“Đi rồi sao? Không để lại tin nhắn gì cho chị ở khách sạn sao?”
Sachiko cười. “Trông em sửng sốt quá, Etsuko ạ,” cô nói. “Không, anh ấy không để lại gì. Anh ấy đi từ sáng hôm qua, họ chỉ biết có thế. Mà nói thật, chị cũng đã lờ mờ đoán trước.”
Tôi chợt thấy mình vẫn đang bê khay trên tay. Tôi liền cẩn thận đặt xuống rồi ngồi lên một tấm đệm, đối diện với Sachiko. Một làn gió rất dễ chịu đang nhẹ thổi qua căn hộ vào buổi sáng hôm ấy.
“Nhưng thế thì kinh khủng cho chị quá,” tôi nói. “Trong khi chị thì đang chờ đợi, mọi thứ đều đã được đóng gói gọn gàng.”
“Chuyện này chẳng có gì mới với chị, Etsuko ạ. Hồi ở Tokyo - chính là nơi lần đầu tiên chị gặp anh ấy, em biết đấy. Hồi ở Tokyo, chuyện đã xảy ra hệt như thế. Nên không, chuyện này không có gì mới mẻ với chị. Chị đã học được cách sẵn sàng ứng phó với những chuyện như thế.”
“Chị nói tối nay chị sẽ quay vào thành phố đúng không? Đi một mình?”
“Đừng tỏ ra choáng váng như thế, Etsuko ạ. So với Tokyo thì Nagasaki chỉ như một thị trấn nhỏ yên bình. Nếu anh ấy vẫn ở Nagasaki thì tối nay chị sẽ tìm ra. Anh ấy có thể đổi khách sạn, nhưng không thể thay đổi thói quen.”
“Nhưng chuyện này thật kinh khủng. Nếu chị muốn, em sẵn lòng sang chờ cùng Mariko cho tới khi chị quay lại.”
“Em thật tốt quá. Mariko hoàn toàn có thể ở nhà một mình, nhưng nếu em không ngại ở bên nó vài tiếng đồng hồ tối nay thì tuyệt quá. Nhưng chị biết chắc mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy thôi, Etsuko ạ. Em biết đấy, nếu em đã phải trải qua những gì chị từng phải trải qua thì em sẽ không để những thất bại nhỏ nhặt thế này khiến mình phải lo lắng khổ sở đâu.”
“Nhưng nhỡ anh ấy đã… ý em là, nhỡ anh ấy đã rời khỏi Nagasaki rồi thì sao?”
“Chà, anh ấy chưa đi xa được đâu, Etsuko. Hơn nữa, nếu anh ấy thực sự muốn bỏ chị, thì anh ấy đã để lại một tin nhắn, phải vậy không? Em thấy chưa, anh ấy chưa đi xa đâu. Anh ấy biết chị sẽ đến tìm mà.”
Sachiko nhìn tôi, mỉm cười. Tôi không biết phải trả lời ra sao.
“Hơn nữa, Etsuko này,” cô nói tiếp, “anh ấy đã xuống tận đây. Anh ấy xuống tận Nagasaki tìm gặp chị ở nhà bác chị, từ tít tận Tokyo. Nói chị nghe, tại sao anh ấy phải làm vậy, nếu không vì anh ấy thực sự nghiêm túc với lời hứa của mình? Em thấy đấy, Etsuko, điều anh ấy mong muốn nhất là đưa chị sang Mỹ. Đó chính là điều anh ấy muốn. Thực sự là không có gì thay đổi, chỉ một chút chậm trễ mà thôi.” Cô cười một tiếng ngắn ngủi. “Em biết đấy, thỉnh thoảng anh ấy vẫn như một cậu bé con.”
“Nhưng chị nghĩ bạn chị bỏ đi thế này nghĩa là sao? Em không hiểu.”
“Chẳng sao cả, Etsuko, chuyện đó hầu như không thành vấn đề. Điều anh ấy thực sự muốn là đưa chị sang Mỹ và cùng nhau xây dựng một cuộc sống nghiêm túc và bình ổn ở đó. Đó là điều anh ấy thực sự muốn. Nếu không, tại sao anh ấy lặn lội đến tận nhà bác chị tìm chị? Em thấy đấy, Etsuko, chuyện này chẳng có gì đáng lo.”
“Vâng, em cũng biết thế.”
Sachiko hình như định nói tiếp, nhưng rồi lại thôi. Cô chăm chú nhìn bộ đồ trà trên khay. “Nếu vậy thì, Etsuko ạ,” cô mỉm cười nói, “rót trà đi nhỉ.”
Cô im lặng nhìn tôi rót trà. Một lần tôi liếc nhanh nhìn Sachiko, cô mỉm cười như muốn động viên tôi. Rót trà xong, hai chúng tôi ngồi im một lúc.
“Nhân tiện chị muốn hỏi, Etsuko ạ,” Sachiko nói, “chị đoán là em đã nói với bác Fujiwara và giải thích hoàn cảnh của chị với bác ấy.”
“Vâng. Em gặp bác ấy vào hôm kia.”
“Chị đoán là bác ấy đang băn khoăn không biết chuyện gì xảy ra với chị.”
“Em đã giải thích với bác ấy, rằng chị phải nghỉ việc và sang Mỹ. Bác ấy rất hiểu.”
“Em biết đấy, Etsuko,” Sachiko nói, “chị thấy mình đang rơi vào một tình thế khó khăn.”
“Vâng, em hiểu.”
“Về cả tài chính lẫn mọi thứ.”
“Vâng, ra thế,” tôi nói và hơi khẽ cúi mình. “Nếu chị muốn, em hoàn toàn có thể nói chuyện với bác Fujiwara. Em tin rằng trong hoàn cảnh này, bác ấy sẽ vui lòng mà…”
“Không, không, Etsuko” - Sachiko cười lớn - “chị không muốn quay lại quán mì nhỏ bé của bác ấy. Chị tin chắc sớm muộn gì chị cũng sẽ đi Mỹ. Đây chỉ là một sự trì hoãn nho nhỏ, chỉ vậy thôi. Nhưng trong lúc ấy, em biết đấy, chị cần một ít tiền. Và chị cũng vừa nhớ ra có lần em đã đề nghị giúp chị chuyện đó.”
Cô nhìn tôi, miệng nở một nụ cười hiền hòa. Tôi nhìn cô một lúc. Rồi tôi cúi người đáp:
“Em có chút tiền tiết kiệm riêng. Không nhiều lắm, nhưng giúp được chị thì em rất vui.”
Sachiko cúi người đầy duyên dáng, sau đó cầm chén trà. “Chị sẽ không nói cụ thể mình cần bao nhiêu, để em khỏi ngại,” cô nói. “Cho chị mượn bao nhiêu hoàn toàn là quyền của em. Em cứ cho mượn bao nhiêu tùy em, chị đều rất biết ơn. Tất nhiên là sớm muộn gì chị cũng sẽ hoàn lại khoản vay này cho em, em cứ yên tâm về điều đó, Etsuko ạ.”
“Nhất định thế,” tôi nói khẽ. “Em hoàn toàn không nghi ngờ gì điều ấy.”
Sachiko tiếp tục dành cho tôi nụ cười hiền hậu ấy. Tôi xin phép rồi ra khỏi phòng.
Ánh mặt trời tràn ngập trong phòng ngủ, soi tỏ cả những hạt bụi lơ lửng trong không khí. Tôi quỳ xuống cạnh mấy ngăn kéo nhỏ nằm dưới chân tủ. Tôi bỏ nhiều món đồ ra khỏi ngăn kéo dưới cùng - các cuốn album ảnh, thiệp mừng, một tệp bìa cứng chứa các bức tranh màu nước do mẹ tôi vẽ - rồi cẩn thận đặt trên sàn nhà. Dưới đáy ngăn kéo là cái hộp son mài đen. Nhấc nắp hộp ra, tôi thấy những lá thư được tôi giữ lại - chồng tôi không hề hay biết - cùng với hai hoặc ba tấm ảnh nhỏ. Dưới chồng thư đó, tôi lấy ra một chiếc phong bì nhỏ đựng số tiền tiết kiệm của mình, cẩn thận cất mọi thứ trở lại như cũ, tôi đóng ngăn kéo lại. Trước khi ra khỏi phòng, tôi mở tủ, lấy một chiếc khăn lụa có hoa văn đủ giản dị bọc quanh phong bì.
Khi tôi trở lại phòng khách, Sachiko đang rót thêm trà vào chén của mình. Cô không ngẩng lên. Khi tôi đặt chiếc khăn lụa gấp gọn lên sàn nhà cạnh chỗ cô ngồi, cô vẫn tiếp tục rót trà mà không nhìn nó. Cô chỉ gật đầu với tôi khi tôi ngồi xuống, sau đó bắt đầu nhấp trà. Chỉ có một lần, khi đang đặt chén xuống khay, cô mới khẽ đưa mắt sang bên nhìn món đồ đặt cạnh đệm ngồi của mình.
“Có điều này dường như em chưa hiểu, Etsuko ạ,” cô nói. “Em biết đấy, chị chẳng làm gì khiến mình phải hổ thẹn hay ngại ngùng cả. Em cứ thoải mái hỏi chị bất cứ điều gì em muốn.”
“Vâng, tất nhiên rồi.”
“Ví dụ thế này, Etsuko, tại sao em không bao giờ hỏi chị về người mà em cứ nhất định gọi là ‘bạn của chị’? Hoàn toàn không có gì để ngại hết. Etsuko, tại sao chưa gì mà má em đã đỏ bừng lên thế?”
“Chị yên tâm, em có ngại gì đâu. Thực ra…”
“Nhưng em đang thấy ngại thật mà, Etsuko, chị thấy rõ thế.” Sachiko cười rồi vỗ hai tay vào nhau. “Nhưng tại sao em không hiểu rằng chị chẳng có gì phải giấu giếm, chẳng có gì phải thấy xấu hổ? Tại sao em lại đỏ mặt lên như thế? Chỉ vì chị nhắc đến Frank thôi sao?”
“Nhưng em có ngại gì đâu. Em cũng nói để chị yên tâm, em chưa bao giờ suy đoán gì…”
“Tại sao em không bao giờ hỏi chị về anh ấy hả Etsuko? Phải có vô số câu hỏi em muốn hỏi chị chứ. Thế thì tại sao em không hỏi? Nhìn mà xem, ai quanh đây cũng tò mò muốn biết, chắc em cũng vậy, Etsuko. Nên em cứ thoải mái đi, hãy hỏi chị bất cứ điều gì em muốn hỏi.”
“Nhưng thực sự là em…”
“Nào Etsuko, chị xin em đấy. Hỏi chị về anh ấy đi. Chị muốn em hỏi mà. Em hỏi chị về anh ấy đi, Etsuko.”
“Thôi được.”
“Sao? Thôi nào Etsuko, em hỏi đi.”
“Được thôi. Trông anh ấy thế nào, bạn chị ấy?”
“Trông anh ấy thế nào ư?” Sachiko lại cười. “Em chỉ muốn biết có vậy thôi sao? Thôi được, anh ấy rất cao, cũng như hầu hết những người nước ngoài khác, và tóc thì bắt đầu rụng. Nhưng em hiểu không, anh ấy không hề già. Người nước ngoài dễ bị hói đầu, em biết không, Etsuko? Giờ thì hỏi chị gì khác đi. Phải có những điều khác em muốn biết nữa chứ.”
“À, nói thật là…”
“Nào, Etsuko, cứ hỏi đi. Chị muốn em hỏi mà.”
“Nhưng thật mà, em không muốn hỏi gì…”
“Phải có chứ, tại sao em không hỏi? Hỏi chị về anh ấy đi, Etsuko, hỏi chị đi.”
“À, thật ra,” tôi nói. “Đúng là em có một điều băn khoăn này.”
Sachiko như đột nhiên khựng lại. Nãy giờ cô vẫn chắp hai tay trước mặt, nhưng nay đã hạ xuống đặt vào lòng.
“Em có băn khoăn,” tôi nói, “liệu anh có nói được chút tiếng Nhật nào không.”
Sachiko không nói gì trong giây lát. Rồi cô mỉm cười, dáng điệu dường như nhẹ nhõm hơn. Cô lại cầm chén trà lên, nhấp vài ngụm. Sau đó cô mới cất lời, giọng gần như mơ màng.
“Người nước ngoài gặp rất nhiều khó khăn với ngôn ngữ của chúng ta,” cô nói rồi dừng lại, mỉm cười một mình. “Tiếng Nhật của Frank rất tồi, nên bọn chị nói chuyện bằng tiếng Anh. Em có biết chút tiếng Anh nào không, Etsuko? Không hả? Em biết đấy, cha chị ngày trước nói tiếng Anh rất tốt. Ông có nhiều mối quan hệ ở châu Âu và luôn khuyến khích chị học tiếng Anh. Nhưng tất nhiên rồi, kết hôn một cái là chị thôi học luôn. Chồng chị cấm. Anh ấy cất hết các cuốn sách tiếng Anh đi. Nhưng chị không quên thứ tiếng đó. Gặp người nước ngoài ở Tokyo là chị nhớ lại hết.”
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc. Sau đó, Sachiko trút một tiếng thở dài mệt mỏi.
“Chị nghĩ nên về sớm một chút thì tốt hơn,” cô nói rồi với tay cầm bọc khăn. Chẳng buồn xem kỹ, cô bỏ luôn vào túi xách.
“Chị không muốn uống thêm chút trà sao?” tôi hỏi.
Cô nhún vai. “Thêm một chút nữa vậy.”
Tôi rót thêm trà vào chén. Sachiko vừa nhìn tôi làm vừa nói, “Nếu không tiện - ý chị là tối nay ấy - thì cũng không sao đâu. Bây giờ Mariko đã đủ lớn để ở nhà một mình rồi.”
“Không sao đâu. Em biết chồng em sẽ không phản đối.”
“Em thật tốt bụng, Etsuko,” Sachiko nói, giọng đều đều. Rồi cô nói tiếp, “Có lẽ chị nên nói để em biết trước. Mấy hôm nay tâm trạng của con gái chị không được tốt.”
“Không sao đâu,” tôi mỉm cười. “Em cần làm quen với mọi tâm trạng khác nhau của bọn trẻ.”
Sachiko tiếp tục chậm rãi uống trà. Có vẻ như cô không vội về. Rồi cô đặt chén trà xuống, ngắm nghía hai mu bàn tay một lúc.
“Chị biết những gì xảy ra ở Nagasaki này là rất khủng khiếp,” cuối cùng cô cũng nói. “Nhưng ở Tokyo cũng tệ lắm. Cứ tiếp diễn hết tuần này sang tuần khác và rất tồi tệ. Đến lúc gần kết thúc, tất cả mọi người phải sống trong các đường hầm cũng như các tòa nhà bỏ hoang, xung quanh chẳng có gì ngoài những đống đổ nát. Ai sống ở Tokyo cũng phải chứng kiến những điều ghê sợ. Cả Mariko cũng thế.” Cô tiếp tục nhìn xuống mu bàn tay.
“Vâng,” tôi nói. “Đó hẳn là một quãng thời gian khó khăn.”
“Người phụ nữ kia. Người Mariko hay nhắc tới ấy. Mariko đã thấy chuyện đó ở Tokyo. Con bé thấy nhiều thứ khác ở Tokyo, có những thứ rất khủng khiếp, nhưng nó luôn nhớ đến người phụ nữ ấy.” Sachiko ngửa hai bàn tay rồi bắt đầu nhìn hết lòng bàn tay này tới lòng bàn tay kia, như thể đang tìm cách so chúng với nhau.
“Có phải cô ta đã chết trong một cuộc không kích?” tôi hỏi.
“Cô ta tự vẫn. Họ nói cô ta đã tự cắt cổ. Chị không quen cô ta. Một sáng nọ, Mariko bỏ chạy ra phố. Chị không nhớ vì sao, có thể vì nó đang giận dỗi chuyện gì đó. Dù sao thì, nó lao ra đường, chị đuổi theo. Lúc ấy là sáng sớm, rất sớm, ngoài đường không một bóng người. Mariko chạy vào một con hẻm, chị chạy phía sau. Cuối con hẻm có một dòng kênh, cô ta đang quỳ chống tay ở đó, nước dâng lên đến khuỷu tay. Một cô gái trẻ, rất gầy. Ngay khi nhìn thấy là chị biết có chuyện không ổn rồi. Em biết không, Etsuko, cô ta quay lại mỉm cười với Mariko. Chị biết có chuyện không ổn. Chắc Mariko cũng cảm nhận được điều đó vì nó không chạy tiếp nữa. Thoạt đầu, chị tưởng cô ta bị mù, bởi đồi mắt cô ấy trông như thể không hề thấy bất cứ thứ gì. Rồi cô ta nhấc tay lên khỏi mặt nước cho chị và con bé thấy thứ mình đang dìm dưới kênh. Là một đứa bé sơ sinh. Đến lúc ấy, chị tóm lấy Mariko rồi bọn chị rời khỏi con hẻm.”
Tôi vẫn ngồi im, chờ cô kể tiếp. Sachiko rót thêm trà từ ấm.
“Như chị nói,” cô nói tiếp, “vài hôm sau, chị nghe tin cô ta đã tự vẫn.”
“Lúc đó Mariko lên mấy?”
“Năm, gần lên sáu. Nó thấy nhiều chuyện khác nữa ở Tokyo. Nhưng nó luôn nhớ đến cô gái ấy.”
“Nó nhìn thấy tất cả mọi thứ? Nó thấy cả đứa bé sơ sinh nữa sao?”
“Đúng. Thực ra, suốt một thời gian dài, chị đã tưởng nó không hiểu những gì nó thấy. Sau hôm ấy, nó không nhắc lại chuyện đó. Lúc đó, nó còn không tỏ vẻ gì đặc biệt sợ hãi. Phải khoảng một tháng sau, nó mới bắt đầu nói về chuyện đó. Lúc đó bọn chị đang ngủ trong một tòa nhà cũ. Nửa đêm chị tỉnh dậy, thấy nó đang ngồi trên giường, chằm chằm nhìn về phía lối ra vào. Không có cánh cửa, chỉ còn sót lại khung, còn Mariko thì ngồi trên giường nhìn ra đó. Chị hoảng quá. Em biết đấy, nếu có ai xông vào thì chẳng cách nào cản được. Chị hỏi Mariko có chuyện gì, nó nói vừa có một phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa nhìn bọn chị. Chị hỏi trông cô ta thế nào, nó nói chính là cô gái bọn chị gặp buổi sáng hôm ấy. Đứng ở ngưỡng cửa nhìn mẹ con chị. Chị ngồi dậy nhìn quanh, nhưng làm gì có ai. Tất nhiên rồi, hoàn toàn có thể có người đứng ở chỗ ấy thật. Nếu có ai muốn vào trong thì chẳng có cách nào ngăn được.”
“Em hiểu. Và Mariko nhầm người đó với cô gái hôm ấy.”
“Chị đoán là như vậy. Dù sao thì đó cũng chính là thời điểm Mariko bắt đầu bị ám ảnh bởi cô gái ấy. Chị cứ nghĩ rồi nó sẽ quên đi, nhưng gần đây nó lại bị ám ảnh trở lại. Nếu tối nay nó bắt đầu nói về chuyện ấy thì em đừng để ý làm gì.”
“Vâng, em hiểu.”
“Em biết trẻ con thế nào rồi đấy,” Sachiko nói. “Chúng tưởng tượng ra nhiều chuyện rồi bắt đầu lẫn lộn lung tung không biết đâu là thật đâu là giả.”
“Vâng, em nghĩ cũng không có gì bất thường.”
“Em biết đấy, Etsuko, khi Mariko ra đời, mọi thứ đều rất khó khăn.”
“Vâng, hẳn là thế,” tôi đáp. “Em thật may mắn, em biết.”
“Mọi thứ vô cùng khó khăn. Có lẽ kết hồn vào thời điểm ấy như chị là một hành động ngu ngốc. Dù sao thì ai cũng biết chiến tranh sắp nổ ra. Nhưng rồi Etsuko ạ, thời ấy cũng có ai thực sự hiểu chiến tranh là thế nào đâu. Hôn nhân đã giúp chị bước chân vào một gia đình cao quý. Chị không hề nghĩ một cuộc chiến lại có thể gây ra những thay đổi to lớn đến thế.”
Sachiko đặt chén trà xuống, lùa một tay vào tóc. Rồi cô nở một nụ cười nhẹ. “Còn tối nay, Etsuko ạ,” cô nói, “con chị đủ khả năng tự chơi một mình. Nên em không phải lo quá nhiều cho nó đâu.”
⁎ ⁎ ⁎
Nét mặt bác Fujiwara thường trở nên mệt mỏi mỗi khi nhắc đến con trai mình.
“Nó sắp già tới nơi rồi,” bác nói, “Chẳng mấy chốc nữa, sẽ chỉ còn toàn gái già cho nó chọn mà thôi.”
Chúng tôi đang ngồi ở sân trước quán mì. Vài bàn có khách là nhân viên công sở đang tới ăn trưa.
“Tội nghiệp anh Kazuo,” tôi nói và mỉm cười. “Nhưng cháu hiểu cảm xúc của anh ấy. Chuyện chị Michiko thật đáng buồn. Hai người đã đính hôn khá lâu rồi, đúng không bác?”
“Ba năm. Bác chưa bao giờ hiểu tại sao người ta lại đính hôn lâu đến thế. Đúng thế, Michiko là một cô gái ngoan ngoãn. Bác biết nó sẽ là người đầu tiên đồng tình với bác về chuyện Kazuo không nên khóc thương nó mãi thế này. Nó sẽ muốn Kazuo quên đi và tiếp tục sống.”
“Nhưng chắc chuyện đó rất khó khăn với anh ấy. Anh ấy đã có cả một một kế hoạch lâu dài để rồi cuối cùng sự thể lại kết thúc như vậy.”
“Nhưng chuyện đó giờ đã là quá khứ,” bác Fujiwara nói. “Tất cả chúng ta phải biết cách bỏ quá khứ lại phía sau. Cả cháu nữa, Etsuko ạ. Bác nhớ trái tim cháu đã từng tan nát. Nhưng cháu đã vượt qua.”
“Vâng, nhưng là vì cháu gặp may. Vào quãng thời gian ấy, thầy Ogata đã rất thương cháu. Nếu không thì cháu cũng không biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình nữa.”
“Đúng vậy, ông ấy rất thương cháu. Và tất nhiên rồi, nhờ thế mà cháu đã gặp được chồng mình. Nhưng cháu xứng đáng được hưởng sự may mắn ấy.”
“Cháu thực sự không biết giờ này mình sẽ ra sao nếu thầy Ogata không đón cháu về. Nhưng cháu hiểu mọi chuyện khó khăn thế nào - ý cháu là với con trai của bác. Thỉnh thoảng, ngay cả cháu cũng vẫn nhớ đến anh Nakamura. Cháu không thể đừng được. Thỉnh thoảng, cháu thức dậy và quên mất mình đang ở đâu. Cháu cứ nghĩ mình vẫn ở đây, tại Nakagawa này…”
“Etsuko, không nên nói như thế.” Bác Fujiwara nhìn tôi một lúc, sau đó thở dài. “Nhưng bác cũng thế đấy. Như cháu nói, vào buổi sáng, ngay khi ta vừa tỉnh giấc, cảm giác ấy bất thình lình choán trọn lòng ta. Bác vẫn thường tỉnh dậy mà nghĩ mình phải mau mau chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.”
Cuộc trò chuyện bỗng rơi vào im lặng trong chốc lát. Cuối cùng, bác Fujiwara cười.
“Cháu xấu quá, Etsuko ạ,” bác nói. “Thấy chưa, tại cháu mà bác lại nói năng thế này rồi.”
“Cháu thật ngốc,” tôi đáp. “Nhưng dù sao, giữa cháu và anh Nakamura cũng chưa có gì. Ý cháu muốn nói chúng cháu vẫn chưa quyết định gì.”
Bác Fujiwara tiếp tục nhìn tôi, gật gù với những dòng suy nghĩ riêng. Rồi phía bên kia sân, một khách hàng đứng lên, chuẩn bị ra về.
Tôi nhìn theo bác Fujiwara lại chỗ anh ta, một chàng trai trẻ gọn gàng và giản dị trong chiếc áo sơ mi. Họ cúi chào nhau rồi bắt đầu trò chuyện vui vẻ. Người thanh niên vừa đưa ra vài lời nhận xét vừa cài nút khóa cặp, còn bác Fujiwara thì cười hết sức vô tư. Rồi họ lại cúi chào nhau một lần nữa, trước khi anh ta biến mất vào dòng người vội vã. Tôi rất mừng vì đã có cơ hội trấn tĩnh lại. Khi bác Fujiwara quay lại, tôi nói.
“Cháu nên về thì hơn. Đúng lúc bác đang rất bận.”
“Cháu cứ ngồi chơi cho thoải mái. Cháu vừa mới ngồi được một lúc. Bác sẽ làm bữa trưa cho cháu.”
“Không, không cần đâu ạ.”
“Này, Etsuko, nếu cháu không ăn bây giờ thì phải hơn một giờ nữa cháu mới được ăn. Vào giai đoạn này, cháu biết ăn uống đều đặn quan trọng thế nào mà.”
“Vâng, cháu biết.”
Bác Fujiwara nhìn tôi chăm chú một lúc. Rồi bác nói, “Mọi thứ tốt đẹp đang chờ đón cháu trong tương lai, Etsuko. Vậy thì tại sao cháu lại buồn thế?”
“Buồn ư? Nhưng cháu có buồn đâu.”
Bác vẫn tiếp tục nhìn tôi. Tôi cười lúng túng.
“Bao giờ đứa bé ra đời,” bác nói, “cháu sẽ rất hạnh phúc, tin bác đi. Và cháu sẽ là một người mẹ tuyệt vời, Etsuko ạ.”
“Cháu hy vọng thế.”
“Tất nhiên là như vậy.”
“Vâng.” Tôi nhìn lên mỉm cười.
Bác Fujiwara gật đầu rồi đứng dậy.
⁎ ⁎ ⁎
Bóng tối lan dần trong căn nhà gỗ của Sachiko - chỉ có duy nhất một ngọn đèn trong phòng - nên thoạt đầu, tôi tưởng Mariko đang ngồi trân trối nhìn một đốm đen trên tường. Nó vươn một ngón tay ra, cái đốm ấy xê dịch một chút. Phải đến lúc ấy, tôi mới nhận ra đó là một con nhện.
“Mariko, để nó yên. Làm thế là không ngoan.”
Nó bỏ cả hai tay ra sau lưng, nhưng vẫn tiếp tục nhìn con nhện chằm chằm.
“Có lần nhà cháu nuôi một con mèo,” nó nói. “Trước khi chuyển đến đây. Con mèo thích bắt nhện.”
“Vậy hả. Nhưng giờ thì đừng động vào nó, Mariko.”
“Nhưng có phải nhện độc đâu.”
“Không độc nhưng kệ nó đi. Bẩn lắm.”
“Con mèo cũ của nhà cháu từng nuôi, nó ăn được nhện. Nếu cháu ăn nhện thì sao?”
“Cô không biết, Mariko.”
“Cháu có bị ốm không?”
“Cô không biết.” Tôi trở lại với giỏ đồ khâu vá mang theo mình. Mariko tiếp tục nhìn con nhện. Cuối cùng, nó lại nói, “Cháu biết vì sao tối nay cô sang đây.”
“Cô đến vì để một bé gái ở nhà một mình là không tốt.”
“Là vì cô kia. Vì cô ấy có thể sẽ lại đến.”
“Tại sao cháu không cho cô xem các bức tranh khác cháu vẽ nhỉ? Những bức cháu vừa cho cô xem rất đẹp.”
Mariko không trả lời. Nó dịch lại gần cửa sổ, nhìn ra bóng tối bên ngoài.
“Mẹ cháu sắp về rồi,” tôi nói. “Sao cháu không cho cô xem thêm tranh cháu vẽ?”
Mariko tiếp tục nhìn vào bóng tối. Cuối cùng, nó quay lại góc nhà nó ngồi từ trước khi để ý đến con nhện.
“Hôm nay cháu làm những gì, Mariko?” tôi hỏi. “Cháu có vẽ gì không?”
“Cháu chơi với Atsu và bé Mee.”
“Thích quá. Các bạn ấy sống ở đâu? Có phải các bạn sống ở khu tập thể không?”
“Đây là Atsu,” - nó chỉ vào một trong số mấy con mèo con lông đen đang nằm cạnh mình - “còn đây là bé Mee.”
Tôi cười to. “À, cô hiểu rồi. Những con mèo con thật đáng yêu, đúng không? Nhưng có bao giờ cháu chơi với các bạn khác không? Các bạn sống ở khu tập thể ấy?”
“Cháu chơi với Atsu và bé Mee.”
“Nhưng cháu nên thử kết bạn với các bạn khác nữa. Cô tin rằng các bạn ấy đều rất ngoan.”
“Chúng nó bắt trộm bé Suji. Nó là con mèo con cháu yêu nhất.”
“Các bạn bắt trộm con mèo ư? Ôi chao ôi, không biết làm vậy để làm gì nhỉ?”
Mariko bắt đầu vuốt ve một con mèo. “Giờ thì cháu đã mất bé Suji rồi.”
“Biết đâu nó sẽ sớm tìm được đường về. Cô tin là các bạn chỉ đùa thôi.”
“Chúng nó giết con mèo rồi. Giờ thì cháu mất bé Suji thật rồi.”
“Ôi. Tại sao các bạn ấy lại làm như thế?”
“Cháu lấy đá ném chúng nó. Vì chúng nó nói linh tinh.”
“Chà, cháu không nên ném đá, Mariko ạ.”
“Chúng nó nói linh tinh, về mẹ cháu. Cháu lấy đá ném chúng nó, thế là chúng nó bắt mất bé Suji và không chịu giả lại cho cháu.”
“Nhưng cháu vẫn còn những con mèo con khác mà.”
Mariko lại băng qua phòng về phía cửa sổ. Nó chỉ vừa đủ cao để tì khuỷu tay lên bậu cửa. Nó đứng nhìn bóng tối vài phút, mặt gí sát vào kính.
“Cháu muốn ra ngoài,” nó đột nhiên nói.
“Ra ngoài ư? Nhưng muộn lắm rồi, ngoài ấy tối lắm. Vả lại mẹ cháu cũng sắp về rồi.”
“Nhưng cháu muốn ra ngoài.”
“Ở lại đây, Mariko.”
Nó tiếp tục nhìn ra ngoài. Tôi cố quan sát xem nó đang nhìn cái gì, nhưng từ chỗ mình tôi chỉ toàn thấy bóng tối.
“Có lẽ cháu nên đối xử nhẹ nhàng hơn với các bạn. Nếu thế, cháu có thể kết bạn với các bạn ấy.”
“Cháu biết vì sao mẹ cháu bảo cô sang đây.”
“Nếu cứ ném đá thì làm sao kết bạn với ai được.”
“Vì cô kia. Vì mẹ cháu biết chuyện cô kia.”
“Cô không hiểu cháu đang nói gì, Mariko ạ. Kể cho cô nghe thêm về đám mèo con của cháu đi. Bao giờ chúng lớn, cháu có định vẽ chúng thêm nữa không?”
“Là vì cô ấy có thể sẽ lại đến. Nên mẹ cháu bảo cô sang.”
“Cô không nghĩ thế.”
“Mẹ cháu đã thấy cô ấy. Hôm nọ mẹ cháu thấy cô ấy.”
Tôi ngừng tay khâu, ngẩng lên nhìn Mariko. Nó đã xoay lưng lại cửa sổ và đang nhìn tôi với ánh mắt vô hồn kỳ quặc.
“Mẹ cháu thấy… Thấy người ấy ở đâu?”
“Ngoài kia. Mẹ cháu thấy cô ấy ngoài kia. Thế nên mẹ cháu mới nhờ cô sang đây.”
Mariko rời khỏi ô cửa sổ, trở lại với lũ mèo con. Con mèo mẹ cũng đã quay lại, lũ mèo sán lại cuộn tròn vào mẹ. Mariko nằm xuống cạnh chúng rồi bắt đầu thì thào nói chuyện. Tiếng thì thầm của nó phảng phất một âm sắc đáng ngại.
“Mẹ cháu sắp về rồi,” tôi nói. “Không biết giờ này mẹ cháu đang làm gì.”
Mariko tiếp tục thì thầm.
“Mẹ cháu kể hết cho cô về chú Frank,” tôi nói. “Có vẻ như chú ấy là người rất tử tế.”
Tiếng thì thầm ngừng lại. Hai chúng tôi dán mắt nhìn nhau trong giây lát.
“Chú ấy là người xấu,” Mariko nói.
“Nói thế là không ngoan, Mariko. Mẹ cháu kể với cô về chú ấy và cô nghĩ chú ấy rất tốt. Cô tin rằng chú ấy rất thương cháu, đúng không?”
Con bé đúng dậy, tiến lại gần bức tường. Con nhện vẫn ở đó.
“Đúng thế, cô tin chú ấy là người tốt. Chú ấy đối xử với cháu rất tốt, đúng không Mariko?”
Mariko đưa tay tới. Con nhện bò chầm chậm trên tường.
“Mariko, đừng động vào nó.”
“Con mèo nhà cháu ở Tokyo thích bắt nhện. Mẹ con cháu đã định mang nó theo.”
Tôi thấy con nhện rõ hơn ở chỗ nó vừa bò đến. Nó có những cái chân mập và ngắn, chân nào cũng in bóng trên bức tường vàng.
“Con mèo ngoan lắm,” Mariko nói tiếp. “Mẹ con cháu đã định mang theo nó đến Nagasaki.”
“Rồi cháu có mang nó theo không?”
“Nó bỏ đi mất. Đúng vào ngày trước khi nhà cháu chuyển đi. Mẹ cháu đã hứa sẽ mang nó theo, thế mà nó lại bỏ đi mất.”
“Vậy đấy.”
Con bé đột ngột cử động, tóm lấy một chân con nhện. Các chân còn lại của nó điên cuồng giãy đạp quanh bàn tay Mariko, khi con bé kéo nó khỏi bức tường.
“Mariko, bỏ con nhện ra. Bẩn lắm.”
Mariko lật tay lại, con nhện bò vào lòng bàn tay nó. Nó lấy tay kia úp lên, nhốt con nhện bên trong.
“Mariko, thả nó ra.”
“Có độc đâu,” nó nói và lại gần tôi.
“Không độc nhưng bẩn lắm. Bỏ nó lại góc nhà đi.”
“Nhưng nó không phải nhện độc.”
Nó đứng trước mặt tôi, con nhện nằm trong hai bàn tay úp lên nhau. Qua kẽ ngón tay, tôi thấy một cái chân động đậy chậm rãi và nhịp nhàng.
“Bỏ nó lại góc nhà đi, Mariko.”
“Nếu cháu ăn nó thì sao? Nó không phải nhện độc.”
“Cháu sẽ ốm nặng đấy. Mariko, bỏ ngay nó ra góc nhà đi.”
Mariko ghé sát con nhện vào mặt và hé miệng ra.
“Đừng ngốc thế, Mariko. Nó bẩn lắm đấy.”
Miệng nó há to hơn, rồi hai bàn tay nó bung ra, con nhện rơi vào lòng tôi. Tôi giật ngửa người lại. Con nhện phóng qua sàn tatami, trốn vào bóng tối sau lưng tôi. Mất một lát tôi mới bình tĩnh lại, đến lúc đó, Mariko đã kịp chạy vụt ra khỏi nhà.