Vừa nhìn thấy cảnh này, Lê Vi suýt chút nữa sợ đến phát khóc. Nỗi sợ hãi bị Giang Tiểu Bạch "cầm lái" chi phối trước đây lại ùa về, cơn say trong người gần như tan biến ngay lập tức. Cô vội vàng run rẩy lên tiếng nhắc nhở.
Lúc này, cô chỉ muốn tự tát mình một cái:
Đáng đời tại cái miệng ham rượu!
Rõ ràng biết có Giang Tiểu Bạch ở đây, vậy mà vẫn dám uống rượu!
Giờ thì hay rồi, "nữ tài xế" chuẩn bị xuất sơn, hỏi thử xem có sợ hay không!
"Tôi sẽ cẩn thận mà..."
Giọng Giang Tiểu Bạch có chút căng thẳng.
Nếu chỉ một mình lái thì có lẽ cô còn thể hiện khá hơn một chút, nhưng giờ trên xe có tận mấy hành khách khiến Giang Tiểu Bạch cũng thấy hoảng. Càng sai sót lại càng hoảng, càng hoảng lại càng run, giờ đến cả vô lăng cô còn cầm không vững, cứ lắc lư qua lại.
Cô chỉ đành giảm tốc độ xe xuống. Như vậy thì xe có ổn định hơn thật, nhưng tốc độ này thì đúng là...
Hơn nữa, khi lái được nửa đường, cô còn không kiểm soát được mà quẹt nhẹ vào bồn hoa bên cạnh. May mắn là xe chỉ bị trầy xước nhẹ, không có va chạm nghiêm trọng.
Nhưng điều đó cũng đủ làm Lê Vi một phen hú vía.
Cô còn chưa ăn đã đời món tôm hùm đất, cô không muốn chết đâu!
Một lát sau, điện thoại Lê Vi reo lên, vừa bắt máy thì là Ni Ni gọi đến.
"Mọi người đến đâu rồi, sao vẫn chưa về khu nghỉ dưỡng? Lạc đường à?"
Giọng Ni Ni đầy nghi hoặc vang lên.
Cô ấy đã về đến nơi gần mười lăm phút rồi, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe đâu, điều này khiến Ni Ni rất hoang mang - Giang Tiểu Bạch lái xe đi đâu rồi?
Lái lạc mất rồi sao?
"Không lạc, chỉ là... chạy hơi chậm thôi." Lê Vi giải thích.
"Chạy chậm? Chạy chậm làm gì, đừng có mải mê nói chuyện mà quên đường, muộn thế này rồi mau về đi, trời tối đen như mực rồi kìa." Ni Ni nhìn sắc trời, có chút lo lắng nói.
Cùng một quãng đường, vậy mà đã muộn hơn mười mấy phút rồi vẫn chưa thấy người, tốc độ xe rốt cuộc là chậm đến mức nào vậy?
"Chậm chút cho tốt, chậm chút cho an toàn."
Lê Vi bất lực nói.
Cô cũng muốn nhanh nhưng lực bất tòng tâm, chẳng lẽ lại bắt cô lái xe khi đã uống rượu sao!
Cô là công dân gương mẫu chấp hành pháp luật đấy nhé!
Ngoài Lê Vi ra, Tiểu Nhược và Đóa Nhi cũng đã tỉnh táo hơn phân nửa. Lúc này họ cũng thấy hoảng, ba cô nàng co ro ở ghế sau, run cầm cập.
"Tiểu Bạch không biết lái xe à, hay là không có bằng lái?" Đóa Nhi khẽ hỏi.
"Cô ấy có bằng." Lê Vi biểu cảm phức tạp, "Tôi cũng muốn biết rốt cuộc bằng lái của cô ấy thi bằng cách nào nữa."
"Chắc là đi cửa sau nhỉ? Nhưng trình độ thế này mà dám miễn thi thì có phải hơi quá gan dạ không..." Tiểu Nhược nuốt nước bọt.
"Không, tôi thấy chúng ta dám ngồi lên cái xe cô ấy lái mới gọi là thực sự gan dạ."
Đóa Nhi mặt không cảm xúc nói.
Giang Tiểu Bạch nghe thấy lời họ nói, không khỏi cười gượng gạo.
Cô biết làm sao được, chính cô cũng thấy tuyệt vọng lắm chứ!
Nói đi cũng phải nói lại, lái thế này có vẻ hơi chậm quá, cứ đà này về đến nơi thì muộn mất. Giang Tiểu Bạch thấy xe trên đường ngày càng ít, thế là cô tăng tốc thêm một chút.
Sau một hồi vật lộn mới về đến nơi, cổ tay Giang Tiểu Bạch đã mỏi nhừ.
Bảo cô làm việc nặng cũng chưa chắc đã mệt bằng việc này!
Còn Lê Vi và những người khác cũng chẳng dễ chịu gì, mặt ai nấy đều trắng bệch như vừa đi tàu lượn siêu tốc về.
Cũng không thể trách họ, thực sự là quá nguy hiểm, nhất là đoạn vừa gần đến khu nghỉ dưỡng, Giang Tiểu Bạch suýt chút nữa là va chạm trực diện với một chiếc xe khác, chỉ cần lệch một chút thôi là đã thành hiện trường tai nạn rồi.
Lúc đó họ đã không nhịn được mà hét lên một hồi lâu.
"Tiểu Bạch, tay lái của cậu đúng là khiến các nữ tài xế khác phải mang tiếng oan rồi..."
Nghĩ đến việc dọc đường bị các tài xế khác mất kiên nhẫn bấm còi inh ỏi, Lê Vi cảm thấy thật là quá khó khăn.
Chẳng biết họ đang mắng chửi sau lưng như thế nào nữa.
Giang Tiểu Bạch cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Về đến phòng, Giang Tiểu Bạch bắt đầu trầm tư - Dường như kiếp này cô có thù với việc lái xe. Những thứ khác cô có thể "một lần lạ, hai lần quen", nhưng riêng việc lái xe này, cô thực sự bó tay.
Mà đã thế, lần sau lại còn tệ hơn lần trước.
Thế này thì không ổn. Phải biết rằng trong bộ phim "Vì người hái sao", có không ít cảnh quay lái xe. Trước đó đã quay một phần, nhưng khi đóng phim không cần lái quá nhanh, chỉ cần diễn đạt ý là được, nên Giang Tiểu Bạch mới trót lọt vượt qua.
Thế nhưng không phải lần nào cũng suôn sẻ như vậy, vả lại dường như còn mấy cảnh quay phải thực hiện trên đường phố đông đúc. Với tay lái của mình, đừng để biến hiện trường quay phim thành hiện trường tai nạn giao thông quy mô lớn là may lắm rồi.
Tất nhiên, nếu diễn viên không biết lái xe thì có thể dùng xe kéo hoặc các đạo cụ hỗ trợ, nhưng như vậy thì quá phiền phức. Có thể tự mình làm thì tất nhiên là tốt hơn.
Vậy nên, phải làm sao đây...
Giang Tiểu Bạch chống cằm rơi vào trầm tư. Bất chợt, khi nhìn thấy cây bút đặt trên bàn, lòng cô bỗng nảy ra một ý tưởng.
Chuyện lái xe này, có thể giải quyết bằng cách vẽ bùa chú không?
Cái này hơi khó, là hướng đi trước đây cô chưa từng nghĩ tới. Nhưng Giang Tiểu Bạch không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới đã thấy hình như không phải là không thể...
Cô nhớ đến một loại "Nhập Cảnh Phù".
Người nắm giữ kỹ năng nào đó sẽ sở hữu kiến thức và cảnh giới liên quan. Họ có thể truyền thụ kỹ năng cho người khác, nhưng cách truyền thụ thông qua lời nói hoặc hành động này rốt cuộc vẫn cách một tầng ngăn cách, người được dạy không thể tiếp nhận hoàn toàn.
Nhập Cảnh Phù chính là thông qua phương thức bùa chú, hiển thị những kiến thức huyền diệu không thể truyền thụ bằng lời nói hay hành động cho đối phương, kéo người đó vào cảnh giới ấy để cảm nhận một phen. Sau khi cảm nhận xong, việc học tập sẽ đạt được kết quả gấp đôi với một nửa công sức.
Giống như lúc mới học luyện đan hay vẽ bùa, các đệ tử đều dùng Nhập Cảnh Phù để trải nghiệm trạng thái của sư phụ khi luyện đan vẽ bùa, điều này giúp ích rất nhiều cho họ.
Tuy nhiên, Giang Tiểu Bạch lại không dùng được Nhập Cảnh Phù, vì Nhập Cảnh Phù là dùng để học kỹ năng thực thụ, mà cô dường như không có duyên với việc lái xe, muốn học được e là hơi khó.
Cô chỉ muốn ứng phó với những tình huống đột xuất, ví dụ như lúc tạm thời làm tài xế thế thân này, hoặc khi cần thiết trong lúc đóng phim.
Nghĩ ngợi một hồi, Giang Tiểu Bạch bắt đầu tự nghiên cứu phù văn.
Thử vài lần, cô đã tạo ra một lá bùa hoàn toàn mới. Giang Tiểu Bạch đặt tên cho nó là "Tá Kỹ Phù" (Bùa mượn kỹ năng).
Ừm, mượn kỹ năng, chính là ý muốn mượn kỹ năng của người khác để sử dụng trong chốc lát.
Nhưng tự mình chế tạo ra mà chưa dùng thử vì "Tá Kỹ" thì phải có kỹ năng để mượn mới được. Lá bùa hiện tại chỉ mới có khung, bên trong còn phải lấp đầy kỹ năng của người khác thì cô mới có thể sử dụng.
Nói cách khác, cô cần tìm một người có tay lái lụa để giúp đỡ.
Người bình thường không được, đối phương cũng phải là một phù sư mới có thể làm được.
Giang Tiểu Bạch trầm ngâm một chút liền nghĩ ngay đến Mộc Dương.
Thấy thời gian vẫn chưa quá muộn, Giang Tiểu Bạch liền gọi điện cho Mộc Dương.
"...Bạch... chuyện... tôi..."
Chuông đổ hồi lâu, cuối cùng anh ta cũng bắt máy, nhưng phía bên kia truyền đến tiếng gió rít gào, âm thanh lại ngắt quãng, từng chữ một bật ra, Giang Tiểu Bạch hoàn toàn không biết anh ta đang nói cái gì.
"Alo, anh đang ở đâu? Tôi nghe không rõ."
"Tôi cũng... không..."
Giang Tiểu Bạch giật giật khóe miệng: "Xin lỗi, làm phiền rồi."
Nói xong cô liền cúp máy.
Mộc Dương này đi vào rừng sâu núi thẳm nào rồi vậy?
Đêm hôm khuya khoắt mà vẫn vất vả thế kia, chậc chậc, xem ra tiền chạy xe cũng chẳng dễ kiếm.
Mộc Dương không có ở đó, vậy thì mượn của ai cho tốt đây...
Đúng lúc này, điện thoại cô bất ngờ reo lên.