viên mãn."
"Điểm Điểm và Đông Đông ha ha, mèo nhìn ngoan quá đi."
"Sao đột nhiên lại nuôi mèo vậy? Còn @Bình Đạm Đích Hạnh Phúc là ý gì, chẳng lẽ đang quay chương trình sao?"
"Không giống đâu, 'Bình Đạm Đích Hạnh Phúc' làm gì có bối cảnh này, tôi thấy giống vườn sau của biệt thự lớn hơn."
"Tôi có xem lịch trình của Tiểu Bạch, cô ấy vừa quay xong bộ 'Mắt Xám' của đạo diễn Sa Nhược, giờ chắc là đang rảnh, khả năng cao là ở nhà cô ấy đấy."
"Vườn sau rộng thế này, lại còn xích đu, chó mèo, trời ạ, đây chẳng phải cuộc sống của công chúa sao?"
"Tập 'Bình Đạm Đích Hạnh Phúc' có Tiểu Bạch khi nào chiếu vậy, tôi sốt ruột quá, muốn xem ngay."
Có người quan tâm đến con mèo, nhưng không nhiều. Giang Tiểu Bạch cũng không ngờ mình đăng ảnh mèo mà mọi người lại quan tâm đến vườn sau nhà cô nhiều đến thế. Có lẽ con mèo này trông không quá bắt mắt, lại chẳng phải giống quý hiếm gì nên mới ít người để ý. Đây cũng là suy nghĩ bình thường, vì thú cưng thuần chủng được lai tạo theo thẩm mỹ của con người nên ngoại hình thường hợp ý mọi người hơn. Ngoài ra, đa số các giống được chọn đều dễ thuần hóa, độ phục tùng cao, ít nhất cũng có tính cách thân thiện chứ không mang tính công kích tương đối mạnh như mèo ta, chó ta.
Thế nhưng mèo ta, chó ta cũng có ưu điểm riêng, đó là đường ruột tốt, cơ thể cường tráng, ít ốm vặt, không cần chăm sóc cầu kỳ vẫn khỏe mạnh lớn nhanh. Giang Tiểu Bạch nuôi thú cưng không nhìn giống loài, chỉ nhìn duyên phận, giống như Đông Đông vậy. Nếu để cô tự chọn giống, có khi cô thà chọn chó cỏ chứ không chọn Husky... Nếu không có Phù Chú khai trí, muốn chỉnh đốn hành vi của tên nhóc này cũng tốn kha khá tâm tư.
Điểm Điểm cũng là bảo bối nhỏ cô có được nhờ duyên phận, nếu không thì tại sao cô lại nhặt được nó ở nơi đất khách quê người chứ? Rõ ràng lúc đó bao nhiêu chiếc xe đều thấy nó, nhưng tất cả đều chỉ chọn cách tránh né, không ai xuống xe nhặt nó lên cả. Đã có duyên thì cứ nuôi dạy thật tốt thôi. Đối với con người, thú cưng có thể chỉ là một sinh vật thú vị, nhưng với thú cưng, chủ nhân chính là cả cuộc đời của chúng.
"Từ nay về sau, cả cuộc đời của nhóc thuộc về chị rồi nhé." Giang Tiểu Bạch chạm nhẹ vào cái mũi nhỏ của Điểm Điểm, Điểm Điểm kêu "meo" một tiếng đầy non nớt, Giang Tiểu Bạch không kìm được cười rộ lên.
"Gâu!" Đông Đông dùng đôi "mắt to" chứa đầy trí tuệ nhìn chằm chằm vào Giang Tiểu Bạch, rồi gầm gừ nhẹ với cô.
"Cuộc đời của nhóc tất nhiên cũng là của chị rồi." Giang Tiểu Bạch vỗ vỗ đầu chó, mỉm cười đầy tâm trạng tốt.
Đứng dậy trở vào nhà, cô thấy trên tivi đang có một diễn viên nhí đang khóc. Đó là một cô bé da trắng trẻo, mắt to, cằm nhọn, trông chừng tám chín tuổi, vẻ ngoài rất đáng yêu.
"Mẹ ơi, mẹ đừng cãi nhau với bố nữa có được không? Bố mẹ của bạn khác đều không cãi nhau, tại sao chỉ có bố mẹ là cãi nhau thôi?" Cô bé nức nở khóc, ngẩng đầu nhìn người mẹ, chính là cô con dâu vừa bị mẹ chồng bắt nạt kia.
Mắt Giang Tiểu Bạch sáng lên. Diễn viên nhí này được đấy. Trong Phù Môn cũng có một cô bé trạc tuổi này, đó là con gái của sư thúc cô. Vợ sư thúc mất trong một trận tập kích của yêu thú, từ đó về sau sư thúc luôn mang theo con bé bên mình. Cô bé tên là Phán Phán, từ nhỏ đã sống trong Phù Môn, mỗi lần gặp Giang Tiểu Bạch đều thân thiết gọi cô là Bạch sư tỷ.
"Mẹ, cô bé này diễn xuất tốt không ạ?" Giang Tiểu Bạch vừa chụp ảnh trên tivi gửi cho Linh Lung, hỏi thông tin về cô bé này, vừa hỏi mẹ Giang.
"Ngô Tịch ư? Con bé diễn tốt lắm, diễn viên nhí này thực sự không tệ, còn diễn giỏi hơn cả mấy nhân vật chính trong phim thần tượng nữa." Mẹ Giang tiện miệng nói.