Cũng thật khéo, vừa mới nghĩ đến đây thì đã đến cảnh quay của cậu em trai Lục Trừng.
Trong bộ phim này, con đường diễn xuất của cậu em cũng coi như có một bước đột phá mới, bởi vì nhân vật này của cậu võ nghệ cao cường, là một cao thủ thực thụ.
Đã là cao thủ thì không thể thiếu những cảnh bay nhảy, thi triển đủ loại chiêu thức võ thuật hoa mỹ.
Nói cách khác... phải treo dây cáp.
Lục Trừng mặc một thân bạch y, bên hông đeo trường kiếm, thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt nhìn người cứ như đang nhìn xác chết.
Cậu là thủ hạ trung thành của nam thứ trong phim. Nam thứ này tuy đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng thiết lập nhân vật lại có một điểm bị người ta chỉ trích dữ dội, và đây cũng là lý do khiến nữ chính không thể nào chấp nhận hắn— quá tàn độc.
Thân phận của hắn trong phim là Võ lâm minh chủ trên giang hồ, tên là Cừu Tứ Hải. Bề ngoài hắn hào sảng phóng khoáng, nhưng thực chất lại vô cùng âm hiểm.
Hắn âm thầm nuôi một doanh trại sát thủ. Những sát thủ muốn nổi bật để trở thành cận vệ bên cạnh hắn thì phải giết ra khỏi vòng vây, dẫm lên xác người khác mà tiến thân.
Cậu em Lục Trừng đóng vai Bạch Tiêu, là thủ hạ được Cừu Tứ Hải tin tưởng nhất, cũng là một trong những sát thủ có võ công cao cường và thiên phú nhất dưới trướng hắn.
Bạch Tiêu được hắn cứu về từ nhỏ và sớm bộc lộ thiên tài luyện võ, sau này quả nhiên chứng minh điều đó là đúng.
Năm mười bốn tuổi, cậu đã một mình giết ra con đường máu từ trong doanh trại, trở thành sát thủ nhỏ tuổi nhất nhưng có võ công xếp hạng nhất dưới tay Cừu Tứ Hải.
Vì tuổi nhỏ đã trải qua thảm án cả nhà bị diệt, Bạch Tiêu đối với ai cũng lạnh lùng vô tình. Trong mắt cậu, tất cả mọi người chỉ là những con cừu chờ làm thịt có thể lấy mạng bất cứ lúc nào.
Chỉ có hai người là ngoại lệ. Một người là người thân duy nhất còn sót lại, chính là chị gái của cậu.
Chỉ là giai đoạn đầu cậu không biết sự tồn tại của chị mình, còn tưởng rằng chị cũng đã mất mạng trong biển lửa như những người thân khác.
Người còn lại chính là chủ tử của cậu, tức Cừu Minh chủ. Chỉ là cậu không có tình cảm nào khác với Cừu Minh chủ, thứ cậu có chỉ là lòng trung thành của một thủ hạ đối với chủ nhân.
Ngài cứu mạng tôi, tôi phục vụ ngài, rất công bằng.
Còn muốn tôi phải công nhận từ tận đáy lòng hay nảy sinh tình cảm gì khác? Không thể nào.
Khi người thân đều đã chết hết, trái tim cậu từ lâu đã trở thành một cái vỏ rỗng. Cậu chỉ muốn biết kẻ thù đã thấy trong biển lửa ngày đó rốt cuộc là ai, rồi sau đó, giết chết hắn!
"...Được rồi, treo lại lần nữa, lúc tiếp đất phải nhẹ nhàng hơn một chút, tư thế phải chuẩn. Hướng cầm kiếm của cậu vừa rồi không đúng lắm, điều chỉnh lại đi." Vương đạo diễn đang chỉ đạo động tác treo dây cáp của Lục Trừng.
Lục Trừng cũng là người có tập thể dục, thể chất đã tốt hơn trước rất nhiều. Nhìn có vẻ mảnh khảnh gầy gò, nhưng đó chỉ là vóc dáng bình thường của thiếu niên, thực chất cơ thể cậu vẫn rất có lực.
Trong các cảnh đánh đấm, cậu không tỏ ra vẻ múa may quay cuồng hời hợt, lúc xuất kiếm hay ra quyền, quét chân đều mang theo sự thu lực và cảm giác chân thật.
Giang Tiểu Bạch đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy vô cùng tự hào.
Em trai mình thật đẹp trai!
Đến cả quay cảnh đánh nhau cũng đẹp mắt như vậy!
Nhưng mà... bắt một cậu chàng hay cười diễn thành khuôn mặt lạnh như băng thật đúng là không quen chút nào, nụ cười chữa lành thường thấy trên gương mặt cậu em đã biến mất sạch sẽ.
Cũng không còn cách nào khác, thiết lập nhân vật vốn là tính cách lạnh lùng. Hơn nữa trong mắt Bạch Tiêu không có gì là quý giá hay đạo đức thiện lương, cậu giết người không chớp mắt, tựa như một cỗ máy giết người. Chỉ cần Cừu Tứ Hải ra lệnh, cậu sẽ rút kiếm trong một giây để kết liễu tính mạng người trước mặt.
Còn việc giết người già hay trẻ, thiện hay ác, nam hay nữ đối với cậu mà nói đều không có gì khác biệt.
Bởi vì chúng không quan trọng.
Nếu chỉ nhìn vào đó thì nhân vật này không hề có hơi ấm. Cậu quanh năm suốt tháng không cảm xúc, xuất hiện là đi kèm với đánh đấm và giết chóc, khiến người ta nhìn vào thấy rợn người, dù gương mặt có đẹp trai đến đâu cũng cảm thấy có sát khí trong đó.
Nhưng may mắn thay, cậu vẫn có điểm yếu.
Sự tồn tại của chị gái chính là khía cạnh mềm yếu duy nhất cậu bộc lộ, khiến người ta thấy rằng hóa ra cỗ máy giết người này vẫn có tình cảm, trong lòng cậu vẫn còn một góc nhỏ dịu dàng.
Giang Tiểu Bạch đã có thể dự đoán được, chờ đến khi phim phát sóng, hành vi giết người như ngóe của Bạch Tiêu ở giai đoạn đầu có thể khiến khán giả hơi khó chịu, nhưng đến khi chị gái, tức người dì đó xuất hiện, khán giả chắc chắn sẽ thay đổi cái nhìn.
Đột nhiên, Giang Tiểu Bạch sững người.
Em trai muốn mình nhận vai người dì đó, có phải chính là vì thiết lập này không?
Chị gái mới là người được cậu đối đãi đặc biệt nhất trong cả bộ phim!
"...Được rồi, nghỉ ngơi một lát đi. Tiểu Trừng à, trên người có chỗ nào không thoải mái thì xoa bóp một chút, lát nữa còn cảnh đánh nhau, đừng để bị kiệt sức." Vương Đại Long nói với Lục Trừng, giọng điệu rất quan tâm.
"Cảm ơn Vương đạo, cháu biết rồi ạ."
Lục Trừng cười với Vương Đại Long trước, sau đó việc đầu tiên sau khi nghỉ ngơi là chạy đến chỗ Giang Tiểu Bạch.
"Chị, em vừa diễn có tốt không?"
Giang Tiểu Bạch lúc này đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở một góc. Sau khi Lục Trừng tới, cậu ngồi xổm xuống trước mặt cô, nở nụ cười rạng rỡ.
Ngồi xổm như vậy, hai người cao gần bằng nhau, không, phải là cậu cao hơn Giang Tiểu Bạch một chút mới đúng.
Giang Tiểu Bạch vô thức đưa tay xoa đầu cậu, "Bảo bối, có phải em lại cao lên rồi không?"
Khi không có người, cô gọi tên thật của cậu.
Nhắc đến chiều cao, nhớ lại lần đầu gặp ở đoàn phim "Điện Cảnh Pháp Vương", cậu chàng trước mắt còn gầy hơn, chiều cao cũng không quá nổi bật, nhưng đã hơn nửa năm trôi qua, cậu nhóc đã phổng phao hơn nhiều.
Giang Tiểu Bạch lập tức lộ ra nụ cười hài lòng như một người mẹ già.
"Có cao hơn một chút ạ."
Lục Trừng cười gật đầu.
Cậu thuộc kiểu người lúc nhỏ thấp bé, hai năm gần đây mới bắt đầu đột ngột tăng chiều cao. Khoảng vài tháng trôi qua lại thấy cao thêm một chút, rồi vài tháng lại cao thêm nữa. Trong vô thức, những người từng cao bằng cậu thì giờ cậu đã có thể nhìn xuống họ rồi.
Cao lên thì tốt, cao hơn một chút, khỏe mạnh một chút thì có thể bảo vệ bố và chị gái rồi!
Còn cả bố mẹ và anh trai nhà họ Giang nữa!
"Em diễn rất tốt, chị đã xem, động tác đánh đấm khá chuẩn, rất đẹp trai." Giang Tiểu Bạch khen ngợi.
Em trai vẫn có tế bào vận động, hơn nữa có lẽ nhờ tác dụng của bài tập thể dục khiến cơ thể cậu phối hợp nhịp nhàng hơn, nên lời này không phải là lời an ủi giả dối mà là khen thật lòng.
Giang Tiểu Bạch từng nghe Quý Văn nói, trẻ con là phải khen ngợi, khen nhiều sẽ giúp chúng tự tin hơn, hơn nữa sự khích lệ này cũng có thể thúc đẩy chúng nỗ lực hơn.
Quý Văn là người làm mẹ, lời cô ấy nói chắc chắn là có lý!
Cho nên Giang Tiểu Bạch đã sớm nghĩ rồi, đối với em trai, cô phải thường xuyên khen ngợi ưu điểm của cậu, còn về khuyết điểm...
Em trai mình làm gì có khuyết điểm!
Trước kia em trai có hơi yếu đuối, nhưng không phải đã có cô ở đây sao, đó đều không phải vấn đề, sớm muộn gì cô cũng sẽ rèn cho cậu trở nên cứng cáp.
Nhắc đến việc khen ngợi trẻ nhỏ, Giang Tiểu Bạch lại nghĩ đến một cục cưng khác...