Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 252
thích

❊ ❊ ❊

Cận vệ trong coi ngoài cửa kinh ngạc mà nhìn người đi theo sau Nguyên Tích cùng La Tiểu Lâuđằng sau, không rõ hai vị điện hạ có thể mang một người … chói mắt như vậy đi ra. Hoàn mĩ, hoa lệ, toàn thân đều là khí thế không thể bỏ qua.

Nhìn vương tử điện hạ nổi giận đùng đùng giống như vừa mới bắt được vợ ngoại tình, mọi người đều thức thời mà không nhúc nhích.

Tới phòng khách trong cung điện, người của quân bộ đã nghe theo mệnh lệnh của Nguyên Tích mà tiếp quản tòa thành – là‘thuận tiện mà trông coi’ hành tinh Lewis cùng tòa thành của vương tử phi điện hạ – xong xuôi.

Lạc Khắc đang ngồi khi nhìn thấy Ly Mạch thì nhãn tình sáng lên, nhanh chóng đi tới, lúc đi ngang qua La Tiểu Lâu thì nhỏ giọng nói một câu “Điện hạ, tôi biết ngài có thể mà, mặt khác, xin chuyển lời cho vương tử điện hạ, lập trường của tôi cũng không phải giống của cha ta, xin ngài ấy không cần làm khó xử cha ta”.

La Tiểu Lâu khiếp sợ mà quay đầu, nhìn thấy Lạc Khắc đi tới bên người Ly Mạch thì quỳ xuống.

Hắn thế mà là người của dị thú, hoặc là, hắn thực sự chính là một dị thú. Trách không được 125 cứ cảm thấy Lạc Khắc không đúng, trách không được lúc vừa mới tới đây 125 nói là tòa thành không có ai cả (Không có‘người’)

Nguyên Tích đen mặt mà nhìn Ly mạch mang theo Lạc Khắc đi khỏi.La Tiểu Lâu thì thì thào nói “Anh nói, tòa thành của em có… hay không còn có ngày đổi tên thành của em?”

Nguyên Tích chỉ tiếc ‘rèn sắt không thành thép’ mà quay đầu hung hăng lườm La Tiểu Lâu một cái, không muốn ở trước mặt bao người thế này nói cho tên ngu ngốc kia biết hậu quả để cho dị thú nằm vùng, xách La Tiểu Lâuđi về phía phi thuyền. Từ nhỏ đến lớn, y rất khi làm chuyện vi phạm đến nguyên tắc của mình, nhưng từ sau khi gặp được La Tiểu Lâu, y càng lúc càng lười quản đám nguyên tắc kia. Bây giờ y chỉ muốn trở về phòng của bọn y, ăn một bữa cơm rau dưa hiếm có, tắm bọt, sau đó… hung hăng mà giáo huấn La Tiểu Lâu.

La Thiểu Thiên đi theo sau vào phi thuyền, trước khi bước vào cửa phi thuyền, anh nhíu mày mà nhìn phía xa xa.

Phi thuyền lấy tốc độ cực nhanh mà trở về đế đô, thậm chí còn vượt qua cả tốc độ giới hạn an toàn. La Tiểu Lâu bị Nguyên Tích gây chiến tranh lạnh đơn phương mà dâng lên một cỗ lo lắng trong lòng. Căn cứ vào biểu tình ngưng trọng của các chiến sĩ trên phi thuyền, Nguyên Tích cùng La Thiểu Thiên lại vội đến mức cả ngày không thấy bóng dáng, La Tiểu Lâu suy đoán rằng có thể chiến sự đã xảy ra biến hóa.

Nhưng đối với những việc đó, cậu căn bản không giúp được gì. La Tiểu Lâu nghĩ nghĩ, bắt đầu phân tích siêu cấp kim dịch cùng nguyên liệu pha chế thuốc, có thời gian rảnh thì bắt đầu chế tạo siêu cấp năng lượng hộp. Sau lần chế tạo cơ giáp cấp 10, trong một năm này khó mà có thể chế tạo được một bộ cơ giáp nữa lần hai, La Tiểu Lâu quyết định đánh chủ ý vào cơ giáp cấp 9.

La Tiểu Lâuđặt siêu cấp hộp năng lượng vừa làm xong lên bàn, 125 kích động mà chạy lại xem số liệu. Hiện tại hộp năng lượng màLa Tiểu Lâu làm ra có một nửa chui vào trong miệng nó, nhưng xét đến lựa chọn sáng suốt lần này của 125 (chọn đi theo La Tiểu Lâu) La Tiểu Lâu không cùng nó so đo. Hơn nữa, lượng ô thạch hiện tại gần như đều là do 125 tìm được, số lượng lại thật lớn, La Tiểu Lâu cũng lười nói nó.

Nhanh đến giờ cơm trưa, La Tiểu Lâu ngừng lại, phát hiện 125 lại thu vào bụng một cái hộp năng lượng nữa, đại khái lo lắng múc nhiều quá thì kì cục, nó rối rắm chọn cái có số liệu thấp nhất.

La Tiểu Lâu nhìn 125 tự đắc và vui mừng, rốt cuộc không nhịn được hỏi “Vì sao bộ dáng của mày là khủng long mà Mark Asim lại là cậu bé?’

125 ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn La Tiểu Lâu“Cậu cũng thấy bộ dáng này của tôiđẹp hơn đúng không? Lúc ấy, anh của tôi coi trọng hình dạng chiến đấu hơn, hơn nữa, anh ấy luôn không quá chú trọng đến chuyện ngoại hình, cứ tuyển chọn luôn một hình dạng có trong hệ thống, tôi thực không thể chấp nhận loại lựa chọn tùy tiện này –đương nhiên, sau khi anh ấy chọn, vì tỏ vẻ tôn trọng với đệ nhất cơ giáp thánh thú, cái hệ thống kia đã xóa tất cả các hình dạng có sẵn trong đó”.

“Về phần tôi thì…” Cái đuôi của 125 cao kiều lên, còn đặt một chân trước đằng sau lưng, một chân trước cầm những tài liệu bỏ đi của La Tiểu Lâu bỏ vào thùng rác, hơi quay mặt về phía La Tiểu Lâu, sau đó học bộ dạng của một tài tử điện ảnh trên TV mà vung đầu nói “Tôiđã sàng chọn hình dạng của tất cả các giống loài, cuối cùng chọn ra hình dạng đẹp trai nhất là khủng long bạo chúa, sau đó mất những một tuần để thiết kế ra bộ dáng của mình, nào là tỉ lệ đường cong này, nhan sắc phối hợp này, độ cung thân thể này … cố gắng để khi mỗi lần đám thường nhân nhìn đến tôiđều yêu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên”.

“Úc! Cục cưng, cậu làm sao vậy? Cẩn thận chứ, phía dưới là hộp năng lượng của tôiđấy!” 125 vừa dùng thân thủ nhanh nhẹn đến khó tin của nó tiếp được chén nước màLa Tiểu Lâu không cẩn thận làm đổ xuống, vừa nhắc nhở nói.

La Tiểu Lâu run rẩy khóe miệng “Đại khái là vì tao chỉ là cái người phàm bình thường a…”

La Tiểu Lâuđứng dậy, quyết định đi chuẩn bị bữa trưa, cậu thực sự không nên ôm hy vọng quá lớn vào 125.

Mọi người trong văn phòng của Nguyên Tích điện hạ thực sự là xúc động, so với lúc đi đường, cơm trưa của quãng đường về này thực sự quá phong phú, quá ngon! Vương tử điện hạ quả nhiên có tiểu phòng bếp của chính mình. Thực tiếc khi chỉ giữa trưa dịp này bọn họ mới được ăn ngon a.

Sáng sớm ngày thứ ba, La Tiểu Lâuđang còn trong giấc mộng đã bị người nào đó kéo dậy.

Nguyên Tích nghiêm túc mà nhìn người vẫn còn đang mơ mơ màng màng, áo ngủ hỗn độn –La Tiểu Lâu– sau mới âm trầm mà quay sang thúc giục “Nhanh lên, không cần làm trễ thời gian của anh”.

La Tiểu Lâu vừa đứng dậy vừa nhớ lại, tựa hồ tối hôm qua lúc ngủ cậu thói quen mà quay sang ôm Nguyên Tích ngủ, còn bị tên kia đẩy ra hai lần, sau đó bị ôm càng chặt. ôi trời, bả vai của y, thắt lưng của y…

Về tới hoàng cung, quản gia tươi cười màđi ra nghênh đón họ. Biết cha mẹđều ở quân bộ, mà Nguyên Triệt thì vì thân thể không khỏe mà phải ở nhà, Nguyên Tích trước đi vấn an Nguyên Triệt, sau đó cùng La Tiểu Lâuăn trưa, chẳng nói một lời với La Tiểu Lâu một mình rời đi.

La Tiểu Lâu thất vọng mà ủ dột từ từ ăn cơm một mình, nhìn đến thần sắc tò mò của quản gia, không khỏi cười khổ nói “Tôi tựa hồ đãđắc tội với anh ấy”.

Quản gia lắc đầu, vìLa Tiểu Lâu mà bưng tới một ly sữa bòđãđược hâm nóng, nói “Tuy rằng Tích điện hạ có lẽ thực tức giận nhưng cũng sẽ không nhớ dai, chắc là ngài ấy hy vọng ngài nghỉ ngơi, dù sao đã làm việc nhiều ngày như vậy, nhất định thực mệt mỏi rồi”.

La Tiểu Lâu nghe vậy thì nghĩđến biểu tình lãnh đạm nhưng lại chỗ chỗ chiếu cố cậu của Nguyên Tích trên đường về, hơi nở nụ cười. Quả thực cậu có cảm thấy mỏi mêt, sau khi chế tạo cơ giáp cấp 10 xong cậu vẫn chưa có lấy một ngày nghỉ ngơi thực sự, hơn nữa, lần này lại dùng nguyên lực để trợ giúp Ly mạch, hậu quả càng thêm rõ ràng, hiệu suất công tác của cậuđều giảm đáng kể.

“Được rồi, ta không đi quân bộ nữa. Nếu Nguyên Tích trở về phiền ngài báo cho ta biết một tiếng”La Tiểu Lâu cáo biệt quản gia tiên sinh, đứng dậy trở về phòng.

La Tiểu Lâu mơ mơ màng màng mà ngủ cả một buổi chiều, thẳng đến cảm thấy có cái gìđóđè lên cậu, giống như bị ác mộng, mệt mỏi dị thường nhưng muốn tỉnh cũng không tỉnh lại được.

Cuối cùng, La Tiểu Lâu cảm giác được trên tay tê rần, cau mày mở mắt ra thì nhìn thấy 125 đang ngồi xổm bên giường cậu, kích động vô cùng.

“Sao vậy?”

125 làm một động tác im lặng, lặng lẽ nói nhỏ “Là chủ nhân đến đây!”

La Tiểu Lâu ngồi dậy “Mày nói là Ly Mạch sao?”Anh ta đến hoàng cung này làm cái gì?

125 kinh hỉ mà gật gật đầu “Hiện tại hầu hết tất cả mọi người đều bị chủ nhân dùng ý thức nguyên lực khống chế, chúng ta đi tìm chủ nhân đi” Nói xong nó túm cánh tay lôi La Tiểu Lâuđi ra ngoài.

La Tiểu Lâu lập tức thay quần áo, đi theo 125. Kì thực cũng chẳng cần 125 dẫn đường, cái cảm giác áp bách này thực sự dễ dàng nhận ra.

La Tiểu Lâu càng chạy càng nhanh, kỳ quái là, cậu không gặp được một người nào cả, chẳng lẽ toàn bộ người trong vương cung đều bị khống chế rồi? La Tiểu Lâu giờ khắc này mới cảm thấy được sự đáng sợ của ý thức nguyên lực của dị thú, hay nói đúng hơn làý thức nguyên lực cấp bậc vương giả.

Cuối cùng, La Tiểu Lâu dừng trước một cái cửa, lập tức kinh ngạc mà trừng lớn mắt. Đây là phòng của Nguyên Triệt mà. Giữa trưa cậu theo Nguyên Tích đi thăm Nguyên Triệt, còn nhớ rõ. Lúc ấy thân thể Nguyên Triệt không quá thoải mái, đang ngủ.

Nghĩ đến hận ý như có như không của Nguyên Triệt mỗi lần nhắc đến Ly Mạch, La Tiểu Lâu nháy mắt chảy ra một thân mồ hôi. Ông trời, nếu Ly mạch động thủ với Nguyên Triệt, như vậy dùcậu có nói thế nào thì Nguyên Tích cũng sẽ không tha cho dị thúđâu. Hơn nữa, chính cậu cũng rất thích Nguyên Triệt – nếu anh không có cái sở thích véo lông của cậu.

La Tiểu Lâu quýnh lên, nguyên lực tuôn mạnh ra, trực tiếp mở cửa phòng mà vào.

Bên trong, gian ngoài là phòng khách nhỏ, Mark Asim đang đoan chính mà ngồi trên ghế salon, mở cặp mắt to xinh đẹp mà nhìn chằm chằm camera ở phòng đối diện, mắt lóe lam quang.

La Tiểu Lâu bất chấp nó, trực tiếp vọt vào phòng ngủ của Nguyên Triệt, một phen đẩy ra cửa. Nhìn tới tình hình bên trong, cậu không khỏi ngây ngẩn cả người.

Nguyên Triệt còn ngủ ở trên giường, lông mi thật dài che khuất ánh mắt, mà Ly mạch ở bên giường đang cúi xuống hôn môi Nguyên Triệt. Tuy rằng khuôn mặt như trước thản nhiên, không nhìn rõ biểu tình nhưng La Tiểu Lâu xem màđỏ rần mặt. Ở góc độ của cậu mà nói, Ly Mạch là thực sự thích, hoặc là nói thực sự quý trọng Nguyên Triệt.

125 đang ôm chân hắn lặng lẽ phát ra âm thanh khâm phục vô cùng. Ly mạch như trước cúi cuống mà nhìn người đang ngủ, đưa tay sờ sờ môi của Nguyên Triệt. Đôi môi vốn xinh đẹp lại mang theo vài tia sắc bén thường ngày bởi vì nụ hôn đó mà có vẻ gợi cảm mê người. Qua một hồi lâu mới đứng dậy, Ly Mạch quay đầu nhìn về phía La Tiểu Lâu cùng 125.

Bị cái nhìn kia chiếu tới, La Tiểu Lâu cùng 125 đều đồng thời giật mình. 125 lập tức xoay người đi tìm Mark Asim. La Tiểu Lâu thì bị áp lực cực lớn, tiếp tục đứng ở cạnh cửa.

Cũng may Ly Mạch không định tiếp tục làm khó hắn, trực tiếp đứng dậy đi ra khỏi buồng ngủ.

Sau khi Ly mạch cùng La Tiểu Lâu ra khỏi phòng, La Tiểu Lâu nhỏ giọng nói “Ngài … bỏ tinh thần áp chế đi”.

Ly mạch nhìn hắn một cái “Vậy thìđi về phòng ngươi”.

La Tiểu Lâu do dự một chút nhưng vẫn đưa Ly mạch cùng hai cái cơ giáp đi về phòng Nguyên Tích cùng cậu. Ly mạch hiển nhiên cũng nhận ra làLa Tiểu Lâu ở cùng phòng Nguyên Tích, nhất thời nhíu mày. Nhìn đến ảnh cưới của bọn họ lúc kết hôn ở trong phòng, sắc mặt lại càng không tốt lắm.

Hắn quả thực đã cởi bỏ áp chế tinh thần của hoàng cung, nhưng lại phong bế khu vực phòng La Tiểu Lâu lại. Ly Mạch nhìn về phía La Tiểu Lâu“Ngươi là em trai của ta, ta thực sự không muốn nhìn thấy ngươi lạc loài trong đám người. Hơn nữa, trước kia ngươi đã chịu nhiều đắng cay như vậy …”

La Tiểu Lâu lắc lắc đầu, tiếp tục biểu đạt ý của mình “Tôi sẽ không ly hôn, xin ngài hiểu cho, Nguyên Tích biết thân phận của tôi nhưng anh ấy vẫn không buông tay”La Tiểu Lâu không thể không cảm thán trong lòng. May mà người chịu khổ lúc trước không phải cậu thực sự.

Ly Mạch thản nhiên mà nhìn La Tiểu Lâu“Ngươi còn nhỏ, như vậy vội vàng mà quyết định hôn nhân của mình không khỏi rất qua loa”.

Khí thế của Ly mạch rất cường, La Tiểu Lâu thì cúi đầu. Không phải cậu không muốn phản bác, mà hiện tại cậu không thể khống chế được toàn thân run rẩy, riêng đứng im đấy thôi đã làm cậu hao hết toàn bộ khí lực.

Nhận thấy tình trạng của La Tiểu Lâu, đai khái biết ảnh hưởng của dị thú trưởng thành gây ra cho ấu thú, lui ra sau, chuyển đề tài “Ta đã gặp Siever, ngươi làm rất khá. Hơn nữa, ý thức nguyên lực của ngươi rất lỳ quái, có thể chia lìa bệnh độc. Ta nghĩđiều này có thể là một điểm đột phá”.

La Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở ra rồi hỏi “Đó là bệnh độc gì?” Cái loại bệnh độc tàn nhẫn mà báđạo như thế, La Tiểu Lâu vừa nghĩ tới đã cảm thấy sởn hết tóc gáy.

Ly Mạch lạnh lùng cười cười “Đó là nguyên nhân sâu xa làm nhân loại đối đầu với dị thú. Hơn nữa, bệnh độc có tác dụng áp chế rất lớn đối với dị thú. Cho nên, dù là ta, cũng chỉ có thể bảo trì trạng thái như ngươi nhìn thấy đó”.

Nguyên nhân đối địch? La Tiểu Lâu còn muốn hỏi lại, Ly Mạch đãđến trước mặt cậu, sau đóđem tay đặt lên trên đầu La Tiểu Lâu.

La Tiểu Lâu cứng đờ người, lập tức cảm thấy thân thể nóng lên, không thể khống chế được mà biến thân. Cái tai cùng cái đuôi của cậuđều mọc ra, ánh mắt cùng màu tóc cũng biến hóa. Cậuđã biến thân hình dạng thứ hai.

Một cỗ ý thức nguyên lực đầy báđạo tiến nhập thân thể cậu, chạy một vòng rồi lại lặng lẽ lui ra ngoài.

Ly Mạch nhìn nhìn La Tiểu Lâu, sờ sờ lỗ tai của hắn, thản nhiên nói “Ý thức nguyên lực cùng tinh thần lực của ngươi kết hợp lại, trách không được lại có thể chia tách bệnh độc. Đại khái đây là chỗ tốt duy nhất mà gen của nhân loại đưa cho ngươi”.

Xem ý tứ của Ly Mạch thì là, dù hắn thích Nguyên Triệt, nhưng hắn cũng không có chút hảo cảm gì với nhân loại cả.

“Kia Lạc Khắc là ai?”La Tiểu Lâu nghi hoặc hỏi.

“Hắn là người thủ hộ của dị thú, chịu trách nhiệm trông coi phong ấn Renda, sau lại vì ta gặp chuyện mà nghĩ biện pháp hỗ trợ ta. Hắn sẽ ở thời điểm thích hợp mà lựa chọn người đến phong ấn Renda. Xem ra, hắn hai lần lựa chọn đều là ngươi”.

La Tiểu Lâu kinh ngạc mà nhìn Ly Mạch “Hắn cũng là dị thú sao? Vậy toàn bộ Lewis gia tộc chẳng lẽ đều là…”

“Không phải, chỉ có Lạc Khắc là thôi, mẹ hắn là dị thú, hiện đang ở trong phong ấn Renda. Hắn không hy vọng ngươi đưa tinh cầu Lewis cho Nguyên Tích nên không chịu hoàn thành bước chuyển giao cuối cùng” Ly mạch liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái “Nhưng mà, mặc kệ ngươi lựa chọn như thế nào, tinh cầu kia vẫn đều là của ngươi”.

Lúc này, Ly Mạch đứng dậy hướng cửa sổ đi tới “Bọn họ đến rồi, ta phải đi, về sau sẽ liên hệ ngươi. Ta hy vọng lịch sử sẽ không tái diễn nữa … nếu không nhất định sẽ đem ngươi mang về”.

Sau đó Mark Asim hóa thân thành một trận cơ giáp màu lam sậm thật lớn, Ly Mạch tiến vào khoang điều khiển, nháy mắt một cái đã không thấy thân ảnh.

La Tiểu Lâu há to mồm mà nhìn ngoài cửa sổ, trong đầu còn không quên hình ảnh của cái cơ giáp kia. Trời ạ, đó quả thực là trận cơ giápcường hãn nhất mà hắn từng gặp, lại còn không có một chỗ nào là không hoàn mỹ cả …

125 cũng ngưỡng mộ mà nhìn trời, trước kia nó cũng thường xuyên nhìn chủ nhân cùng đại ca như vậy nhưng bây giờ, nó cũng đã có chủ nhân, hơn nữa, bọn họ còn là một cặp duy nhất …

Chạng vạng, hai vị bệ hạ cùng Nguyên Tích trở về hoàng cung. Đến tận bây giờ vẫn không có ai phát hiện ra điều gì không thích hợp. Năng lực củaMark Asim quả thực mạnh hơn cả của 125.

Saukhi Nguyên Tích vào nhà, La Tiểu Lâu mới chấm dứt quá trình ngẩn người của mình, xoay người đi chuẩn bị đồ mặc nhà cho Nguyên Tích.

Thế nhưng, không đợi cậuđi được vài bước, Nguyên Tích đã lao tới xách áo cậu. La Tiểu Lâu sợ tới mức run hết cả người. Nguyên Tíchphát hiện ra sao?

Nguyên Tích nghi hoặc mà nhìn La Tiểu Lâu, nghe nghe mùi của cậu, bỗng nhiên âm trầm sắc mặt mà hỏi “Có người tới? Là tên dị thú kia? Hắn có phải là muốn mang emđi hay không?!” Câu cuối cùng quả thực có thể nói là rít gào vào tai La Tiểu Lâu.

La Tiểu Lâu ngơ ngác mà nhìn Nguyên Tích,vẻ mặt đau khổ mà thầm nghĩ: trời ơi, biết thế không mang Ly mạch đến phòng bọn họ. Nguyên Tích cũng quá mức nghịch thiên rồi, như thế mà cũng có thể phát giác được, Chiến tranh lạnh của bọn họ đến khi nào mới có thể chấm dứt đây???

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »