Có những người bề ngoài trả lời câu hỏi bằng thái độ rất hòa nhã, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, cái nhìn dành cho cô cũng đầy sự khinh thường.
So với những người đó, nhìn lại Giang Tiểu Bạch - người có hỏi có đáp, hơn nữa câu trả lời nào cũng rõ ràng mạch lạc - Ngụy Lan chỉ cảm thấy thật vô cùng đáng quý.
Chỉ mong cô có thể giữ vững sơ tâm, ghi nhớ dáng vẻ của lúc này đây, bất kể là một năm hay ba năm sau, bất kể tương lai cô có trở nên nổi tiếng hay bùng nổ danh tiếng, đều có thể giữ được ánh mắt trong trẻo cùng giọng điệu khiêm tốn ôn hòa như thế này.
Lý do Ngụy Lan nói "trở nên nổi tiếng" và "bùng nổ danh tiếng" thay vì nói đến chuyện sa sút, là vì bà cũng có cái nhìn của riêng mình.
Cô gái trước mắt này dung mạo không chút tì vết, biết hát biết đàn, lại còn biết nhảy, kỹ năng diễn xuất so với những nữ chính chỉ biết trợn mắt trong phim truyền hình thì mạnh hơn không ít, đạt mức đánh giá trung bình khá, thêm vào đó gia thế lại xuất chúng...
Hơn nữa, vài ngày trước khi cô bị người ta chỉ trích là keo kiệt trên Weibo, rất nhiều người trong giới đã đứng ra nói giúp cô, có thể thấy nhân duyên cũng không tệ.
Lại còn không có thái độ ngôi sao, đối xử với người khác ôn hòa, nhìn tính tình cũng rất tốt.
Ngẫm nghĩ một hồi, vậy mà không phát hiện ra cô có khuyết điểm nào rõ rệt.
Người như vậy nếu không nổi tiếng thì thật đúng là không còn thiên lý!
Ít nhất trong mắt Ngụy Lan, Giang Tiểu Bạch có đủ điều kiện để nổi tiếng. Nếu không có cơ hội thì thôi, nhưng rõ ràng sự phát triển của cô trong một năm qua rất tốt, đã đến mức khiến công ty phải coi trọng.
Cho nên nói, tương lai rất đáng mong đợi, bà rất kỳ vọng vào cô.
Ngụy Lan lại hỏi thêm vài câu, chủ yếu là để làm nóng không khí, giúp mọi người có thể dần dần thả lỏng, phá vỡ sự xa cách khi mới gặp mặt.
"Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Bạch, rất nhiều người hâm mộ đã đến tận nơi, họ cũng mang đến cho em rất nhiều quà sinh nhật, chúng ta có nên xem qua một chút không nhỉ?" Ngụy Lan nói.
Đây chính là phần tương tác giữa thần tượng và người hâm mộ.
Giang Tiểu Bạch đương nhiên nói được, các fan cũng tỏ ra vô cùng phấn khích.
Trước khi Giang Tiểu Bạch xuất hiện, quà của mỗi người đều đã được bày hết ở một góc sân khấu, đủ loại bao bì, có lớn có nhỏ, màu sắc cũng vô cùng rực rỡ.
Hai trăm món quà bày cùng nhau thì không hề ít, trông như một ngọn núi nhỏ vậy.
Giang Tiểu Bạch cùng Ngụy Lan đi đến trước "núi quà", Ngụy Lan mời Giang Tiểu Bạch chọn lấy một món quà và mở ra trước công chúng, sau khi xem xong sẽ mời người hâm mộ tặng món quà đó lên sân khấu.
Các fan vừa nghe có phần này đều phấn khích không chịu nổi, từng người một mở to mắt đầy mong chờ Giang Tiểu Bạch sẽ chọn trúng món quà mình tặng.
Giang Tiểu Bạch liếc nhìn một vòng rồi tiện tay chọn lấy một món quà.
Phía dưới khán đài truyền đến một tiếng hét đầy kích động.
"Hình như tôi biết chủ nhân của món quà này đang ngồi ở đâu rồi." Ngụy Lan cười nhìn về phía đó, không bỏ lỡ sự hỗn loạn ở khu vực ấy.
Người dẫn chương trình nhận lấy chiếc kéo từ tay Minh Châu ở dưới sân khấu rồi đưa cho Giang Tiểu Bạch. Giang Tiểu Bạch tháo gói quà ra thì thấy một cuốn album ảnh.
Album này là tự làm (DIY), chắc là tự mình ghép ảnh rồi nhờ cửa hàng in ấn, bên trong toàn là ảnh của Giang Tiểu Bạch, có ảnh tham gia chương trình, có những phân cảnh vô cùng ấn tượng trong phim truyền hình hoặc điện ảnh, còn có cả những tấm ảnh chụp màn hình khá đẹp từ các quảng cáo cô làm đại diện.
Ngoài ảnh ra, bên dưới còn dùng chữ chú thích, ví dụ như ngày nào đó nhìn thấy Giang Tiểu Bạch ở đâu, ghi rõ thời gian và bối cảnh.
Trong lúc Giang Tiểu Bạch đang xem, người dẫn chương trình đã mời cô gái tặng món quà ấy lên sân khấu.
Cô gái trông chừng 22 tuổi, ngoại hình khá, trông thanh tú và điềm đạm, đeo một chiếc kính cận.
Có lẽ vì quá căng thẳng, cô đứng trên sân khấu hơi lúng túng, tay cứ vô thức chỉnh gọng kính.
Nhưng cô ấy rất xúc động, đôi mắt sáng rực, ánh nhìn hướng về phía Giang Tiểu Bạch cứ như đang lấp lánh những vì sao.
"Cảm ơn món quà của em, rất có tâm, chị rất thích."
Giang Tiểu Bạch cười nói lời cảm ơn với cô gái, rồi tiếp tục lật xem, xem rất chăm chú.
Cô gái thì hưng phấn gật đầu lia lịa, không thốt nên lời.
Cuốn album khá dày, khi lật đến trang cuối cùng, ở đó có viết một đoạn văn —
"Tiểu Bạch, hôm nay cuối cùng em cũng được gặp chị! Em đã mong chờ ngày này suốt nửa tháng rồi, tối hôm qua không sao ngủ được, trong đầu toàn là hình bóng của chị.
Chúc chị sinh nhật vui vẻ, ngày càng nổi tiếng! Em hy vọng sẽ có ngày càng nhiều người yêu mến chị, nhưng cũng sợ sẽ có ngày càng nhiều người yêu mến chị. Em không biết người khác thế nào, nhưng em biết, người em yêu mến chỉ có thể là chị — Dương Tử Tinh viết vào lúc sáu giờ sáng ngày 29/7."
Giang Tiểu Bạch đọc đoạn văn này, vô cùng cảm động.
Người dẫn chương trình nhận thấy ánh mắt cô có sự dao động, bèn liếc nhìn vào cuốn album, "Tiểu Bạch xem chăm chú quá... Ơ, tôi thấy trang cuối có một đoạn văn, xin hỏi em gái này, tôi có thể đọc cho mọi người cùng nghe được không?"
Dương Tử Tinh nghe vậy càng căng thẳng hơn, cô gật đầu, "Được, được ạ."
Sau khi nhận được sự cho phép, Ngụy Lan liền đọc đoạn văn đó lên, các fan phía dưới đều nhiệt tình vỗ tay tán thưởng.
Đọc xong, Ngụy Lan trả lại cuốn album cho Giang Tiểu Bạch.
"Tử Tinh, hôm nay em đã gặp được Tiểu Bạch rồi, vậy có điều gì muốn nói trực tiếp với chị ấy không?" Ngụy Lan hỏi.
Dương Tử Tinh nhìn Giang Tiểu Bạch, ánh mắt hơi né tránh, nhưng khi chạm phải cái nhìn trầm tĩnh và đầy khích lệ của Giang Tiểu Bạch thì cô dần bình tĩnh lại, "Có ạ, em muốn nói chúc mừng sinh nhật chị, em sẽ luôn ủng hộ chị."
Ngụy Lan lại nhìn Giang Tiểu Bạch, ra hiệu cho cô đáp lời.
"Cảm ơn em, cuốn album này làm rất tốt, nhưng chị thấy nó lại thiếu một chút gì đó." Giang Tiểu Bạch nói.
Khuôn mặt Dương Tử Tinh vì căng thẳng mà trắng bệch, "Thiếu... thiếu cái gì ạ?"
Thiếu đồ sao? Chẳng lẽ mình quên thêm một tấm ảnh, hay đoạn văn nào đó chưa căn chỉnh bố cục hợp lý?
Tiêu rồi, tiêu rồi, sao lại thế này chứ, rõ ràng trước khi đi mình đã kiểm tra kỹ lưỡng rồi mà, sao vẫn còn sơ suất như vậy.
Lúc này Dương Tử Tinh gần như sắp khóc, nếu không phải cuốn album đang nằm trong tay Giang Tiểu Bạch, cô đã muốn giật lấy rồi lủi thủi bỏ chạy cho rồi.
Chắc chắn thần tượng đã thất vọng về mình, tặng món quà rẻ tiền như vậy mà còn có chỗ thiếu sót...
Dương Tử Tinh càng nghĩ càng thấy khó chịu, nhưng cô lại phát hiện Giang Tiểu Bạch đang mỉm cười nhìn mình, vẻ mặt đâu có chút nào là thất vọng hay chán ghét?
"Chị thấy... thiếu một tấm ảnh chụp chung của chúng ta."
Giang Tiểu Bạch lắc lắc cuốn album trong tay, cười nói: "Em xem này, phía trước đầy đủ như vậy, không lý nào trang cuối cùng lại không có ảnh được."
Dương Tử Tinh ngẩn người, ngay cả Ngụy Lan cũng sững sờ một lúc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, "Nói đúng lắm, trang cuối này đúng là thiếu một tấm ảnh chụp chung, vậy hai người đứng lại gần nhau chụp một tấm đi."
"Thật sự được sao ạ?"
Dương Tử Tinh vừa nói vừa che miệng, giọng nói tràn đầy sự kích động.
"Được."
Giang Tiểu Bạch gật đầu.
"Em có máy chụp lấy liền đây!"
Dưới khán đài, một fan nam giơ chiếc máy chụp lấy liền trong tay lên nói.
Ngụy Lan cười mời cậu ấy lên, nhờ cậu ấy chụp cho Giang Tiểu Bạch và Dương Tử Tinh một tấm ảnh, sau đó kẹp ngay tấm ảnh đó vào trong cuốn album.