Tiếng chân giẫm lên lá khô ngày một gần, bước chân rất khẽ, không giống như của nam giới.
Cuối cùng, một bóng đen yểu điệu xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
Người đến là một nữ tử chừng hai mươi tuổi, mặc bộ đồ bó sát màu đen. Gương mặt tuy chưa thể gọi là tuyệt sắc nhưng cũng vô cùng thanh tú, xếp vào hàng trung thượng trong số các nữ tử.
Bộ đồ đen bó sát làm nổi bật đường cong mỹ miều, có thể thấy rõ vóc dáng của nữ tử này cực kỳ xuất sắc.
Tên nam tử đầu trọc liếc nhìn đồng bọn không xa, bọn họ cũng giống như hắn, vô thức khẽ liếm môi.
Là thành viên của Luyện Hồn Tông, ngày thường bọn chúng làm những chuyện mất hết nhân tính, đương nhiên thường xuyên cần phải phát tiết.
Mà một nữ tử có vóc dáng cực phẩm thế này rất dễ khơi dậy dục vọng nguyên thủy nhất trong lòng chúng.
Đồng bọn của tên đầu trọc hỏi ý hắn, vẻ mặt chực chờ hành động cùng ánh mắt rực lửa của chúng đã nói lên tất cả.
Tên đầu trọc cố nén dục vọng trong lòng, lắc đầu với mọi người.
Dưới gốc cây lớn, nữ tử ngồi xuống, thế mà lại khoanh chân ngồi xếp bằng, dường như đang tu luyện.
Một võ giả đang rèn luyện sao?
Đám người Luyện Hồn Tông chằm chằm nhìn vào thân hình nữ tử áo đen, ánh mắt ngày một nóng rực.
Một lúc lâu sau, nữ tử đột nhiên ngẩng đầu, thế mà lại chạm mắt với tên đầu trọc.
Tên đầu trọc tức giận chửi bới: "Mẹ kiếp, bị nhìn thấy rồi. Anh em, nói trước nhé, tao lên trước."
Nói đoạn, tên đầu trọc nhảy từ trên cây xuống, đáp xuống cạnh nữ tử, cười gằn: "Tiểu muội muội, cô đi một mình à?"
Nữ tử nhìn thấy tên đầu trọc, thở phào nhẹ nhõm, nói: "Cuối cùng cũng tìm được các ngươi. Xem ra hướng đi của ta không sai."
"Ngươi? Tìm bọn ta?" Sắc mặt tên đầu trọc ngày một dữ tợn, như thể đối phương chỉ cần trả lời không vừa ý, hắn sẽ lập tức ra tay sát hại.
Nữ tử gật đầu: "Không sai, ta đang tìm các ngươi."
Trong lúc nói chuyện, nữ tử lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cái đầu người, thản nhiên nói: "Cái này là do các ngươi giết đúng không?"
Đồng tử tên đầu trọc co rút mạnh, đây là đầu của một thiếu nữ mười hai tuổi. Hắn vẫn còn nhớ tên cô bé là Tiểu Linh, sau khi giết cả nhà bọn họ, hắn mới tra tấn cô bé này đến chết.
So với người nhà, cô bé này phải chịu đựng sự tra tấn nhiều hơn hẳn.
"Ngươi!" Tên đầu trọc quát lớn, "Người của triều đình?"
Nữ tử điềm tĩnh đáp: "Ta là Trần Huệ Huệ, Bách phu trưởng Thái Cực Doanh dưới trướng Tướng quân Lâm Tiểu Dịch."
"Quả nhiên là người triều đình, anh em, giết ả!" Tên đầu trọc gầm lên. Lúc này, hắn chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc đối phương là mỹ nữ, hắn đã ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Đám người Luyện Hồn Tông từ trên không trung lao xuống, bao vây Trần Huệ Huệ vào giữa.
Tên đầu trọc cười gằn: "Con nhãi, dám một mình đến đây, gan thật lớn."
Dứt lời, tay phải tên đầu trọc hiện ra một quả cầu ánh sáng màu đen, hung hăng vỗ về phía Trần Huệ Huệ.
Trần Huệ Huệ vươn tay phải ra, một lưỡi dao găm xuất hiện, vạch một đường nhanh tựa chớp giật.
"Á!" Tên đầu trọc mở rộng hai tay gào thét thảm thiết.
Gân tay của hắn đã bị cắt đứt.
"Á!" Tên đầu trọc lại gào lên, gân chân của hắn cũng bị cắt đứt.
Động tác của đối phương vô cùng chuẩn xác, lại nhanh như chớp, tên đầu trọc phát hiện mình căn bản không phải là đối thủ.
"Chạy mau!" Những tên Luyện Hồn Tông khác quát lên.
Trên tay nữ tử, đột nhiên xuất hiện những sợi ánh sáng màu đen. Những sợi đen này được nàng điều khiển, quấn chặt lấy người tất cả bọn chúng, trói gô tay chân lại chắc chắn.
Tên đầu trọc thấy vậy, rít lên: "Hắc ám chi lực? Ngài là người của Luyện Hồn Tông? Tiểu nhân bái kiến đại nhân."
Nữ tử thản nhiên nói: "Ngươi nhầm rồi, ta chỉ là một tốt lốt dưới trướng Bệ hạ mà thôi..."
---❊ ❖ ❊---
Trong vòng ba ngày, gần như toàn bộ đội thân vệ đều xuất động.
Tây Xưởng trong khu vực cũng vận hành toàn diện.
Vô số kẻ thuộc Luyện Hồn Tông ẩn náu sâu trong tỉnh An Nam đều bị đào bới ra.
Có kẻ vẻ ngoài là một lão nông chất phác, thực chất lại là tên đồ tể của Luyện Hồn Tông.
Cũng có kẻ trốn trong nha môn, hóa thân thành một tiểu lại bình thường.
Lại có kẻ là binh sĩ trong quân hộ thành, tưởng rằng mặc giáp vào là có thể thoát nạn, cuối cùng vẫn bị Tây Xưởng và các nữ tử Thái Cực Doanh liên thủ tìm ra.
Có không ít kẻ trước đó chưa hề ra tay, chỉ ẩn mình trong đám đông, không tham gia vào cuộc bạo loạn mấy ngày trước, cũng đều bị chiến dịch vây bắt kín kẽ này lôi ra ánh sáng.
Trong ba ngày, hơn ba ngàn thành viên Luyện Hồn Tông bị đào ra, áp giải đến trước mặt Nhạc Thần.
Bạch Khởi tiến đến trước mặt Nhạc Thần, chắp tay bái: "Bệ hạ, trong ba ngày, thần cùng các tướng sĩ đã đào sâu ba thước, tìm được chừng này kẻ Luyện Hồn Tông, xin Bệ hạ chỉ thị."
Nhạc Thần lạnh lùng nói: "Quay về Hồng Nham Thành. Ngụy Trung Hiền, ngươi thay trẫm chiêu cáo thiên hạ, ba ngày sau trẫm muốn xử quyết bọn chúng tại Hồng Nham Thành."
Hiện nay, rất nhiều người đều biết đến tên tuổi của Ngụy Trung Hiền. Hắn rất ít khi lên tiếng trong Linh Giới, nhưng mỗi lần lên tiếng đều đại diện cho Nhạc Quốc.
Khi mọi người đều đang bận rộn, bị Luyện Hồn Tông làm cho sứt đầu mẻ trán, tin tức này của Nhạc Quốc đã khích lệ lòng người.
Ngày hôm sau, Thánh Điện phát đi một thông báo: Thánh Điện sẽ phái người đến Nhạc Quốc, ghi lại toàn cảnh buổi thẩm phán Luyện Hồn Tông, ai muốn xem đều có thể vào Linh Giới để theo dõi.
Trở về hoàng cung, Nhạc Thần cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Lâm Ngữ Phỉ đã chuẩn bị sẵn món thịt nướng mà Nhạc Thần yêu thích, còn đặc biệt dẫn theo Vệ Thấm Văn, Lam Linh Nhi cùng hai người em gái kết nghĩa đến bầu bạn với Nhạc Thần.
Nhìn các mỹ nữ bên cạnh, uống rượu ngon, ăn thịt nướng tươi mềm, Nhạc Thần chỉ cảm thấy cuộc sống vô cùng mãn nguyện.
"Phải rồi, Bệ hạ!" Lâm Ngữ Phỉ đột nhiên nói, "Tiểu Dịch tỷ tỷ đâu, tỷ ấy có ở đây không?"
"Ồ!" Nhạc Thần sực nhớ ra, nói, "Nàng ấy vẫn luôn ở bên cạnh trẫm."
Lâm Ngữ Phỉ cười nói: "Vậy Bệ hạ, người gọi tỷ ấy cùng ra ăn đi, chúng ta ăn mà để tỷ ấy nhìn thì không hay lắm."
Nhạc Thần gật đầu, lời Lâm Ngữ Phỉ rất có lý, gần đây Lâm Tiểu Dịch có chút khép mình, cứ để nàng tiếp xúc với mọi người nhiều hơn vậy.
Nhạc Thần nói: "Tiểu Dịch, nàng cũng ra đây ăn cùng đi."
Dưới chân Nhạc Thần, bóng đen kéo dài ra, sau đó hóa thành hình dáng của Lâm Tiểu Dịch.
Sắc mặt Lâm Tiểu Dịch vô cảm, đứng bên cạnh Nhạc Thần.
Lâm Ngữ Phỉ đứng dậy, kéo tay Lâm Tiểu Dịch ngồi xuống, sau đó đưa cho nàng một xiên thịt nướng, cười nói: "Tiểu Dịch tỷ tỷ, ngày thường đều nhờ tỷ bảo vệ Bệ hạ, vất vả cho tỷ rồi. Chị em chúng ta xin kính tỷ một ly."
Các nữ tử nâng ly rượu hướng về phía Lâm Tiểu Dịch.
Lâm Tiểu Dịch lặng lẽ nâng ly, chạm ly cùng các nàng.
Đặt ly xuống, Lâm Ngữ Phỉ cười nói: "Tiểu Dịch tỷ tỷ, tỷ theo Bệ hạ chinh chiến đông tây, chắc hẳn đã gặp nhiều chuyện thú vị lắm, kể cho chúng ta nghe đi."
Lam Linh Nhi bên cạnh cũng phụ họa: "Tiểu Dịch, chúng ta đều rất ngưỡng mộ tỷ vì có thể theo sát bên cạnh Bệ hạ, gần đây tỷ có gặp chuyện gì thú vị không?"
Lâm Tiểu Dịch suy nghĩ một chút, đáp: "Chuyện thú vị thì đúng là có gặp một việc. Mấy ngày trước, khi chúng ta đang truy quét Luyện Hồn Tông, ta có gặp một vị thần y ở một tiểu thành..."
"Bị bắt mà cũng không chạy trốn? Còn nói mình tội nghiệt sâu nặng, chết không đáng tiếc. Đúng là khác với mấy kẻ Luyện Hồn Tông khác nhỉ?" Lâm Ngữ Phỉ nói.