"Mẹ kiếp, cậu sẽ không nghĩ là tôi đang khoe khoang đó chứ?" Minh Tuấn cạn lời.
Tiết Thao nhìn như đang nói đùa, nhưng nhìn ánh mắt cậu ta thì có vẻ khá nghiêm túc.
Minh Tuấn cười khổ: "Cậu chưa từng bị cô ấy cầm kịch bản 'chỉ điểm' từng chữ từng câu nên không biết nỗi khổ trong đó đâu. Tôi đúng là lười nhác thật, nhưng cậu cũng chẳng hơn gì tôi, đổi lại là cậu thì cậu cũng sống không bằng chết thôi."
Mình đây là... bị người ta nói xấu sau lưng sao?
Giang Tiểu Bạch sững sờ, cầm cốc nước đứng chôn chân tại chỗ.
Cô nên coi như không có chuyện gì mà đi qua, hay là nên giữ lại chút thể diện cho đôi bên đây?
Thế nhưng, sự tra tấn của mình đối với Minh Tuấn lại có thể gọi là sống không bằng chết rồi sao?
"Cậu đừng có trong phúc mà không biết hưởng. Chẳng phải trước đây cậu từng nói diễn xuất của mình đã đến thời kỳ bình cổ khó mà đột phá, trạng thái thì cứ đi xuống mãi sao? Được theo Giang Tiểu Bạch để nâng cao diễn xuất là điều người khác cầu còn không được đấy." Tiết Thao khuyên bảo, "Hơn nữa, chẳng phải cậu thích nhất là mấy cô bé sao? Vừa nãy tôi còn thấy cô bé tên gì Tô đó rồi."
Sắc mặt Giang Tiểu Bạch thay đổi, đôi tai lập tức dựng đứng lên.
"Cậu nói gì vậy, tôi thích cô bé thật, nhưng cô ấy lớn quá rồi."
Minh Tuấn có vẻ hơi cạn lời.
Giang Tiểu Bạch không khỏi kinh ngạc, cô bé Tô kia mới mười sáu mười bảy tuổi, thế mà đã gọi là lớn?
Đúng là cầm thú mà!
"Cậu cũng thật là, tuổi còn trẻ mà đã muốn làm bố rồi. Nếu thực sự thích con gái thì tự mình sinh một đứa là xong chứ gì." Tiết Thao bật cười chế giễu.
"Tôi đang trong thời kỳ thăng tiến của sự nghiệp, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể kết hôn được. Không kết hôn thì làm sao sinh con?" Minh Tuấn cãi lại, "Đều tại mẹ tôi, từ nhỏ tôi đã muốn có một đứa em gái, nhưng mẹ tôi cứ nhất quyết không chịu sinh. Bà ấy không sinh thì tôi chỉ đành tự mình sinh, nhưng oái oăm là tôi lại không sinh được."
"Phụt, cậu không sinh được."
"Cười cái gì mà cười, ý tôi là trong thời gian ngắn tôi không thể sinh con! Mặc dù tôi rất thích mấy cô bé." Minh Tuấn xông tới đấm một cái, "Tiếc là trong phim tôi cũng không có con gái hay gì đó, không có cách nào nhân cơ hội này mà thỏa mãn cơn ghiền."
"Vậy hay là cậu cứ tung tin ra ngoài đi, bảo là cậu thích đóng vai có con gái trong phim, ưu tiên những vai có con gái." Tiết Thao gợi ý.
"Cậu đừng nói nữa, tôi cũng từng nghĩ tới rồi, nhưng người đại diện bảo không được. Nếu bị người ta hiểu lầm tôi là biến thái, chỉ có hứng thú với mấy bé gái thì tôi tiêu đời rồi."
"Ha ha, trước đây tôi cũng từng nghi ngờ như vậy..."
"Cái cậu này, người khác không biết thì cậu còn không biết sao."
"Ha ha ha."
Giang Tiểu Bạch lặng lẽ rút lui.
Đúng là một màn "ô long" (hiểu lầm) tai hại.
Ai mà ngờ được "Minh Tuấn thích trẻ vị thành niên" lại mang ý nghĩa như thế này?
Đừng nói là cô, ngay cả Đào Hi cũng chưa từng nghĩ tới cách giải thích như vậy, nếu không anh ấy đã chẳng kể lại lời đồn đó cho cô nghe.
Giang Tiểu Bạch bất lực che mặt.
Nếu sớm biết nội tình là thế này, thì cô việc gì phải bắt Minh Tuấn bổ túc suốt mấy ngày nay, khiến cậu ta bị tra tấn đến mức mặt mày xám xịt, mà bản thân cô cũng tốn bao nhiêu tâm tư.
Đừng tưởng cô và Minh Tuấn đối thoại sửa lời là tùy hứng phát huy, thực ra không phải vậy. Ngay từ ngày đầu tiên, cô đã chụp ảnh lưu lại kịch bản của Minh Tuấn, mỗi tối đều tìm nội dung cần sửa đổi cho ngày hôm sau.
Giống như giáo viên soạn giáo án chuẩn bị lên lớp vậy.
Nhưng giờ thì hay rồi, công sức chuẩn bị đổ sông đổ bể.
"Cái đó, chị Bạch, hôm nay bạn tôi tới, sau khi quay xong có lẽ tôi phải đi cùng cậu ấy, chắc không thể cùng chị luyện kịch bản được rồi."
Một lúc sau, Minh Tuấn cùng Tiết Thao đi về phía Giang Tiểu Bạch, vẻ mặt đầy áy náy giải thích.
Khụ, thực ra hôm nay sở dĩ Tiết Thao tới phim trường là do Minh Tuấn gọi tới.
Minh Tuấn thực sự bị tra tấn đến mức khổ không tả nổi, nhưng lại không tìm được lý do hợp lý để "trốn học", nói thẳng ra thì lại thấy mất mặt.
Vì thế nghĩ tới nghĩ lui, chỉ đành mời bạn tới giải vây.
Chỉ cần bạn tới, mình chắc chắn phải đi cùng, như vậy tự nhiên sẽ không thể cùng Giang Tiểu Bạch luyện kịch bản nữa.
Thế nên Minh Tuấn đã hỏi từng người bạn xem ai gần đây có thời gian rảnh để tới "thăm ban".
Cuối cùng tìm được Tiết Thao là người đáp ứng đủ điều kiện.
"Ồ, đã là bạn tới thì đương nhiên phải đi cùng rồi." Giang Tiểu Bạch mỉm cười, "Hôm nay tôi cũng định nói với cậu đây, tôi có việc khác cần bận rộn, chắc cũng không cần làm phiền cậu luyện kịch bản cùng tôi nữa."
Minh Tuấn: !!!
Đôi mắt cậu ta đột ngột mở to, sự ngạc nhiên bất ngờ khiến mặt cậu ta đỏ bừng lên: "Thật sao? Thật... ừm, thực ra cũng không phiền đâu, nếu lúc nào chị cần thì cứ gọi tôi là được."
Suýt chút nữa thì thốt ra câu "thật tốt quá", may mà cậu ta kịp thời nhận ra và thu lại.
Sự ngạc nhiên đến quá đột ngột, nếu lúc này không có Giang Tiểu Bạch ở đây, có lẽ cậu ta đã phấn khích nhảy cẫng lên rồi.
"Cậu có chút thất vọng sao? Nếu vậy, tôi bớt chút thời gian để cậu luyện kịch bản cũng không..."
"Không không, không có, sao có thể để chị bớt thời gian chứ? Tôi không hề thất vọng, thật đấy." Minh Tuấn vội vàng giải thích.
Giang Tiểu Bạch mỉm cười gật đầu: "Vậy được rồi."
Tiết Thao nhìn họ nói chuyện, đợi khi nói xong mới ngượng ngùng chào hỏi Giang Tiểu Bạch: "Chào chị Bạch, em là fan của chị, chị có thể ký tên giúp em được không?"
"Được chứ."
Giang Tiểu Bạch đồng ý.
Tiết Thao vui vẻ cười rạng rỡ, sau khi lấy được chữ ký liền cùng Minh Tuấn đi sang một bên.
Giang Tiểu Bạch liếc nhìn Minh Tuấn, sau khi rời khỏi tầm mắt cô, sự phấn khích của cậu ta không còn che giấu được nữa, cười như một thằng ngốc.
Giang Tiểu Bạch không nhịn được mà lắc đầu cười.
Khi Giang Tiểu Bạch kể chuyện này với Đào Hi vào buổi tối, Đào Hi cũng cạn lời.
"Hóa ra lại là tình huống như vậy... thật là ngại quá."
Đào Hi chỉ nghe được lời đồn nói Minh Tuấn thích bé gái, trẻ vị thành niên, càng nhỏ càng thích, kiểu ánh mắt sáng rực lên, còn thường xuyên nhìn chằm chằm vào người ta.
Sau khi biết chuyện, anh cảm thấy Minh Tuấn là một tên biến thái, cực kỳ nguy hiểm và sớm muộn gì cũng sẽ lật xe mà tiêu đời.
Anh nào biết được nội tình lại là như thế, người ta đúng là thích cô bé, cũng đúng là thích người nhỏ tuổi, nhưng đó là thích theo kiểu con gái!
"Cho nên mới nói lời đồn không thể không tin, cũng không thể tin hoàn toàn." Giang Tiểu Bạch nói.
"Chị Bạch nói đúng, chuyện này trách em, nếu không phải tại em nói bậy thì chị cũng đã không tốn công tốn sức vì chuyện này rồi." Đào Hi nói.
Anh cũng biết Giang Tiểu Bạch là vì muốn giám sát Minh Tuấn nên mới lại gần cậu ta, mà tất cả đều là vì mối quan hệ của mình.
Nếu không phải mình lỡ lời, thì với cái tính đó của Minh Tuấn, sao có thể có cơ hội tiếp cận Giang Tiểu Bạch!
Cậu ta xứng sao??
Vừa nghĩ tới đây, anh chỉ hận không thể tự tát mình một cái.
"Không, cậu làm rất tốt. Loại chuyện này thà tin là có, cậu nói cho tôi biết thì tôi mới có thể đề phòng sớm, phòng bệnh hơn chữa bệnh, nếu không đợi đến khi chuyện xảy ra thì đã không kịp nữa rồi." Giang Tiểu Bạch nghiêm túc nói.