Với địa vị của Minh Ngọc Truyền Kỳ, muốn chèn ép một tiệm Kim Tường Châu Bảo thật sự quá dễ dàng. Chỉ là trong điều kiện bình thường, Trần Duyệt không có lý do cũng chẳng cần thiết phải làm vậy, chút gia sản của Triệu Tường bà ta cũng chẳng thèm để mắt tới.
Nhưng hiện tại đã có lý do chính đáng, vừa thay Tiểu Bạch trút giận, vừa có thể mở rộng thêm một chút thị trường.
Giang Tiểu Bạch cúp điện thoại liền nói chuyện này cho Linh Lung: "Tôi nghi ngờ cái tên Triệu Hạo đó chính là "Triệu Nhật Thiên" trên Weibo. Cô có thể lên Weibo của hắn xem thử, xem hắn có từng tiết lộ tên thật hay đăng tin tức gì liên quan đến Kim Tường Châu Bảo không."
Nếu Triệu Hạo chính là Triệu Nhật Thiên, thì Kim Tường Châu Bảo chính là cơ nghiệp nhà hắn. Với tư cách là một người nổi tiếng trên mạng, hắn rất có khả năng sẽ quảng cáo cho sản phẩm nhà mình.
"Được, tôi đi tìm ngay."
Linh Lung gật đầu, vẻ mặt vừa nghiêm trọng vừa ẩn chứa chút giận dữ.
Triệu Nhật Thiên chính là Triệu Hạo, hơn nữa vì chút ân oán với Giang Tiểu Bạch mà liên lụy đến cả đoàn phim. Nếu chuyện này là thật, Linh Lung cảm thấy mình sẽ buồn nôn đến chết.
Cái gọi là thù hằn vốn dĩ là do nguyên nhân từ chính hắn, nhưng hắn không thành công một lần lại sinh ra kế khác, thật sự là loại tiểu nhân hẹp hòi.
Đến buổi chiều, Đổng Nhiễm tới đoàn phim.
"Chị Nhiễm, em vừa xem qua rồi, cái tên Triệu Nhật Thiên kia chính là Triệu Hạo, con trai độc nhất của Triệu Tường bên Kim Tường Châu Bảo..."
Linh Lung kể lại đầu đuôi sự việc cho Đổng Nhiễm nghe.
Cô đã xác thực, Triệu Nhật Thiên đúng là tên Triệu Hạo. Gã đó ngông cuồng tự đại, trên Weibo hoàn toàn không có ý định che giấu thân phận. Đôi khi khoe vé máy bay hay ảnh du lịch, gã cứ thế để lộ tên thật mà không hề che chắn hay làm mờ gì cả.
Ngoài ra, không chỉ tên tuổi trùng khớp, trong Weibo của hắn còn từng quảng cáo cho Kim Tường Châu Bảo, tuy nhiên hắn không nói đó là cơ nghiệp nhà mình, chỉ nói là làm một bài giới thiệu.
Cả hai chi tiết đều khớp, vì vậy vấn đề thân phận không còn gì phải nghi ngờ nữa.
"Kim Tường Châu Bảo, cái tên này tôi có ấn tượng."
Đổng Nhiễm vốn dĩ chưa biết chuyện vòng cổ đặt làm cho đoàn phim xảy ra sự cố, đây cũng là điều cô vừa mới biết.
Cũng giống như Linh Lung, cô cảm thấy tức giận trong lòng, cho rằng Triệu Nhật Thiên này đúng là một kẻ tiểu nhân.
Đầu tiên là đòi vòng tay không được, sau đó liền lên mạng bôi nhọ Giang Tiểu Bạch, ám chỉ cô biết tà thuật. Sau đó vì hòa thượng Tịch Đạo ra mặt nên tin đồn thất thiệt của hắn tự tan biến. Chắc là cảm thấy chưa hả giận, giờ đoàn phim đặt hàng nhà hắn, hắn liền dùng việc này để trả thù.
Loại người này căn bản sẽ không tự phản tỉnh xem nguồn cơn sự việc là do mình, hắn chỉ biết oán trách Giang Tiểu Bạch không chiều theo ý hắn mà tặng vòng tay.
"Ừm, nhà hắn chủ yếu kinh doanh trang sức tầm trung và thấp, cũng có quảng cáo, có lẽ chị từng thấy qua." Linh Lung nói.
Đổng Nhiễm lại lắc đầu: "Không phải, không phải vì lý do đó mà tôi biết. Tiệm trang sức này từng tìm tôi, chính là vì chuyện vòng tay của Tiểu Bạch."
Giang Tiểu Bạch nghe đến đây liền ngạc nhiên: "Tìm chị? Tìm chị nói gì?"
"Họ muốn toàn bộ hạt ngọc dùng để làm vòng tay của cô đều phải nhập từ Kim Tường Châu Bảo." Đổng Nhiễm cười khẩy: "Họ nói sẵn sàng cho chúng ta cái giá hợp lý, giảm giá 5% so với giá của những nơi khác, còn việc chúng ta cần làm là mỗi lần cô phát Weibo quay thưởng thì phải tặng cho họ một chiếc vòng tay tương tự."
Lời này khiến Giang Tiểu Bạch và Linh Lung đều ngẩn người.
"Giảm giá 5%? Mỗi lần còn phải tặng một chiếc vòng? Họ sao không lên trời luôn đi."
Linh Lung không nhịn được mà đảo mắt.
Tôi thiếu chút giảm giá 5% đó của các người chắc!
Đây là tính toán kiểu gì vậy —
Tôi giảm cho anh vài ngàn tệ, phiền anh tặng lại tôi vài chiếc vòng tay trị giá hàng trăm ngàn sao?
Ha, cứ tưởng người khác là kẻ ngốc chắc!
"Sau khi tôi từ chối thẳng thừng, họ bày tỏ sẵn sàng giảm giá xuống 10%." Đổng Nhiễm nhún vai, vẻ mặt đầy mỉa mai.
Linh Lung: ...
Họ thật là hào phóng quá đi.
"Vậy chị Nhiễm, sau đó thì sao?" Cô hỏi.
"Làm gì có sau đó, tôi từ chối rồi, chuyện này cũng không để tâm nên căn bản không nhắc với các cô." Đổng Nhiễm nói: "Chỉ không ngờ bọn họ lại giở trò, giờ lại gây ra chuyện này."
"Tiểu Bạch đã giải thích tình hình cho biên kịch Tô và đạo diễn Ngô rồi, may mà họ không trách móc, nếu không sau này quay phim chung sẽ là vấn đề lớn." Linh Lung thở dài: "Sao lại có loại người này, cứ muốn chiếm lợi thế như vậy chứ?"
Sự việc do chính mình gây ra, sau khi Giang Tiểu Bạch tìm ra nguyên nhân liền thông báo kịp thời cho Tô Lạc Lạc và đạo diễn Ngô. Họ bày tỏ sự thấu hiểu đồng thời cũng cảm thấy hơi cạn lời.
May mắn thay họ là những người hiểu lý lẽ, phân biệt được phải trái, nếu đổi lại là người khó tính, khó mà nói liệu họ có vì chuyện này mà bất mãn với Giang Tiểu Bạch hay không.
"Chắc là vì quá nổi tiếng trên mạng nên tự phụ, tự cho mình là đúng rồi." Đổng Nhiễm nói.
Đây là kiểu tiểu nhân điển hình, thù dai và lòng báo thù mạnh, chỉ có thể là tôi đối xử tệ với anh, chứ anh không được làm gì có lỗi với tôi.
Giang Tiểu Bạch nghe vậy liền cười: "Quá nổi tiếng sao? Nhưng tôi thấy hắn chẳng nổi được bao lâu nữa đâu."
"Tôi cũng hy vọng vậy, nếu không thường xuyên nhìn thấy hắn trên mạng thì phiền lòng chết mất." Linh Lung nói.
Giang Tiểu Bạch mỉm cười không đáp.
Lần trước "Triệu Nhật Thiên" gây sự trên mạng, Giang Tiểu Bạch không quan tâm, vì những lời vô căn cứ của hắn căn bản không gây ảnh hưởng gì đến cô, nên cũng lười truy cứu.
Nhưng lần này hắn vươn tay tới đoàn phim, Giang Tiểu Bạch không thể nhịn được nữa.
Cô thực sự muốn biết, lời nguyền của mình lần này rốt cuộc khi nào sẽ bắt đầu hiệu nghiệm.
Thật sự rất mong chờ nha.
Chiều ngày hôm sau, sau khi nhận một cuộc điện thoại, Linh Lung cười tươi đi tới: "Tiểu Bạch, có tin tốt chia sẻ với cô đây, Chu Hiên sắp thoát ế rồi!"
"Chu Hiên, anh trai của Tuệ Phi sao?" Giang Tiểu Bạch chớp mắt.
"Đúng vậy, chính là anh ấy. Chẳng phải đợt trước anh ấy mới thất tình sao, nhưng vừa nãy Tuệ Phi gọi điện nói mấy ngày nay anh ấy quen được một cô gái, giờ cả người phấn chấn, tràn đầy sức sống hơn hẳn trước kia!"
Linh Lung vừa nói vừa không nhịn được cười.
Cô và Chu Tuệ Phi thân thiết, đối với tình cảnh của Chu Hiên cảm thấy vô cùng đồng cảm, giờ biết được tin tốt cũng cảm thấy vui lây cho anh.
Hơn nữa, điều này càng chứng minh vòng tay của Giang Tiểu Bạch thực sự linh nghiệm!
"Vậy sao, họ quen nhau thế nào?" Giang Tiểu Bạch tò mò hỏi một câu.
Theo lời Chu Tuệ Phi, Chu Hiên suốt ngày ở nhà như hồn ma vất vưởng, người thì ủ rũ, trong tình trạng này thì làm sao quen được cô gái nào?
Chẳng lẽ là yêu qua mạng?
"Vì dắt mèo đi dạo mà quen nhau đấy. Tuệ Phi có hai ngày bận việc, phải đi tụ họp ngoại tuyến với mấy họa sĩ minh họa khác nên đã gửi con Đang Đang nhà cô ấy cho Chu Hiên. Chu Hiên dắt Đang Đang đi dạo thì kết thân với cô gái kia, đối phương cũng sống ở Không Trung Thành, đúng là khéo thật."
Linh Lung vừa nói vừa thấy buồn cười: "Quá trình kể ra cũng buồn cười lắm, anh ấy dắt mèo đi dạo, kết quả lại làm mèo chạy xuống hồ. Mà anh ấy thì không biết bơi, thế là cô gái đi ngang qua đường đó đã nhảy xuống hồ giúp anh ấy cứu con mèo lên."
Giang Tiểu Bạch cũng nghe đến bật cười: "Đúng là duyên phận."
"Phải đó, Tuệ Phi nói Chu Hiên rất ít khi chăm mèo, bình thường trong nhà đều có người giúp việc lo. Nhưng chẳng phải cô ấy muốn tìm lý do cho Chu Hiên ra ngoài giải sầu sao, nên mới ép giao việc này cho anh ấy. Lúc đó anh ấy còn chẳng muốn, ai ngờ ra ngoài một chuyến lại có đào hoa rơi trúng đầu." Linh Lung cảm thán.