Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4321 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 273

❊ ❊ ❊

Trong một gian phòng của thủ phủ liên bang, Tô Lan đem cái túi cầm trong tay hung hăng ném trên bàn, nhìn về phía người bên cạnh “Đây là chuyện gì? Vì sao bên kia còn chưa có tin tức gì?”

Người đàn ông trung niên bên cạnh sắc mặt cũng không tốt lắm nói “Những gì có thể làm chúng ta đều đã làm, tên vương tử phi dị thú kia thậm chí không thể nói chuyện được. Thế nhưng, Nguyên Tích vì sao lại muốn đem hắn về …” Này thực không có đạo lý.

Hắn trầm ngâm một chút rồi nói “Ta giờ đi liên hệ với Cư Nguyên tiên sinh, xem hắn có thể tăng thêm hiệu quả thôi miên lên một chút nữa không” Nói xong hắn mở ra máy liên lạc ở cổ tay.

Tô Lan động con ngươi, vuốt vuốt mái tóc, nói “Từ từ đã, nếu Cư Nguyên tiên sinh chịu đứng ra hỗ trợ thì không biết ông ấy có thể làm ra một vài hiệu quả khác không nhỉ? Ngươi biết đấy, Nguyên Tích ca trước kia vẫn có tình cảm rất tốt với chúng ta, đều là tại tên La Tiểu Lâu kia tới châm ngòi ly gián…”

Nam trung niên run rẩy khóe miệng, cuối cùng vẫn nói “Này chỉ có thể hỏi trực tiếp Cư Nguyên tiên sinh thôi”

Chuông gọi liên tiếp rung lên nhưng vẫn chưa có ai nhấc máy, khi người đàn ông trung niên kia bắt đầu chán nản, trước mặt hắn bỗng nhiên hiện ra một cái màn hình, hắn nhíu nhíu mày, nhưng sau khi phát hiện là ai gọi tới, vẫn cung kính hô “Khâu thượng tá, có chuyện gì thế?”

Người bên kia quan sát phòng bên này một chút, đảo mắt nhìn đến Tô Lan đứng đó, nhíu nhíu mày rồi lên tiếng “Là thế này, tổng trưởng, cấp trên luôn chỉ thị cho chúng ta phải chú ý tới người của nhị cấp văn minh… đêm qua, chúng ta phát hiện được một chuyện…”

Vừa nghe đề cập đến nhị cấp văn minh, người nam trung niên có chút đứng ngồi không yên, hắn vẫn luôn ủng hộ mối quan hệ giữa liên bang cùng nhị cấp văn minh, giờ trong quốc hội đã có không ít người phản đối hắn … dưới tình huống như vậy, nhất định không thể để chuyện gì sai lầm xảy ra … Hắn lập tức truy vấn “Chuyện gì?”

“Đặc sứ của nhị cấp văn minh hôm qua đã bí mật rời khỏi tinh cầu trung ương của liên bang, lái phi thuyền ẩn hình ly khai” Người kia nói.

Nam trung niên nhẹ nhàng thở ra, nghiêm túc mà nói “Chỉ là ly khai thôi? Có lẽ bọn họ có việc bận. Đây là do ngươi không đúng. Bọn họ là khách quý của liên bang, chúng ta không thể hạn chế chút tự do nho nhỏ như thế của người ta được. Thông báo cho bên ta, lập tức rút người về, không cần tiếp tục theo dõi …”

“Chúng ta đi theo bọn họ không chỉ là vì theo dõi, mà là còn để chịu trách nhiệm an toàn cho chính bọn họ. Nếu bọn họ xảy ra chuyện ở địa phận của liên bang, trách nhiệm này ai cũng chẳng thể đảm đương nổi. Hơn nữa, tối trọng yếu là, chúng ta phát hiện được, đặc sứ đó đi tới một cái tiểu hành tinh vứt đi. Cùng lúc đó, hệ thống theo dõi đưa tin, Cư Nguyên tiên sinh cũng đã tới nơi đó”

Nam trung niên mê hoặc mà hỏi lại “Cư Nguyên tiên sinh ở đó? Bọn họ tới tiểu hành tinh của chúng ta làm cái gì?”

“Sự việc trọng đại, chúng tôi đã lập tức tới cái tiểu hành tinh kia để phân tích, phát hiện, trong vòng mười thước tính từ mặt đất xuống, chúng ta căn bản chẳng thể dò xét được, phải mất hai mấy giờ liên tục nghiên cứu dấu vết, chúng ta mới phát hiện ra dưới lớp đất mà chúng ta không thể dò xét kia phát ra một lượng năng lượng kinh người” Người kia tiếp tục nói “Điều này có nghĩa là gì, chắc hắn ngài đây hiểu được”

Người đàn ông trung niên biến sắc, ngồi thẳng người dậy, suy ngẫm hai giây rồi mới lên tiếng “CHuyện này, các ngài đã hội báo với thủ tướng Nguyệt Thượng chưa?”

“Đã báo cáo qua, hẳn là ngài ấy sẽ để cho ta cùng ngài báo cáo lại lần nữa” Người đối diện không mặn không nhạt mà trả lời.

Nam trung niên cũng không so đo việc người kia chưa báo cho hắn đã báo thẳng với cấp trên, vội vàng nói “Bắt đầu cắt cử chuyên gia giám sát cái tiểu hành tinh kia, đương nhiên, không cần kinh động tới hai phe kia” Thứ có thể làm cho nhị cấp văn minh cùng Cư Nguyên tiên sinh cảm thấy hứng thú, còn phát ra luồng năng lượng thật lớn … hắn hiểu, kia tuyệt đối không phải phát hiện gì bình thường, rất có thể, đó là một tài nguyên tiên tiến, thậm chí là di sản mà những nền văn minh cao cấp đã lưu lại …

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn bỗng cảm thấy vô cùng kích động. Nếu thực là vậy, thì dù thế nào thứ đó cũng phải thuộc về liên bang … Đây còn quan trọng hơn cả chuyện hợp tác cùng nhị cấp văn minh, nói không chừng liên bang có thể nhờ vậy mà cường đại, thậm chí thăng cấp trở thành một nhị cấp văn minh …

“Mục tổng trưởng, ngài chừng nào thì liên hệ với Cư Nguyên tiên sinh, điều kiện ta vừa mới nói có thể thỏa mãn được hay không?” Tô Lan nhìn thấy hai người kia chấm dứt cuộc trò chuyện, nóng vội mà hỏi han.

Mục tổng kia liếc nhìn Tô Lan một cái, khẽ cười “Tô Lan tiểu thư, thời gian tới sợ là không thể liên hệ với Cư Nguyên tiên sinh. Ta giờ có chuyện trọng yếu hơn nhiều, quan trọng hơn cả việc giết tên vương tử phi dị thú kia. Cho nên ta quyết định, trước khi biết rõ tình huống, sẽ không kinh động Cư Nguyên tiên sinh”. Nếu hai phe kia biết liên bang đã chú ý tới bọn họ thì làm sao liên bang nắm thế chủ động được nữa?

Tô Lan trợn mắt há mồm mà nhìn nam trung niên, trong lòng tức giận vô cùng, đồng thời âm thầm hối hận đối tác mà chính tay mình đã tuyển định.

La Tiểu Lâu – chẳng hề hay biết bản thân mình đã tránh được một kiếp – đang vẫn không nhúc nhích nổi mà nằm trên giường lớn, không phải là hắn không muốn động đậy, mà là vì hắn đang ở hình thú, hơn nữa còn bị cả một cái cánh tay to đùng của Nguyên Tích gắt gao đè lại. Hắn căn bản chẳng thể động đậy, chỉ có cái đuôi ở trên giường loăng quăng qua lại.

Hắn đang lo lắng làm thế nào để cho Nguyên Tích có thể nhớ lại … Không thể nói chuyện tuyệt đối là chướng ngại lớn nhất, bất đắc dĩ, hắn đành phải bảo 125 chuẩn bị tư liệu từ lúc bọn hắn gặp nhau tới giờ… tư liệu rút gọn từ khi bọn hắn gặp nhau chắc Nguyên Tích phải xem tròn một ngày mới hết… La Tiểu Lâu gian nan mà xoay người. Mới xoay được có một nửa, hắn đã phát hiện chân phải của mình bị Nguyên Tích nắm ở trong bàn tay, trở mình không được, chỉ có thể úp sấp mở ra tứ chi, tê liệt nằm đó.

Thế nhưng, dù Nguyên Tích đã khôi phục trí nhớ, thân phận của hắn cũng đã bị bại lộ mất rồi, mấu chốt là làm sao có thể giải thích với nhân dân đây? Chẳng lẽ hắn thực sự phải khăn gói tay nải mà ly khai?

Đang rầu rĩ, La Tiểu Lâu bỗng nhiên cảm thấy cái chân bị cầm tù của mình giật giật.

Nguyên Tích tỉnh lại, đại khái vẫn còn hơi mơ hồi, còn chưa kịp bày ra cái bản mặt thối kia, theo bản năng mà vuốt vuốt thứ đang nắm trong tay.

La Tiểu Lâu nhẫn nhịn, đến khi Nguyên Tích bắt đầu đầy hưng trí mà vuốt ve những chỗ khác trên thân thể hắn, La Tiểu Lâu không thể nhịn nổi nữa, móng vuốt giương lên, cho Nguyên Tích hai chưởng.

Vết cào hồng trên tay Nguyên Tích lại nhiều hơn vài cái, mà Nguyên Tích chẳng biết nghĩ cái gì, chẳng thèm đi trị liệu, cứ như vậy mang theo cái thân đầy vết cào do La Tiểu Lâu tạo nên.

Sauk hi bị cào, Nguyên Tích sửng sốt hai giây, không kịp phản ứng. Mà La Tiểu Lâu trong lúc quơ khoắng loạn xạ cũng đập thêm một cái chân nữa tới, vừa lúc đánh vào trên mặt người kia, thành ra Nguyên Tích bị ăn một cái tát (đảm bảo là nhẹ hều, lại còn êm êm lông nữa:>)

Tính tốt khi mới thức dậy của Nguyên Tích hoàn toàn biến mất, đằng đằng sát khí mà ngồi dậy, xách túm lông gáy của La Tiểu Lâu, lạnh lùng mà trừng mắt hắn, trong mắt mang theo hơi thở đầy nguy hiểm.

Từ bé đến giờ, chưa ai dám đánh vào mặt hắn..

La Tiểu Lâu cũng ý thức được mình đã vô thức mà gây họa, lập tức gian nan mà nặn ra một nụ cười, khổ nỗi mặt thú của hắn giờ đâu cười được, nhìn Nguyên Tích vẫn bày ra bộ dáng muốn giết người, không thể không nghĩ tới biện pháp xin khoan dung …

Hỗn đản này giờ vẫn còn mất trí nhớ, ai biết được hắn có thể làm ra chuyện gì …

Khi Nguyên Tích đầy ác ý mà xách La Tiểu Lâu đến trước mặt, La Tiểu Lâu bày ra một điệu bộ cầu xin lấy lòng. Đầu tiên là nhẹ nhàng liếm cái tay đang nắm mình của Nguyên Tích, sau đó dùng bốn cái chân nhỏ đầy đệm thịt êm êm ôm lấy mặt cùng cổ Nguyên Tích, liếm liếm mặt hắn, còn cố gắng dùng giọng mũi mà kêu ngô ngô một tiếng.

Khi đầu lưỡi của La Tiểu Lâu xẹt qua khóe miệng của Nguyên Tích, Nguyên Tích bỗng nhiên ném hắn tới trên giường, sau dó tức giận mà đi vào phòng tắm… tốc độ nhanh đến khả nghi.

La Tiểu Lâu gian nan mà ngồi dậy, vừa mới thở ra đã nghe thấy một cái âm thanh miễn cưỡng nói “Sao ta lại có một đệ đệ dốt nát đến thế chứ?”

La Tiểu Lâu cứng đờ người, sau đó kinh hỉ mà ngẩng đầu, tìm nửa ngày mới nhìn thấy một cái thân ảnh màu trắng ở trên cửa sổ.

Sauk hi thấy rõ người đến, trong lòng La Tiểu Lâu lập tức dâng lên một cỗ ghen tị thật sâu.

Vì cái gì đều là cùng loại dị thú, lông trắng dáng nhỏ, nhưng Ly Mạch lại có mị lực gấp trăm lần hắn. Dù rằng anh ta có nhỏ đi, thế nhưng vừa thấy đã cảm nhận được hơi thở của mãnh thú, mà bộ lông trắng cùng hình thể nhỏ kia càng làm gia tăng vài phần thần bí cùng hấp dẫn.

La Tiểu Lâu bi thương mà cúi đầ đánh giá chính mình… hắn còn béo hơn Ly Mạch cả một vòng!

Bạch thú trên cửa sổ nghiêng đầu, khinh thường nói “Đừng so nữa, máu tóc trên người ngươi không thể đổi được, cẩn thận kẻo nổ thành một đoàn”

!!!

Ly Mạch cao ngạo mà bước đến bên cạnh La Tiểu Lâu, nhìn lướt qua phòng tắm, sau đó nói “Ta phải nói ngắn gọn, lần này đến tìm ngươi là có chuyện trọng yếu, đương nhiên, nhìn bộ dáng ngươi bây giờ kìa, sợ là không ở nổi chỗ này nữa, theo ta đi”

-  -

Khi La Tiểu Lâu đang khó xử, một trong phó thủ hạ đắc lực của Nguyên Tích – Hạ Tá – bị quản gia kéo vào một căn phòng, đây cũng không phải là phòng của Nguyên Tích, mà là phòng của Nguyên Triệt.

Nguyên Triệt ngồi ở trên ghế salon, gọi người vì Hạ Tá châm trà, sau đó hỏi “Thế nào rồi?”

Hạ Tá gật gật đầu “Thuốc giải cho vương tử phi điện hạ xế chiều nay là có thể đưa tới. Nếu ngài ấy nói được, chúng ta hẳn sẽ nhận được càng nhiều tư liệu. Mặt khác, Cư Nguyên hôm qua đã ly khai quái dung sở, đi tới liên bang”

Nguyên Triệt lạnh lùng nhếch miệng, lại hỏi “Tình huống của Nguyên Tích tạm coi là ổn, nhưng tuyệt đối không thể để lâu, người ta bảo ngươi tìm thì sao?”

Hạ Tá dừng một chút, khó xử mà nói “Vị lão nhân kia cuối cùng đã xuất hiện trên tinh cầu này, đã phái người đi theo, ít nhất cũng phải một ngày sau mới có thể có tin tức”

Nguyên Triệt nói “Từ khi Nguyên Tích trở nên không bình thường, đã qua hai ngảy rưỡi rồi… được, ta sẽ cố chờ một ngày nữa”

ooooo

125 đang hưng phấn mà cầm kịch bản đã biên soạn tốt đi tới thì nhìn thấy hai con thú trắng đang ở trên giường nói chuyện với nhau.

Ca ca của nó Mark asim – cũng thu nhỏ lại – đang đứng ở trên cái bàn cạnh cửa sổ, vẫn duy trì tư thái cảnh giới, khi nhìn thấy 125 liền lạnh lùng bảo nó “Thu dọn đồ đạc đi, ngươi cùng chủ nhân của ngươi sẽ theo chúng ta rời đi”

125 không dám tin mà trợn trừng mắt, lộ ra biểu tình hoảng sợ, lắp bắp mà nói “Này, nhanh như vậy?!” Nó đương nhiên không phải là không nỡ rời xa Nguyên Tích, thực tế, cái làm nó thương tâm là, kịch bản nó viết ra đầy khúc chiết ly kỳ, rung động tâm can như thế mà không có người xem… đây quả thực là điều khó có thể chịu đựng nổi!

La Tiểu Lâu cúi thấp đầu, rốt cuộc nói “Theo như lời của huynh, thân thể của ta có gì đó dị thường có thể giúp cứu dị thú, ta nhất định sẽ thử, sẽ phối hợp cứu người… Thế nhưng giờ ta không muốn đi, ít nhất là trước khi Nguyên Tích nhớ lại mọi chuyện”

Ly Mạch thở dài nói “xem ra là ta phải nói cho ngươi biết toàn bộ chân tướng”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »