"Tiểu Bạch thật ấm áp, đối với ai cũng hòa nhã như vậy."
"Này, nhân viên công tác còn tuyển người không? Tôi cũng muốn đi."
"Tiểu Bạch luôn cho tôi cảm giác thế giới này thật tốt đẹp."
"Theo chân tổ của Tiểu Bạch có lẽ là vất vả nhất, nhưng cũng hạnh phúc nhất."
Vất vả là vì cô ấy cần giao đơn hàng, phải chạy tới chạy lui, quay phim đi theo cũng phải chạy tới chạy lui theo cô ấy.
Hạnh phúc, tất nhiên là vì chính con người cô ấy.
Sau khi ăn cơm xong, ống kính lại quay cảnh Giang Tiểu Bạch tiếp tục đi giao đơn hàng.
Mà trên khung chat (đạn mạc) lại xuất hiện thêm vài âm thanh bất hòa——
"Thật phục luôn, tập trước ống kính của Giang Tiểu Bạch nhiều nhất, tập này cũng nhiều nhất, chẳng lẽ tám người còn lại chỉ làm nền cho cô ta thôi sao!"
"Sao toàn là cô ta thế, tại sao không cho xem người khác? A Tiêu nhà tôi không xứng đáng được lên hình à?"
"Cảm giác đây không phải là chương trình của chín người, mà là của một mình Giang Tiểu Bạch thôi, (icon chó)."
---❊ ❖ ❊---
Những dòng đạn mạc này tập trung xuất hiện ở đây, hầu hết đều là than phiền ống kính của Giang Tiểu Bạch quá nhiều còn người khác lại quá ít.
Tập trước cũng có những lời tương tự xuất hiện, nhưng khán giả hoàn toàn không quan tâm, bởi vì lần đó rõ ràng là đang nói dối.
Trong nửa đầu tập trước, ống kính của Giang Tiểu Bạch không ít, nhưng người nhiều nhất rõ ràng là Phùng Trọng.
Phùng Trọng vì vấn đề tính cách và thói quen nên vừa mới bắt đầu quay đã trở thành tiêu điểm của mọi người, nhất là những tia lửa giữa anh ta và Tần Cần lại càng là một trong những điểm đáng xem.
Chỉ là sức bền của Giang Tiểu Bạch khá tốt, độ thảo luận của Phùng Trọng chỉ nằm trong một hai ngày đầu phát sóng, nhưng của Giang Tiểu Bạch lại kéo dài suốt một tuần.
Mà tập này, đến thời điểm hiện tại ống kính của Giang Tiểu Bạch có nhiều hơn một chút, nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù có bỏ qua bộ lọc hào quang đi chăng nữa, chỉ xét đến màn thể hiện ở đây, những chuyện xảy ra phía cô ấy quả thực có điểm đáng xem hơn ở chỗ các khách mời khác.
Ở chỗ những người khác không xuất hiện "sự cố", đều chỉ là những cuộc trao đổi công việc rất nhạt nhẽo, điều này rõ ràng là thiếu điểm bùng nổ, quá đỗi đời thường, có chiếu thật thì khán giả cũng chưa chắc đã thích xem.
Hơn nữa sự "nhiều" này cũng chỉ là nhiều hơn một chút thôi, chưa nói đến người khác, cứ lấy Thư Doanh ra mà nói, tỷ lệ xuất hiện hiện tại của cô ấy cũng không ít hơn Giang Tiểu Bạch.
Chỉ là so với những người làm việc trong nhà như A Tiêu hay Hứa Mộc Nam thì đúng là ống kính có nhiều hơn một chút.
"Một đơn được mấy hào thế? Anh em có tiền cùng kiếm đi, cầu giới thiệu."
"Thế thì sao nào, không chiếu cô ấy thì chiếu cậu à, có bản lĩnh thì lên chương trình rồi hãy nói."
"Chuyện xảy ra ở chỗ Tiểu Bạch đúng là hay thật, người khác đều rất nhạt, chẳng có gì thú vị."
"Đây là thủy quân của bên nào đang dắt mũi thế, anti-fan đúng là nhiều thật."
"Tiểu Bạch đã nổi đến thế này rồi sao vẫn có người chực chờ hướng về cô ấy? Muốn so ống kính thì chi bằng đi so với Phùng Trọng đi, ngay cả Phùng Trọng mà còn không so lại thì phải tự xem xét lại nguyên nhân của mình đi."
"Cho Tiểu Bạch nhiều ống kính thì có vấn đề gì? Nếu không phải vì cô ấy, chúng tôi căn bản sẽ không đến đây xem chương trình này."
"Mọi người không cần để ý đến mấy tên anti-fan đó, cứ để mặc họ tự nói đi, chúng ta xem phần của chúng ta."
---❊ ❖ ❊---
Khán giả nhìn thấy những dòng đạn mạc này cũng bị ảnh hưởng đôi chút, cảm thấy vô cùng câm nín.
Loại chương trình này còn cần thiết phải tranh giành vị thế sao? Vị thế thế nào, điều đó đã sớm thể hiện trong cát-xê rồi.
Cát-xê đưa cho Giang Tiểu Bạch, so với đưa cho người khác, có thể giống nhau được sao?
Người ta là tổ chương trình đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mời đại gia, không thể nào chỉ để lại cho cô ấy chút ít ống kính, rồi chia lượng lớn ống kính cho tiểu gia được? Vậy thì tiền người ta bỏ ra có ý nghĩa gì?
Ở đây tranh cãi về việc nhiều hay ít ống kính quả thực ngây thơ như học sinh tiểu học, nghe thôi đã thấy buồn cười.
Chu Tiểu Á đảo mắt một cái, dùng bàn tay trái không đeo găng tay gõ phím gửi đạn mạc: "Thì cứ nhiều đấy, tức chết cậu luôn!"
Trong lúc đại chiến đạn mạc đang diễn ra, Giang Tiểu Bạch đã đến giao cơm cho ông lão.
Suất cơm là con gái ông lão đặt, nhưng khi Giang Tiểu Bạch giao đến lại cảm thấy sức khỏe ông lão không tốt, thế là cô không rời đi ngay mà quay lại gõ cửa lần nữa.
Khi ông lão phát bệnh ngã xuống, tất cả khán giả đều hoảng loạn——
"Á, ông lão bị bệnh tim! Phải giữ thông thoáng, phải nằm yên, không được di chuyển!"
"Trời ơi, Tiểu Bạch cũng quá nhạy bén rồi, nếu cô ấy rời đi ngay thì hôm nay ông lão nguy to rồi."
"Tiểu Bạch đúng là thiên thần!"
"Không phải tôi muốn gây sự, nhưng đây thật sự không phải kịch bản đã sắp đặt trước sao? Trùng hợp quá rồi đấy."
Khán giả đều thấy lo lắng sốt ruột thay cho ông lão, người già sống độc thân một mình, con cái đều bận rộn công việc không ở bên cạnh, xảy ra chuyện như vậy thật sự là "xa mặt cách lòng", không ứng cứu kịp.
Cũng may Giang Tiểu Bạch phản ứng nhanh, phát hiện bất thường liền đi kiểm tra, nếu không tình trạng của ông lão có lẽ sẽ trở nên vô cùng tồi tệ.
Còn có người nói: "Học được rồi, sau này ngày nào tôi cũng đặt đồ ăn ngoài cho bố mẹ, đặt gì cũng được, chỉ cần shipper khi giao cơm giúp tôi nhìn xem tình hình của bố mẹ thế nào là được."
Khi ông lão được con gái đón đi đưa đến bệnh viện, mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cách màn hình mà cũng muốn sợ chết khiếp."
"Chị Tiểu Bạch là nhất (yyds)."
"Tôi cảm thấy đừng nói chuyện khác, chỉ riêng việc này của Tiểu Bạch thôi, ghi hình chương trình này cũng đáng giá rồi."
Một chương trình giải trí, lại vô tình cứu được người, điều này dường như khiến nó trở nên đặc biệt có ý nghĩa.
Mà fan của Giang Tiểu Bạch sau khi thấy cảnh này cũng cảm thấy vinh dự lây——
Các nghệ sĩ khác còn đang ở đó tranh giành ống kính, Tiểu Bạch ở đây lại đang làm những việc có ý nghĩa hơn.
Thật sự không phải là người ở cùng một đẳng cấp!
Giây tiếp theo, ống kính chuyển sang Phùng Trọng.
Phùng Trọng đang quét dọn trên phố, ven đường có lá rụng bị nước mưa bết dính xuống mặt đất, anh ta đang nghiêm túc quét, nhưng đúng lúc này một chiếc xe lao vút qua, trực tiếp hất nước đọng bên cạnh lên đầy mặt anh ta!
Đúng, là đầy mặt.
Phùng Trọng lúc đó giống như bị nhấn nút tạm dừng, cứng đờ tại chỗ, miệng còn hơi há ra, trên mặt toàn là bùn đất.
"Quá đáng... quá đáng quá, lái xe nhanh như vậy không cần mạng à?"
Phùng Trọng tức đến mức không chịu nổi, chỉ vào đuôi xe mà càm ràm, nhưng xe đã chạy xa từ lâu, đến cái bóng cũng không nhìn rõ.
Cư dân mạng cười như điên, lại có những cư dân mạng thông minh nhanh chóng biến biểu cảm này thành ảnh chế.
Còn ở phía A Tiêu, đề bài cô đưa ra cho bọn trẻ là lấy bối cảnh ngày mưa để vẽ một vài bức tranh phong cảnh.
Lúc này có một cậu bé vẽ bức tranh vô cùng buồn cười, người thì rõ nhỏ nhưng hạt mưa lại to bằng cái đầu.
"Với kiểu mưa thế này, có khi đầu cũng bị đập bẹp mất thôi," A Tiêu cười nói.
Ngược lại, có một nữ sinh vẽ bức tranh lại cực kỳ xuất sắc, chỉ vài nét phác thảo đã vẽ nên một bức tranh ngày mưa, thực lực thâm hậu.
Cư dân mạng lần lượt cảm thán mới nhỏ tuổi mà đã lộ rõ sự khác biệt lớn như vậy, đợi đến khi lớn lên thì khoảng cách đó càng khó vượt qua hơn.
Sau đó, ống kính lại chuyển đến chỗ Giang Tiểu Bạch.
Cô đang đạp xe trên đường, mưa vẫn rất lớn, nhưng lúc này cô lại phát hiện trên đường có chút bất thường.
Dù là ô tô hay xe máy, khi đi qua một địa điểm nào đó đều có chút dừng lại ngoái nhìn, hoặc là né tránh.
Thế là cô đạp xe lại gần, ống kính quay tới, một chú mèo đen nhỏ đang bò trên mặt đất đầy mưa, nhìn cục bông nhỏ bé trông thật đáng thương.
Có cư dân mạng lập tức phản ứng lại: "Ơ, đây chẳng phải là chú mèo trong Weibo của chị Tiểu Bạch sao, con tên là Điểm Điểm ấy!"
"À, đây chính là Điểm Điểm!"