Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 253

❊ ❊ ❊

Nguyên Tích rõ ràng đang giận điên lên. Y dễ dàng xách La Tiểu Lâu lên, con mắt hung tợn mang theo một tia sáng đỏ “Nghe đây, em đừng hòng cùng hắn rời đi! Nếu emđã quên thân phận của mình thì anh không ngại mà giúp em nhớ tới”. Nói xong y chẳng hề nghe lời giải thích của La Tiểu Lâu, một tay thô bạo mà vặn khóa tay La Tiểu Lâu ra sau.

La Tiểu Lâu lo lắng mà giãy giụa. Đến giờ cậu mới phát hiện bao nhiêu công sức rèn luyện thể lực của cậu trước giờđem so với Nguyên Tích khi tiến hành gia bạo, quả thực chẳng đáng nhắc đến.

“Cưng à, hãy nghe em nói, em không định đi khỏi …”

“Vậy em giấu anh gặp hắn là cóý gì?!” Nguyên Tích quát to, cánh tay đang xách La Tiểu Lâu của yđang run rẩy không ai phát hiện ra. Y cảm thấy trong lòng lửa giận đang thiêu đốt ngút trời nhưng rồi lại không biết làm thế nào để phát tiết. Đánh La Tiểu Lâu sao? Người trong tay mảnh mai như thể y chỉ siết mạnh một cái đãđứt lìa…y hoàn toàn không hạ thủ được.

La Tiểu Lâu cũng không phát hiện Nguyên Tích đã dừng động tác, vẫn tiếp tục giãy giụa, cố gắng tựa vào trước ngực Nguyên Tích, sau đó ấn môi mình vào đôi môi đang mím chặt lại vì tức giận kia.

Phát hiện Nguyên Tích rõ ràng thờ ơ không chịu phối hợp mình,La Tiểu Lâu kinh hoảng hai giây. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng học động tác của Nguyên Tích, đầu lưỡi vẽ nét theo đường môi mỏng manh kia, sau đó một bên liếm một bên khẽ cắn.

Sau khi thân thể buộc chặt của Nguyên Tích cuối cùng cũng thả lỏng ta, La Tiểu Lâu thử thử màđem đầu lưỡi thăm dò vào trong khoang miệng của Nguyên Tích, động tác thật nhẹ nhàng. Một lát sau, La Tiểu Lâu phát hiện Nguyên Tích vẫn thờ ơ cậu, không khỏi cảm thấy uể oải không thôi.

Thế nhưng khi cậuđang định lui về, Nguyên Tích bỗng nhiên há miệng cắn đầu lưỡi của La Tiểu Lâu. La Tiểu Lâuđau đến há miệng kêu lên một tiếng, Nguyên Tích cường thế mà tiến vào miệng cậu, hung hăng hôn xuống.

Khi Nguyên Tích lấy lại được sự thanh tỉnh, yđãđè nặng La Tiểu Lâu cùng nằm ở trên giường, tay đã sờ trên thân thể càng ngày càng mềm mại của La Tiểu Lâu. Nhìn người phía dưới ánh mắt ướt át, môi sưng đỏ – tiểu nô lệ của y– mặt Nguyên Tích càng đen hơn. Này thì hạ thủ thế nào được. Như bây giờ cũng chẳng thể trách y. Thằng đàn ông nào trải qua cuộc chiến tranh lạnh mấy ngày không ‘cận kề’ vợ lại chịu đựng được sự câu dẫn không biết thẹn kia cơ chứ.

La Tiểu Lâuđã có một tia thanh tỉnh, nhìn nhìn khuôn mặt ảo não lại tức giận của Nguyên Tích, giật mình, hai tay đãđược tự do của cậu nhanh chóng ôm lấy cổ Nguyên Tích, chân trái nhẹ nhàng cọ nửa người dưới của ‘đức lang quân’.

Nguyên Tích hít vào một hơi sau, bàn tay đang đặt ở trên người La Tiểu Lâu dùng chút lực, do dự vào giây, cuối cùng cúi duống, ôm lấy La Tiểu Lâu, tiếng nói anh ách mà mắng “… *** đãng!”

Thời điểm hai người dừng lại, đãđến giờ cơm chiềurồi. Nguyên Tích nghiêm mặt đẩy ra La Tiểu Lâu, xoay người sang chỗ khác, tỏ vẻ y vẫn còn đang tức giận.

La Tiểu Lâu cũng xoay người, ôm lấy Nguyên Tích, leo lên trên người y. Nguyên Tích hừ một tiếng nhưng cũng không đẩy cậu ra nữa.

“Honey, anh có chút lý tríđược không, emđã nói với anh rồ, tuy rằng huyết mạch thân thể của em có gen của dị thú, nhưng em thật lâu, thật lâu phía trước đã là một nhân loại rồi. Sự xuất hiện của em chính là một tròđùa của thượng đế, màanh chính là lễ vật trân quý nhất mà người tặng cho em, là lễ vật làm em không nỡ trở về”.

La Tiểu Lâu cảm giác được thân thể của Nguyên Tích không còn cứng ngắc nữa, hiểu rằng cậuđại khái đã dụ được con mèo kiêu ngạo này rồi.

Qua vài giây, Nguyên Tích xoay người, mạnh mẽ ôm lấy La Tiểu Lâu, không quá cao hứng mà nói “Anh không phải là lễ vật, anh là nam nhân của em”.

“Đây chẳng qua là một cách nói uyển chuyển mà thôi, thuyết minh rằng anh với em mà nói thực sự … a! Anh không tức giận nữa rồi đúng không cục cưng? A? Em thực sự chán nản những ngày bị chiến tranh lạnh rồi”. Giọng nói của La Tiểu Lâu trở nên thoải mái hơn nhiều.

Nguyên Tích để La Tiểu Lâuôm mình chặt hơn. Y còn chán hơn La Tiểu Lâu nhiều ấy chứ. Thực tế yđã sớm muốn chấm dứt chiến tranh lạnh nhưng làm thế nào để bày tỏ thìy không biết, mà người rành việc này –Road– thì lại đang công tác ở Bác tinh cầu.

Gia tộc dị thú khác La gia (nhà La Thiểu Thiên đó),đó là nơi màLa Tiểu Lâuđi cũng có thể sẽ không về nữa. Nguyên Tích căm giận trong lòng. Nhà mẹ đẻ gì gìđó… thực sự chẳng phải là cái gì tốt.

Saukhi hai người rửa mặt xong, cùng đi nhàăn, hai vị bệ hạ cũng đã trở lại, Nguyên Triệt vẫn chưa thể dậy được, nhưng là quan hầu của anhđã tới đây nói làanhđã hạ sốt, rất nhanh sẽ khỏe lại.

Đối với chuyện La Tiểu Lâu chế tạo cơ giáp câp 10đổi lấy tinh cầu Lewis, quân bộ cũng không cố ý giấu diếm. Trong thời kìđầy nguy cơ này, có thể nâng cao được sĩ khí toàn dân thì dù thế nào bọn họ cũng sẽ ca ngợi chuyện vui này. Bọn họ muốn cho dân chúng thấy thái độ của chính phủ, mặc kệ tình huống như thế nào, bọn họ cũng sẽ không bỏ cuộc.

Nguyên Liệt liếc nhìn La Tiểu Lâu một cái “Vất vả các ngươi”– nói đơn giản một câu như thế, không có gì hơn. Được đến tinh cầu lewis – một vị trí trọng yếu như thế tất nhiên là làm người ta kinh hỉ nhưng mà, cơ giáp cấp 10 cũng là thứ quý hiếm vô cùng, bọn họ thậm chí còn không có một bộ cơ giáp cấp 10 thực sự. Mà thứ sánh được với cơ giáp cấp 10… Nguyên Liệt nắm chặt tay của Phượng Già Lăng bên cạnh, ông tuyệt đối sẽ không để cái thứ kia xuất hiện. Ông cũng không muốn lại mất thêm ba năm.

Phượng Già Lăng liếc nhìn ông một cái, mỉm cười.

Nguyên Tích cũng chưa đem chuyện La Tiểu Lâu chế tạo được hai bộ cơ giáp câp 10 cho bất cứ kẻ nào biết, nên y cùng La Tiểu Lâuđều không chút áp lực mà hưởng dụng một bữa tối phong phú. Nguyên Tích vừa ăn vừa hồi tưởng lại biểu tình đáng yêu của La Tiểu Lâu khi nói lời tỏ tình. Nghĩđến ánh mắt ướt át, thân thể mềm mại, lời nói yêu thương thâm tình – điểm này tuyệt đối là do Nguyên Tích ảo tưởng quáđộ – kia, trong lòng Nguyên Tích lại tràn ngập tình yêu đối với người bên cạnh.

Mà La Tiểu Lâu cuối cùng cũng buông được gánh nặng tư tưởng. Cậu cảm thấy mình đã thu phục được Nguyên Tích.

Ngồi ở một bên 125 thì lắc lư cái đuôi, tự hỏi nhân sinh, hiện tại nó cũng được tham dự các cuộc hội họp rồi này – ở phòng ăn có vị trí của nó– nó tin tưởng, không lâu sautrong tương lai, nó cũng có thể giống anh trai của nó, tham dự mấy cái hội nghị gì gì đó.

Bữa tối ở không khí sung sướng mà hoàn tất, Nguyên Tích đi theo cha mẹ vào thư phòng. Thế cục càng lúc càng khẩn trương. Tinh cầu bị thất thủ đã cao tới năm tinh cầu. Bọn họ cần có phương châm tác chiến nhất định.

La Tiểu Lâuđứng dậy đi về phòng ngủ, sau khi bị tinh thần khống chế của Ly Mạch ảnh hưởng, cậu cảm thấy sự mệt mỏi của mình giảm đi không ít. Xem ra tinh thần khống chế thậm chí còn có chút ưu đãi. Nghỉ ngơi một ngày rồi, ngày mai cậu sẽ đi quân bộ gặp sư phụ.

La Tiểu Lâuđẩy cửa ra, bất ngờ thấy được Nguyên Triệt đang ngồi trên ghế salon – cái ghế mà không lâu trước đây, Ly Mạch cũng ngồi vào đó.

La Tiểu Lâu ngẩn ngơ, chột dạ mà hỏi “Đại ca, anh thoạt nhìn khí sắc cũng không tệ lắm …”

Nguyên Triệt cười như không cười mà nhìn La Tiểu Lâu“Cậu biết tôi tới đây làm gì mà, hắn đãđến đây! Nói cho tôi biết hắn ở đâu!”

La Tiểu Lâu chần chờ đứng ở cạnh cửa, lo lắng không biết nên ứng đối thế nào.

“Tôi cảm thấy, trước khi Nguyên Tích trở về, tôi cóđủ biện pháp cùng thời gian để làm cho cậu nói thật” Nguyên Triệt nheo lại mắt.

La Tiểu Lâu lập tức nói “Đại ca, không phải là em không định nói, em chỉ làđang sắp xếp lại ngôn ngữ. Ly Mạch quả thực đãđến, hắn …ân, đã tới thăm anh, xem xong rồi thìđikhỏi”La Tiểu Lâu nhìn thoáng qua đôi môi có chút sưng đỏ của Nguyên Triệt.

“Đi rồi? Hắn rõ ràng chẳng định gặp tôi?” Nguyên Tích lạnh lùng nói, sau đó quay đầu nhìn La Tiểu Lâu“Vậy sao cậu không nói cho tôi?”

“Em cũng muốn cho anh biết nhưng tình huống lúc ấy không quá cho phép”. La Tiểu Lâu buồn bực mà nói. Cậukhông thể trêu vào Nguyên Triệt, nhưng cũng càng không thể trêu vào Ly mạch được nha. Cậu có thể đứng trước mặt Ly Mạch cũng đã chẳng dễ gì rồi.

Ngồi ở trên ghế, sắc mặt Nguyên Triệt đen lại “Hiện tôiđang phi thường tức giận, cho nên, tôi muốn trừng phạt cậu”.

Ooooo

Nửa giờ sau, Nguyên Tích đẩy ra cửa phòng thì nhìn thấy đại ca của yđang thoải mái mà ngồi trên ghế salon, trong tay là hai cái vỏ chai rượu, mà trong lòng của anh là một con thú nhỏ trắng, hai chân khoanh tròn trên đùi của Nguyên Triệt, mắt lam đầy ủy khuất mà nhìn cửa.

Nguyên Tích cảm thấy trong nháy mắt yđi vào, ánh mắt con thú kia lập tức sáng lên, con mắt ướt át màu lam như đang nói lời tố cáo đầy phẫn uất.

Trong lòng Nguyên Tích lại dấy lên một trận ngứa, sau đó căm giận màáp chế rung động kia, đi tới, sờ sờ cái trán của Nguyên Triệt sau đóđem La Tiểu Lâu ở trong lòng ngực anhôm về.

Nguyên Triệt cười nhìn nhìn y, lại nhìn La Tiểu Lâu trên người, xoa nhẹ hai cái rồi mới buông tay cho Nguyên Tích bế về “Tôi không sao, ngày mai tôi sẽ về”.

Nói xong, Nguyên Triệt đứng lên đi ra ngoài. Đi đếm cửa thì quay đầu nhìn lại huynh đệ của anh “Cậu cần phải xem trọng cậu ta”.

Nguyên Tích rấy cóđồng cảm mà nói “Đương nhiên”.

Ngày hôm sau, La Tiểu Lâu theo Nguyên Tích đi quân bộ. Chờ cậu có hai cái tin tốt, một trong số đó là Nghiêm đại sư đã tìm ra phương pháp nuôi trồng thúc giục cỏ kim bích. Quân bộ đã triệu tập hết thảy tài nguyên bồ dưỡng một số lượng lớn cỏ kim bích.

Tin tức tốt thức hai làm người người phấn chấn không kém, đó là hai vị đại sư đã hợp lực nghiên cứu ra công thức pha chế siêu cấp kim dịch. Hi Bá Laiđại sư thậm chíđã thành công chế tạo ra một lọ siêu cấp kim dịch.

Đối với quân bộ mà nói, hai cái tin tốt này quả thực đã giải quyết được nan đề thật lớn. Vì bản thiết kế màLa Tiểu Lâuđưa cho bọn họ kỳ thực tối hữu dụng là cơ giáp từ cấp ba đến cấp năm, cấp sáu cùng cấp bảy cơ giáp khó mà thành công được. Xác suất thành công quá thấp.

Hiện tại, Carlos trung tướng đã bắt đầu tổ chức nhân công, chỉ chờ hai vị đại sư đưa những lọ siêu cấp kim dịch xuất ra là bắt đầu chế tác cơ giáp cấp sáu cùng cấp bảy. Ông tađịnh lập một đội chiến sĩ cơ giáp được trang bị bởi toàn cơ giáp sinh vật cấp sáu. Hỏa lực tăng mạnh như vậy đồng nghĩ với tỉ lệ thắng cũng sẽ lớn hơn không ít.

Thời điểm La Tiểu Lâuđến, Nghiêm đại sư sau khi biết cơ thể của cậuđã khôi phục, lập tức chỉ huy cậuđi hỗ trợ mọi người. Dưới sự trợ giúp của hai vị đại sư cùng các đồ đệ, rất nhiều siêu cấp kim dịch đãđược ra lò với một tốc độ làm người ta trợn mắt há mồm.

Để không lãng phí, trung tướng Carlos đem đại bộ phận siêu cấp kim dịch pha loãng, phần không pha loãng thìđể lại cho hai vị đại sư.

Lúc trở về, La Tiểu Lâu cũng lấy một ít siêu cấp kim dịch đã bị pha loãng mang về. Cậu giờ không thể chế tạo cơ giáp cấp 10 nhưng muốn dùng dung dịch pha loãng này nghiên cứu chế tác ra cơ giáp cấp 9.

Tối hôm đó, sau khi chế tạo kinh kiện của một bộ cơ giáp cấp 9 xong, cậu lại làm thêm người hộp siêu cấp năng lượng.

Mà 125 thì cả đêm nhìn video chiến đấu ở tiền tuyến, trên mặt nó khó cóđược biểu tình nghiêm túc.

“Làm sao thế?”La Tiểu Lâu hỏi.

“Chỉ là cảm thấy mục đích đổi hành tinh lấy cơ giáp cấp 10 của Lạc Khắc kia cũng không đơn giản, tên hồ ly kia chắc chắn có dụng ý…” 125 muốn nói lại thôi.

La Tiểu Lâu không thể suy ra được nguyên nhân nào, cũng may cóđể lại một trận ở chỗ Nguyên Tích, nếu thực có chuyện gì thì hẳn cậu có thể ứng phóđược. Nghĩ vậy, cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Sáng sớm hôm sau, xe của La Tiểu Lâu cùng Nguyên Tích mới ra khỏi cửa cung đã bị cản lại.

Quan hầu cũng không ngăn trở, tức là người quen. Hai người La Tiểu Lâu liếc nhau, cùng xuống xe. La Tiểu Lâu nhìn người trẻ tuổi tuấn dật ôn hòa ở trước mặt thấy có chút quen mắt, Nguyên Tích thì một câu cũng chưa nói gì.

Người kia cười nhìn về phía Nguyên Tích “Bái kiến điện hạ, lại gặp mặt rồi”.

Nguyên Tích nghi hoặc mà nhìn về phía người đó, rốt cuộc nói “Ngươi là?”

Ý cười trên mặt người trẻ tuổi cứng đờ lại, nhưng rất nhanh đã nói “Điện hạ, tôi là Kim Tú Trình, ngài đã từng cứu tôi cùng Hoa Cẩm”.

Nguyên Tích cau mày, thoáng gật đầu, nhìn không ra làyđã nhớ tới hay chưa.

Kim Tú Trình cắn răng, quay đầu nhìn về phía La Tiểu Lâu“Thực ra hôm nay tới là muốn tìm La biểu đệ”.

La Tiểu Lâuđợi nửa ngày cũng chưa kịp phản ứng người được gọi là“La biểu đệ” chính làcậu, vẫn duy trì nụ cười mỉm đầy lễ nghi, cũng không nhừng nhìn về phía xe. Cậuđang vội đi quân bộ xem thành quả ngày hôm qua.

Thẳng đến khi Nguyên Tích như nhớ ra điều gìđó“Biểu đệ?”

Kim Tú Trình lập tức nói “Đúng thế, tôi đến từ tinh cầu Farrell của Kim gia, màmẹ của vương tử phi cũng là lớn lên từ đó, điện hạ, ngài sẽ không thực quên mất đi?” Nói xong, hắn hất cằm lên kiêu ngạo mà nhìn về phía La Tiểu Lâu.

La Tiểu Lâu ngẩn người, cúi đầu suy nghĩ một lát mới nói “Vậy anh tìm tôi có chuyện gì?”

Kim Tú Trình hít vào một hơi “Tôi cũng không muốn tới tìm cậu, là tổ mẫu muốn tìm cậu, muốn cậu giúp một chuyện”Kỳ thực hắn một chút cũng không muốn nhận thức tên biểu đệ này, trừ thân phận ra, hắn còn có cái gì chứ? Huống chi hắn còn có một người mẹ bị người người xem thường như vậy. Thế nhưng, tổ mẫu ngăn trở lời chỉ trích của hắn đối với vị cô cô bị đuổi khỏi gia tộc của mình. Lão nhân khi đó nhắm mắt suy nghĩ thật lâu mới đưa quyết định “Bây giờ chúng ta chỉ có thể dựa vào hắn để vượt qua nguy cơ gia tộc lần này”.

Nhìn đến La Tiểu Lâu vẫn mang một vẻ mặt không chút hoang mang, lại nhìn về phía vương tử điện hạ chỉ chúýđến vương tử phi của mình, Kim Tú Trình cảm thấy tức giận dâng lên, tính toán nói nhanh nhanh cho xong “Là thế này, nghe nói cậu có thể chế tác cơ giáp cấp 10. Kim gia bị người hãm hại, thế nhưng chúng ta bị đuối lý về mặt luật pháp. Bọn họ đòi cơ giáp cấp 10. Đóđại khái cũng là nguy cơ mà biểu đệ đây gây ra cho gia tộc, cho nên hy vọng biểu đệ hỗ trợ”.

Kim Tú Trình nhìn lướt qua khuôn mặt không chút đổi sắc của La Tiểu Lâu, rất nhanh nói thêm “Nếu không, cậu cứ đưa bảo vật gia truyền mà cô giao cho cậu cho tôi cũng được. Kim gia về sau sẽ không bao giờ vì chuyện ấy mà phiền toái đến cậu nữa”.

ghét quá đi, ghét quá đi …. Đấm, đấm, đấm vào cái mặt đáng khinh của Kim Tú Trình

Đó là giọng điệu nên có của một kẻ đi nhờ vả người khác hay sao???

Đập chết hắn đi La Tiểu Lâu ơi >’‘

Chương trướcChương tiếp

Báo lỗi chương Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »