Ngoài việc đó ra, trong bản tin còn có bài phỏng vấn Lục Mộng Liên.
Khi phóng viên hỏi vì sao cô ấy lại sẵn lòng chi ra số tiền lớn như vậy để đấu giá chiếc hồ lô mã não, Lục Mộng Liên đã trả lời như thế này:
"Chị Tiểu Bạch là thần tượng của em, em cực kỳ thích chị ấy. Hơn nữa chiếc hồ lô này cũng rất tinh xảo, em chỉ là bỏ tiền mua một món trang sức, đồng thời còn có thể làm từ thiện góp chút yêu thương, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao?"
Sự nhẹ nhàng trong lời nói của Lục Mộng Liên dường như chẳng hề coi hơn hai triệu tệ này là gì, mà cư dân mạng ở phần bình luận cũng đa số đều nghĩ như vậy:
"Đối với người ta thì hai triệu dường như chỉ là hai trăm đồng, tôi thật sự ghen tị rồi."
"Ừm... tôi là người qua đường, nhưng cảm thấy cùng là thiên kim tiểu thư, Lục Mộng Liên có chút cảm giác của phường trọc phú, Giang Tiểu Bạch mới là người thanh lịch và có chiều sâu."
"Đinh! Cảnh báo "tiểu bạch hoa", đừng có kiểu dìm người này nâng người kia nha, cả hai chị đều rất tuyệt, thả tim~"
"Chị gái đại gia ơi, chị có thiếu người bám chân không? Hoặc là nếu không quá khắt khe về giới tính thì em cũng muốn có cơ hội!"
"Đồ do Tiểu Bạch xuất phẩm chắc chắn là hàng tinh phẩm, chẳng qua là tôi không có tiền thôi, nếu tôi có tiền thì tôi cũng sẵn lòng bỏ ra số tiền này để mua. Hơn nữa đối với người giàu mà nói, món trang sức hai triệu dường như đúng là chẳng đáng là bao, người ta mua một cái túi đã mấy trăm nghìn rồi, so với cái túi dễ lỗi thời thì chiếc hồ lô nhỏ này vẫn tốt hơn."
"Tầm nhìn của các người vẫn còn hạn hẹp lắm, số tiền bỏ ra mua không chỉ là một chiếc hồ lô nhỏ, mà là một lần lên tiêu điểm hot search cùng cơ hội bắt cầu kết nối với Tiểu Bạch đấy."
Giang Tiểu Bạch nhận được cuộc gọi của Lý Bích Oánh khi đang xem tin tức.
"Buổi đấu giá từ thiện hôm nay đúng là lợi hại thật, cậu rõ ràng không có mặt, nhưng cả hội trường đều là những lời bàn tán về cậu."
Lý Bích Oánh mô tả lại những chuyện xảy ra hôm nay một cách cụ thể cho cô, sau đó cười nói: "Có lẽ đây chính là uy lực của đỉnh lưu đấy."
"Là vì uy lực của việc rút thăm trên Weibo mới đúng." Giang Tiểu Bạch cười đáp.
Đỉnh lưu ư?
Từ này có lẽ chỉ có ý nghĩa trong mắt những người theo đuổi ngôi sao, trên thực tế tác dụng của nó chỉ có giới hạn.
Chưa chắc đồ của đỉnh lưu đã nhất định bán được giá cao, giống như Lý Bích Oánh, độ nổi tiếng của cô ấy cũng chỉ kém hơn cô một chút, nhưng món đồ cô ấy đưa ra cũng chỉ bán được hơn năm trăm nghìn.
Nếu không phải nhờ việc rút thăm trên Weibo khiến món đồ của Giang Tiểu Bạch được "thần thánh hóa", thì dù là người giàu có như Lục Mộng Liên, cũng không thể nào sẵn lòng bỏ ra hơn hai triệu tệ đó.
"Kệ đi, dù sao thì cậu cũng lại nhờ chuyện này mà nổi thêm một lần nữa. Đúng rồi Tiểu Bạch, cậu ở trong đoàn phim mỗi ngày có thấy ai không thuận mắt không? Nếu thật sự có, vậy chẳng phải cậu có quyền đuổi người đi sao?" Lý Bích Oánh tò mò hỏi.
Giang Tiểu Bạch lập tức hiểu ngay ý đồ của cô ấy: "Chỗ mình thì không có ai không thuận mắt cả, ngược lại là cậu, đang thấy ai không thuận mắt à?"
"Mình cũng không có, trước kia thì có đấy, nhưng dạo này mình làm gì có tâm trí đâu mà đi quản những chuyện đó, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi." Lý Bích Oánh ngáp một cái, "Mình đang hỏi cậu đấy, bây giờ cậu đã sở hữu quyền hạn mà lúc chỉ đơn thuần là diễn viên không có, không tính đến chuyện dùng thử sao?"
Giang Tiểu Bạch có ý nghĩa thế nào trong "Diệu Nguyệt", Lý Bích Oánh hiểu rất rõ.
Từ kịch bản đến nguồn vốn, cho đến diễn viên, tất cả đều có sự tham gia của cô, ngay cả đạo diễn cũng là do Giang Tiểu Bạch mời đến.
Mặc dù bên ngoài không rõ, nhưng những nhân vật chủ chốt trong đoàn phim đều biết thân phận khác biệt của cô.
Việc lớn có thể cần bàn bạc quyết định, nhưng nếu muốn thay vài diễn viên, thì Lý Bích Oánh cảm thấy chắc chắn không thành vấn đề.
Sở dĩ cô ấy hỏi như vậy cũng là đang cảm thán, người ta cứ bảo diễn viên hào nhoáng, nhưng phần lớn diễn viên trước mặt đạo diễn và tư bản đều phải khúm núm làm cháu chắt, chỉ có phần bị người ta thay thế thôi.
Còn về chuyện bản thân muốn thay diễn viên khác... nói thế này đi, có lẽ trong số những diễn viên có tên tuổi, chỉ một phần trăm người mới có tư cách mở miệng tiến cử diễn viên khác tham gia với đoàn phim, mà đó cũng chỉ là tiến cử thôi, chưa chắc người ta đã dùng.
Người có tư cách muốn thay người là thay ngay thì hầu như không có, trừ khi người này là mang vốn vào đoàn, bản thân đã tương đương với bên tư bản rồi.
Ngay cả những đại ca hàng đầu muốn thay người cũng phải thương lượng, điều phối, thậm chí là đe dọa với đoàn phim một hồi lâu.
Thế mà bây giờ Giang Tiểu Bạch lại có quyền hạn như vậy, có thể lật mình làm chủ, thật sự nghĩ thôi đã thấy oai rồi!
Giang Tiểu Bạch bật cười.
"Bích Oánh, bộ phim này tuy là mình thúc đẩy, nhưng trong những chuyện không đau không ngứa, nếu mình muốn đưa ra quyết định thì người khác cũng sẽ nể mặt mình vài phần, không dễ dàng từ chối. Thế nhưng, tay vẫn không thể vươn quá dài, nếu không thì hậu họa vô cùng."
Nhà sản xuất là người của Đường Danh, từ sớm đã nhận chỉ thị của tổng giám đốc Nhạc, biết rõ vai trò của Giang Tiểu Bạch trong phim, nên đang ở trạng thái buông quyền.
Đạo diễn Ngưu cũng tương tự như vậy, ông biết nhà sản xuất là người của Đường Danh, liên minh sản xuất có Đường Danh, Giang Tiểu Bạch lại càng là người của Đường Danh... cho nên dù nhìn từ khía cạnh nào, ông cũng sẽ bật đèn xanh cho Giang Tiểu Bạch, trao quyền hạn cho cô ở mức tối đa.
Thế nhưng dù thế nào đi nữa, Giang Tiểu Bạch suy cho cùng vẫn là một diễn viên, nếu có thể, tốt nhất đừng nên thách thức quyền uy của người khác.
Chuyện được đằng chân lân đằng đầu, tuyệt đối không được làm.
"Biết rồi, cậu là người biết chừng mực nhất, chưa bao giờ khiến người khác thất vọng."
Lý Bích Oánh không tán gẫu quá lâu đã muốn rút lui: "Mình phải đi xem kịch bản ngày mai đây, lần sau có thời gian lại tán gẫu tiếp."
"Được, cậu đi bận việc đi."
Giang Tiểu Bạch nói xong cũng cúp điện thoại.
Những ngày này cô vẫn luôn để mắt đến Minh Tuấn, tìm cách chiếm dụng thời gian của anh ta, không chỉ Minh Tuấn mệt, mà thực ra Giang Tiểu Bạch cũng có chút mệt mỏi.
Cho nên tối nay cô suy nghĩ một chút, định đi lướt TikTok (Douyin).
cái thứ này có độc, không thể dễ dàng mở ra, nếu không thời gian sẽ trôi đi vùn vụt, cuối cùng làm bạn giật mình!
Giang Tiểu Bạch khoảng nửa tháng hoặc một tháng mới dám thật sự xem vài cái, bình thường chỉ khi liên quan đến công việc cô mới cập nhật, sau đó xem qua bình luận mà thôi.
Những video lướt thấy đa số đều là hát hò nhảy múa, hoặc là các thể loại tiểu phẩm, sau khi xem khoảng 20 phút thì Giang Tiểu Bạch đã có chút muốn tắt đi.
Nhưng không biết cô nhấn vào đâu, trang web lại chuyển hướng sang một video rõ ràng là dù pixel hay góc quay đều trông rất thô sơ và thiếu chuyên nghiệp.
"Ký ức về trường học, từng gương mặt cười trẻ trung..."
Đó là dưới một cái cây khô héo, có một người đàn ông trẻ tuổi trông đen đúa, da dẻ thô ráp đang giơ ống kính lên hát và quay video, tóc của anh ta vì không chăm sóc nên trông hơi rối bời, trên người mặc một chiếc áo cũ màu đỏ đen xen kẽ.
Nhìn bối cảnh, chắc là ở một ngôi làng nào đó.
Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là giọng hát của anh ta!
Khi hai câu hát này truyền đến, Giang Tiểu Bạch đang định tắt màn hình đi ngủ lại hơi sững người.
Giọng hát dịu dàng mang theo một chút từ tính, nằm giữa giọng thiếu niên và thanh niên, hơn nữa bài hát lại vô cùng êm tai dễ nghe.
Đây là một bài hát cũ, hát về tình cảm thuần khiết của bạn bè đồng trang lứa trong trường học. Giọng hát của bản gốc mang theo một chút tang thương, không có sự mềm mại và trong trẻo như anh ta, nhưng khi được anh ta thể hiện ra lại không hề cảm thấy gượng ép chút nào.