Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4301 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 269

❊ ❊ ❊

Con ngươi của La Tiểu Lâu co rụt lại, đầu tiên là sự đau đớn rất nhỏ khi mũi tiêm chạm vào, sau đó càng lúc càng lan rộng, cuối cùng như là một con dao mổ phanh tay hắn ra, xuyên qua huyết nhục, thấu thẳng đến xương cốt.

Càng đáng sợ chính là, bên ngoài sự đau đớn này lại dần dần làm hình thành nên một cỗ hàn ý ẩm ướt và lạnh lẽo. Cỗ hàn ý này chẳng giảm đi đau đớn của hắn chút nào, chỉ có càng làm hắn thêm thống khổ.

La Tiểu Lâu từ kiếp trước đến kiếp này cũng chưa từng chịu qua loại đau đớn này, tuy rằng hắn cũng muốn biểu hiện ra rằng mình là người có cốt khí một tí … – nhất là khi La Thành Vận sẽ tuyệt đối không buông tha hắn, thế nhưng trên thực tế, không quá hai phút, mồ hôi đã bắt đầu làm mờ mắt hắn, La Tiểu Lâu cũng bắt đầu khàn giọng mà kêu la thảm thiết.

Hắn chưa từng tưởng tượng được loại đau đớn này cũng có ở trên đời, đau đến nỗi chỉ muốn chết ngay để chấm dứt nó, cơn đau không phải ở trên cánh tay mà còn kéo dài đến bả vai, sau đó là ngực, rồi từng ngõ ngách của toàn cơ thể.

La Tiểu Lâu choáng váng mà nặng nề thầm nghĩ, đại khái đây chính là cảm giác bị lăng trì đi, hơn nữa hình như còn đáng sợ hơn cả lăng trì, vì càng lâu, xương cốt của hắn cũng đều xuất hiện loại đau đớn này.

Hơn nữa, dưới nỗi thống khổ đến cực độ này, hắn không biết mình đã chịu được bao lâu rồi, hay là có thể chịu đựng được thêm bao lâu nữa, giữa sự đau đớn kéo dài như vô tận, hắn thật sự cảm thấy vừa bất lực vừa tuyệt vọng.

La Thành Vận chỉ đứng ở bên cạnh nhíu mày, mắt điếc tai ngơ đối với thảm trạng của La Tiểu Lâu.

Khi cái máy trong tay hắn vang lên một tiếng, La Thành Vận mới có động tác. Hắn lại cầm lấy một ống tiêm khác, lấy một ít máu của chính mình ra, sau đó đi sang bên tay còn lại của La Tiểu Lâu, tiêm vào tay hắn.

Theo từng luồng máu từ trong ống tiêm được đẩy vào cánh tay La Tiểu Lâu, cơ thể nãy giờ vẫn đang run rẩy giãy giụa của hắn chậm rãi đình chỉ nhúc nhích, cũng không còn phát ra tiếng kêu nữa. Thế nhưng mồ hôi lạnh toàn thân hắn cũng chẳng hề giảm bớt được chút nào, thậm chí còn có xu thế tăng thêm. Cả người hắn giờ đã đều ướt đẫm.

“Giờ chẳng qua chỉ là bắt đầu thôi, hy vọng ngươi hơn được đám phế vật kia, luôn làm ta thất vọng” La Thành Vận chăm chú nhìn vào người trên giường thỉnh thoảng lại run lên kia, thấp giọng lầm bẩm.

Bỗng nhiên, hắn động dung, hướng về phía chiếc khóa kim loại trên tay trái của La Tiểu Lâu kiếm tra. Chiếc vòng khóa bằng hợp kim thế mà đã bị cong rách lên một lớp lớn, hơn nữa, xem ra chẳng bao lâu sau là hoàn toàn bị kéo đứt.

La Thành Vận nhìn xem La Tiểu Lâu cả người đều ướt đẫm mồ hôi một cái, trong con ngươi thâm trầm nhanh chóng hiện lên một sự nghiền ngẫm. Đó là chiếc khóa kim loại chuyên dùng để khắc chế dị thú, trước giờ chưa từng bị như vậy, thế mà giờ lại bị một vết rách đứt rõ ràng đến mức đó.

Đứng ở bên giường, La Thành Vận nhếch lên khóe miệng, lộ ra một nụ cười thực lòng đầu tiên từ lúc bước vào căn phòng này đến giờ.

La Tiểu Lâu chỉ càm thấy mình như đang ở trong địa ngục, vô luận vùng vẫy thế nào đều không thể thoát ra… Hắn vẫn luôn kêu thét, trong bóng đêm vô tận này hình như chỉ có một mình hắn… thậm chí hắn còn chẳng thể nghe được âm vọng của tiếng kêu của chính mình.

Có lẽ, chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ chết ở chỗ này …

Thế nhưng, Nguyên Tích, có lẽ chỉ cần hắn cố gắng chống đỡ vài phút nữa là Nguyên Tích có thể đến cứu hắn rồi … Hắn không thể cứ thế chết đi, hắn còn có thật nhiều việc chưa làm, hắn còn có người hắn muốn gặp lại…

La Tiểu Lâu cắn chặt răng, cố gắng duy trì thần trí thanh tỉnh. Trừ bỏ ngực, những chỗ khác đều càng ngày càng đau nhức, bên tai cũng là từng tiếng nối từng tiếng thảm thiết kêu lên…

Lâu dần, La Tiểu Lâu phát hiện. hắn tuy không mở mắt ra, nhưng có thể thấy rõ ràng tình huống trong phòng. Nhưng mà … La Tiểu Lâu lại khó hiểu, trong phòng này có hai người, một người chính là La Thành Vận, nhưng người còn lại thì ở trong một bình chứa lớn, cả người đều bị ngâm trong một chất lỏng gì đó. Toàn cơ thể giăng kín ống dẫn, có ống đưa vào gì đó, cũng có ống lấy ra gì đó.

Đây là… đây là hắn sao? Không! Chẳng phải hắn đang ở trên giường sao? Sao lại bị bỏ vào cái bình này? Chẳng lẽ đã rất lâu rồi? La Thành Vận rốt cuộc đã làm thí nghiệm gì trên người hắn vậy…?

La Tiểu Lâu lại phát hiện, thân thể của ‘hắn’ tái nhợt mà suy yếu, đầu cúi thấp, giống như đã chết rồi, rồi bỗng nhiên, La Tiểu Lâu phát hiện, hắn phải hít vào một hơi… đầu hắn ngay cả tóc cũng không còn có rồi! Trời ơi, rốt cuộc hắn đã phải trải qua những gì?

Chẳng lẽ hắn đã chết? Nhưng sao giờ hắn vẫn có thể suy nghĩ được…?

Tiếp đó, người ở trong bình chứa chậm rãi ngẩng đầu lên. Mắt La Tiểu Lâu trừng càng lúc càng lớn, cho đến khi hắn chống lại cặp mắt tràn ngập hận ý kia.

La Tiểu Lâu nhịn không được mà la hoảng lên. Người kia không phải hắn, mà là La Thiếu Phàm! La Thiếu Phàm đang gắt gao mà nhìn chằm chằm chỗ hắn đang đứng, trên mặt nở ra một nụ cười kỳ lạ, giống như là hắn ta có thể nhìn thấy được La Tiểu Lâu vậy.

Đúng thế, hắn có thể nhìn thấy được mình, giống như mình có thể nhìn thấy được hắn vậy.

Đúng lúc này, một bàn tay đưa ra rút mạnh một cái ống trên người La Thiếu Phàm xuống, nháy mắt đó, La Tiểu Lâu lập tức cảm nhận được một cỗ đau đớn lan tràn toàn thân.

La Tiểu Lâu đột nhiên nhớ tới một giấc mơ trước đây. Đây chính là giấc mơ đó. Hoặc là nói, đây căn bản chẳng phải là một giấc mộng. Trước đây là hắn mơ hắn trải qua những gì mà La Thiếu Phàm phải chịu, giờ đây, khi hắn đau đớn khôn cùng, La Thiếu Phàm thông qua giấc mơ cũng phải trải qua những gì hắn phải chịu…

Di chứng của việc Kim phu nhân cố tình tráo đổi máu của hai đứa nhỏ … ở một tình huống đặc biệt nào đó, bọn họ có thể nhìn thấy đối phương, có thể cảm nhận được những gì mà đối phương cảm nhận … Đây tuyệt đối chẳng phải là cái gì may mắn. La Tiểu Lâu cảm thấy như mình phải trải qua thống khổ những hai lần

La Thành Vận đang chú ý đến người ở trên giường, máy liên lạc trên cổ tay bỗng nhiên vang lên.

Hắn nhíu nhíu mày. Trước đó hắn đã dặn dò phó tướng, bảo nếu không phải là chuyện gì đặc biệt khẩn cấp thì không được phép quấy rầy hắn rồi mà… La Thành Vận mở máy liên lạc, bước ra ngoài rồi mới hỏi người đầu dây bên kia “Sao vậy?”

Bên kia truyền đến tiếng trả lời kinh hoảng của phó tướng “Tướng quân, người hầu của vương tử điện hạ đến, cầm theo lệnh bắt, muốn dẫn độ vương tử phi đi”

La Thành Vận trầm ngâm, nhìn thoáng qua người ở trên giường, trầm tĩnh mà nói “Giờ không được, ngươi nghĩ biện pháp cầm chân bọn họ, một giờ nữa”

Đến khi La Thành vận cuối cùng cũng xuất hiện ở văn phòng, người hầu của vương tử điện hạ đã muốn nổi trận lôi đình. Cho dù đây là hành tinh do La tướng quân quản hạt thật, thế nhưng cũng quá khinh thường hắn đi. Tốt xấu gì hắn cũng là đại biểu của vương tử điện hạ, chậm trễ hắn cũng là chậm trễ việc của vương tử điện hạ! Chớ nói chi là, đây là nhiệm vụ quan trọng đầu tiên của hắn với tư cách là người hầu của vương tử điện hạ.

Mà khi phó tướng của La Thành Vận đã dùng hết thủ đoạn ngăn cản, La Thành vận cuối cùng cũng xuất hiện. Vị phó tướng lau mồ hôi, thối lui ra ngoài cửa.

“La tướng quân, ngài đây là có ý gì? Chẳng lẽ ngài định không tuân thủ lệnh của vương tử điện hạ hay sao?” Vị quan hầu kia tuy rằng đã khách khí không ít, nhưng vẻ mặt của hắn vẫn hiện lên sự tức giận vạn phần.

“Hắn sẽ lập tức tới đây” La Thành Vận nhíu nhíu mày, ngắn gọn mà nói.

Vị quan hầu kia bị khí thế của La Thành Vận lấn áp, lại nghe được rằng La Tiểu Lâu sẽ tới ngay, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Mười phút sau, cánh cửa lại một lần nữa bị đẩy ra, La Tiểu Lâu đầu tóc ướt đẫm cúi đầu đi tới. Y phục trên người hắn rõ ràng đã được đổi qua. Đi đằng sau hắn là hai sĩ quan phụ tá của La Thành Vận, tựa hồ là đang ở hộ tống La Tiểu Lâu.

La Thành Vận liếc nhìn bên này một cái, sắc mặt trầm hắn xuống, thế nhưng cũng không nói gì, chỉ quay sang nói với vị quan hầu “Trên đường đi có thể sẽ không an toàn, ta sẽ phái người hộ tống”

Người kia gật gật đầu “vậy đa tạ La tướng quân, vương tử điện hạ đã phân phó là sau khi tiếp được vương tử phi phải lập tức về ngay, ta cũng không dám trì hoãn nữa, xin ngài dàn xếp một chút” Hắn cố tình cường điệu hai từ ‘một chút’ này.

La Thành Vận phất phất tay, những sĩ quan gác ở cửa lập tức tránh đường.

Người kia hài lòng mà đứng lên, hướng về phía La Tiểu Lâu “Vương tử phi điện hạ, ta phụng lệnh của vương tử điện hạ tới đây mang ngài trở về. Dựa theo quy định, ta nhất định phải còng tay ngài lại, xin ngài yên tâm, trừ điều đó ra, ta nhất định sẽ không làm điều gì khó xử đến ngài”

La Tiểu Lâu cũng không phản kháng, hắn cũng chẳng hề quay đầu liếc nhìn lại La Thành vận một cái nào, cúi đầu xuống, ngoan ngoãn đi theo người kia.

La Thành Vận nhìn La Tiểu Lâu bị giải đi, cũng chẳng hề đi theo ra ngoài tiễn, chỉ ngồi vào chiếc ghế bành bọc da, nhìn ra ngoài cửa sổ. Phi thuyền đến đón người của đế đô chậm rãi cất cánh, đi khỏi hành tinh M5.

La Tiểu Lâu sau khi tỉnh lại từ cơn ác mộng kia, đã bị La Thành Vận báo cho biết một tin dữ khác: thân phận dị thú của hắn đã bị bại lộ, cả nước tiến hành truy nã, Nguyên Tích đã phái người đến bắt hắn.

Cho tới bây giờ, bị còng tay, bị giam ở một buồng ngủ trong phi thuyền áp giải, La Tiểu Lâu vẫn còn có chút không dám tin … chuyện này rốt cuộc là sao…

Thân phận của hắn sao lại bị lộ? sao Nguyên Tích lại phái người đến bắt hắn? La Tiểu Lâu hồi tưởng lại cuộc trò chuyện gần nhất của mình với Nguyên Tích, trong thâm tâm bắt đầu lo lắng …

Nguyên Tích lúc đó một câu cũng không để hắn giải thích, chỉ bảo hắn chờ.

Cánh cửa bị nhẹ nhàng mở ra, một người hầu bưng đồ ăn tiến vào, sau đó ngồi ở bên cạnh La Tiểu Lâu.

Loại thời điểm này, La Tiểu Lâu cũng chẳng hy vọng có người lưu lại bồi mình ăn cơm, hắn đơn giản ăn vài thứ rồi nói mình buồn ngủ, bảo người kia mang đồ ăn đi ra ngoài đi.

Lúc người nọ đi ra đến cửa, quay đầu lại liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái đầy nguy hiểm.

La Tiểu Lâu vừa thấy, trong lòng bỗng dâng lên sự nghi ngờ cùng cảnh giác, nhưng chưa kịp động, hắn đã cảm thấy một trận đau đớn dâng lên toàn bộ cơ thể. Cánh cửa đã bị đóng lại hoàn toàn, người hầu kia đã đi ra ngoài.

La Tiểu Lâu thật muốn mắng người… tuy hắn biết gần đây hắn thực không may, nhưng thế này cũng quá đáng quá đi … đầu tiên là La Thành Vận, rồi giờ lại đến một người hầu được Nguyên Tích cử đến. Lại nói tiếp, những người mà Nguyên Tích phái tới, tất cả đều là những gương mặt lạ.

La Tiểu Lâu cảm thấy chính mình hiện tại đã không thể suy xét bình tĩnh được nữa, thế nhưng, điều duy nhất có thể khẳng định đó là, hắn nhất định phải đi khỏi nơi này. Tuy rằng không biết mình uống phải cái gì, thế nhưng cái kia ngoài việc gây đau đớn trong chốc lát, tựa hồ cũng không tạo thành cái ảnh hưởng gì … Có lẽ là do thể chất đặc thù của hắn … La Tiểu Lâu thực lòng hy vọng không bị để lại di chứng gì.

La Tiểu Lâu cúi xuống nhìn còng tay đặc chế cho hắn, trở mình nằm xuống giường, dùng cái chăn đắp kín lại, che khuất đi camera trong phòng, sau đó biến thành hình dạng dị thú. Đang lúc hắn đang suy nghĩ lo lắng về đường chạy trốn thì một âm thanh vang lên/

“Ủa, ngươi định làm cái gì thế?” tiếng 125 nghi ngờ hỏi.

Nhìn một con tiểu thú màu xanh mập mạp xuất hiện trên giường mình, La Tiểu Lâu phẫn nộ mà hô “ngươi còn không biết xấu hổ mà hỏi sao? Lúc mấu chốt …” La Tiểu Lâu ngừng lại, hắn khiếp sợ phát hiện, họng hắn không phát ra bất cứ thanh âm nào, độc dược ban nãy ăn phải hóa ra không phải là không có hiệu quả gì.

La Tiểu Lâu ngẩn ngơ, lập tức cố gắng bình tĩnh lại. Dù sao cũng chẳng thể tệ hơn được nữa … hắn nói trong ý thức với 125 “Ban nãy ngươi đi đâu vậy?”

“ta, ta … ta có chút việc gấp, không nghĩ tới là đột nhiên chết máy giữa chừng …” 125 lắc lắc cái đuôi, nửa vui mừng nửa nhăn nhó mà nói. Có vẻ như cái việc gấp kia nó không hề có ý định nói ra.

La Tiểu Lâu cũng chẳng có khí lực mà đi truy cứu nó lúc này, chỉ đơn giản đem tình huống nói cho nó biết “Tóm lại, thân phận dị thú của ta đã bị bại lộ, Nguyên Tích đang đuổi bắt ta. Còn nữa, phi thuyền nãy cũng chẳng an toàn gì, vừa rồi có người hạ độc ta. Chúng ta nhất định phải rời đi ngay lập tức”

“Cái, cái gì??” 125 quả thực không tin nổi lỗ tai mình “ Nguyên Tích sao có thể làm chuyện đó được?”

“ta cũng không tin, thế nhưng giờ phải trốn đi trước, đó mới là lựa chọn tốt nhất” La Tiểu Lâu bình tĩnh mà nói.

125 cẩn thận quan sát mặt La Tiểu Lâu, thế nhưng cái khuôn mặt đầy lông trắng kia quả thực khó có thể thể hiện ra cái tâm tình gì, nó vì thế cũng chẳng thể đoán được, đành thử an ủi “Đương nhiên rồi, ta ủng hộ ngươi, dù ngươi có định rời khỏi Nguyên Tích, ta cũng duy trì ngươi. Ngươi yên tâm, cho dù ngươi cùng Nguyên Tích ly hôn, ta sẽ giúp ngươi tìm được một người chồng hùng tráng hơn, à không, là người chồng tốt hơn nhiều …”

Đang lúc cái trán La Tiểu Lâu nổi gân xanh, muốn phát hỏa, ngoài cửa truyền đến tiếng cạnh mở cửa, hai người lập tức an tĩnh lại.

Vài giây sau, cánh cửa được mở ra, một bóng người cao gầy đi từ ngoài vào, sau đó yên lặng đi tới bên giường, chậm rãi giơ lên một thanh dao găm, một tay kéo ra giường, xốc mạnh lên.

Trên giường chẳng có ai cả, chỉ có hai cái gối đầu xếp song song. Người kia sửng sốt, lập tức nhanh chóng lao về hướng bên cạnh mà đâm. Nhưng trong phòng lại chẳng hề có bất kì ai. Đang lúc nghi hoặc, một cái ngân châm lặng yên không chút tiếng động đâm sâu vào đùi hắn. Tên sát thủ quơ quơ, khiếp sợ mà ngã xuống giường.

Đằng sau chỗ hắn vừa đứng là hai con thú, một bạch một xanh lục đứng trợn trừng mắt như đang lâm đại địch. Nhìn đến tên kia đã bị gây tê mà ngã xuống, La Tiểu Lâu lập tức biến thân thành người, đem y phục người kia lột ra sau đó mặc lên mình, rồi sau đó cầm giấy thông hành của kẻ đó, mở cửa đi ra ngoài.

125 biến lại thành sợi dây chuyền trốn trong túi áo hắn, lặng lẽ nói “Phòng của người này ở ngay bên cạnh phòng ngươi”

La Tiểu Lâu hơi dọ dự, nhưng rồi vẫn mở cửa phòng bên cạnh hắn đi vào, hắn không thể cứ đi ra ngoài với cái bộ dạng này. Sauk hi vào phòng, La Tiểu Lâu lấy từ trên giá treo áo ra một cái mũ, đội ở trên đầu rồi kéo mạnh cho mũ sụp xuống, che khuất đi đôi mắt.

Khi La Tiểu Lâu chuẩn bị hướng về phía cửa đi ra, cửa lại bị mở từ bên ngoài vào, một người khác vội vàng đi tới, trong bóng tối, người này cũng không bật đèn.

La Tiểu Lâu cứng người lại, lập tức cảnh giới mà nhìn người kia. Người kia đi tới trước mặt hắn rồi trực tiếp kéo tay cổ tay hắn, chính xác mà nói là máy liên lạc, sau đó bắt đầu chuyển khoản. Khi La Tiểu Lâu bị con số chuyển vào tăng đến một mức đáng sợ, người kia đã hoàn thành việc chuyển khoản.

Người nọ nhỏ giọng nói “Nhanh đi đi, đây là toàn bộ thù lao của ngươi, sau khi giết vương tử phi xong, ngươi phải lập tức rời đi, ta đều đã an bài hết rồi. Còn nữa, trong vòng mười năm không được phép lộ diện”

La Tiểu Lâu khiếp sợ vô cùng. Quả là có người muốn giết hắn, muốn hắn trước khi bị áp giải về tới nơi đã táng thân dọc đường! Lần đầu tiên hắn biết mạng mình đáng giá bao nhiêu. La Tiểu Lâu vì không thể nói chuyện, chỉ có thể cứng nhắc gật gật đầu.

Tuy rằng động tác của hắn không quá tự nhiên nhưng người nọ cũng không nhìn ra được, vỗ vỗ bờ vai hắn, xoay người đi ra ngoài.

Chờ tới khi người nọ rời khỏi hắn, La Tiểu Lâu cùng 125 thương lượng, quyết định phải lập tức rời đi.

La Tiểu Lâu lại kéo thấp mũ xuống, cầm thẻ chứng minh, đi ra ngoài.

Không biết có phải do sự an bài của kẻ vừa chuyển khoản cho hắn không, dọc đường đi, hắn gần như không gặp phải bất kì kẻ nào, xoát thẻ rời đi cũng vô cùng thuận lợi. Đảo mắt, La Tiểu Lâu đã tới cánh cửa của khoang thuyền. Hắn không khỏi rảo nhanh bước, sắp thoát được rồi!!

La Tiểu Lâu mở cánh cửa ra, lặng lẽ thở nhẹ, vạn hạnh là trên đường đi không có ai chặn đường hắn, giờ dù có ai đến cũng chẳng thể làm gì được nữa. Chỉ cần hắn bước ra ngoài không gian là hắn có thể lái 125 ly khai.

Nhưng mà, đúng lúc này, bên ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn.

Sự thật lại lần nữa chứng minh một điều, sự không may luôn không có hạn độ. Sắc mặt La Tiểu Lâu tái nhợt. Lúc này mã vẫn có phi thuyền tới! Tiếng động ban nãy là do sự tiếp nối giữa hai phi thuyền. Rất nhanh, bên ngoài vang lên tiếng bước chân… đang có người hướng về phía này…

La Tiểu Lâu cắn chặt răng, nhanh chóng chạy vào bên trong tìm chỗ nấp

Nhưng mà, hắn chưa chạy được hai bước, đằng sau đã truyền đến một âm thanh lạnh như băng “ La Tiểu Lâu, ngươi đứng lại!!”

Nghe được âm thanh quen thuộc nhưng đầy lạnh lẽo của Nguyên Tích, La Tiểu Lâu ngừng lại.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »