Trong góc quán rượu bày hai chiếc bàn gỗ nâu đen, mười mấy người Xê-lai-tư đang ngồi vây quanh.
Những người Xê-lai-tư này đa phần vạm vỡ hung hãn, kẻ mang cung người đeo kiếm, trang bị tận răng. Bên cạnh họ là những chiếc túi da to sụ. Khi Tả Nghị bước tới, họ đang uống rượu bằng bát lớn, ăn thịt từng miếng to, ồn ào náo nhiệt vô cùng.
Dù Tả Nghị không hiểu ngôn ngữ của đám người thô kệch này, nhưng nhìn vào đủ loại dấu hiệu, có thể thấy họ hẳn là những thương nhân hành cước.
Thương nhân hành cước ở các bình diện khác nhau có những tên gọi khác nhau, như du thương, lữ thương, túc phiến... nhưng dù ở bình diện nào, họ cũng chẳng phải kẻ yếu, ít nhiều đều có chút võ nghệ.
Bởi quy mô của họ rất nhỏ, hoặc dăm ba người tụ tập, hoặc đơn thương độc mã, đi xa hàng trăm hàng ngàn dặm, dấn thân vào những nơi khỉ ho cò gáy hay vùng biên thùy, mạo hiểm đối mặt với cướp bóc hay thú dữ, chỉ để kiếm lấy chút tiền mồ hôi nước mắt "liếm máu trên lưỡi đao".
Kẻ yếu đuối tuyệt đối không làm nổi công việc này. Nhiều người thường nhầm lẫn giữa thương nhân và mạo hiểm giả, thực tế thân phận của hai bên có thể hoán đổi cho nhau. Năm xưa khi Tả Nghị còn ở thế giới Tát Đức Á, cũng từng làm cái nghề buôn bán mua thấp bán cao này.
Dù thực lực của thương nhân không thể quá mạnh, nhưng họ đi đây đi đó, kiến thức phong phú, tin tức cực kỳ linh thông.
"Chào các vị."
Một tiếng chào của Tả Nghị khiến tất cả thương nhân Xê-lai-tư ngừng cười nói, mười mấy cặp mắt đồng loạt nhìn về phía anh.
Nghi hoặc, tò mò, cảnh giác, trầm trọng...
Một người đàn ông trung niên mặt đầy gió sương đứng dậy, không kiêu ngạo không siểm nịnh hỏi: "Xin hỏi các hạ có chuyện gì không?"
Tiếng Trung của ông ta nói không chuẩn lắm, nhưng cũng coi như lưu loát.
Thông thạo ngôn ngữ là kỹ năng tiêu chuẩn của thương nhân rồi.
Lời lẽ của vị thương nhân Xê-lai-tư trung niên này vừa lịch sự lại vừa thận trọng.
Dù trên danh nghĩa, pháo đài Long Thành là lãnh thổ thuộc vương quốc Xê-lai-tư, nhưng người Xê-lai-tư sống ở đây đều biết, thành phố này thuộc về người Đại Hạ.
Không một người Xê-lai-tư nào dám dễ dàng đắc tội với người Đại Hạ, bởi tất cả người Đại Hạ đều là chức nghiệp giả, sở hữu sức mạnh siêu phàm, hơn nữa người nắm quyền kiểm soát pháo đài Long Thành lại là một cường giả cấp Trấn Quốc!
Toàn bộ vương quốc Xê-lai-tư cũng chỉ có ba vị cường giả cấp Trấn Quốc mà thôi.
Tất nhiên, vị thủ lĩnh thương nhân này cũng không cho rằng mình cần phải khúm núm trước Tả Nghị, vì bản thân ông ta cũng là một chức nghiệp giả.
Chỉ là đối phương có khí phách hiên ngang hay nô lệ hèn mọn, với Tả Nghị mà nói đều chẳng quan trọng. Anh cười hỏi: "Tôi muốn hỏi một chút, trong các người ai từng đến thành Lẫm Đông?"
"Thành Lẫm Đông?"
Người đàn ông trung niên ngẩn ra, do dự một lúc mới trả lời: "Mười năm trước tôi từng đến một lần."
"Tốt lắm."
Tả Nghị gật đầu nói: "Tôi muốn thuê ông dẫn tôi đến thành Lẫm Đông, cần bao nhiêu tiền?"
"Ông muốn đến thành Lẫm Đông?"
Người đàn ông trung niên lập tức kinh ngạc: "Từ đây đến thành Lẫm Đông ít nhất phải mất ba tháng, đó là còn phải thuận buồm xuôi gió đấy."
Nói đoạn, ông ta lắc đầu bảo: "Các hạ, rất xin lỗi, tôi và các bạn đồng hành e là không thể giúp ông được, vì ngày mai chúng tôi phải rời khỏi pháo đài Long Thành, ông..."
Giọng nói của ông ta đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng.
Bởi đúng lúc này, Tả Nghị đưa một thỏi vàng trước mặt ông ta: "Đây là thù lao của ông."
Dù người đàn ông trung niên không hề nhìn rõ Tả Nghị đã "biến" ra thỏi vàng như thế nào, nhưng điều đó không ngăn cản được ý chí của ông ta bị thứ kim loại tỏa ra ánh sáng mê hoặc kia đánh gục trong chớp mắt.
Là một thương nhân xuất sắc, ông ta nhìn thoáng qua là biết thỏi vàng trong tay Tả Nghị, nếu đem ra ngân hàng ở pháo đài Long Thành, ít nhất có thể đổi được ba ngàn đồng tiền vàng thông dụng của Xê-lai-tư!
Ba ngàn vàng!
Người đàn ông trung niên bôn ba ngoài trời, liều mạng vì cuộc sống, làm lụng chắt chiu mười năm cũng chưa chắc tích góp được số tiền lớn đến thế, làm sao có thể không động lòng?
Có số tiền này, ông ta không cần làm thương nhân nữa, trực tiếp nghỉ hưu về quê, mua một trang trại, lấy vợ rồi sinh vài đứa con, những ngày tháng sau này cứ thế mà an nhàn hưởng thụ.
Thực tế, những người bạn đồng hành sau lưng ông ta cũng đều ngây dại cả người.
Có người lẩm bẩm: "Không phải là đồ giả đấy chứ?"
Người đàn ông trung niên không nhịn được nuốt nước bọt, cẩn trọng hỏi: "Các hạ, ông cần bao nhiêu người?"
Ba ngàn đồng vàng đủ để thuê cả một đoàn lính đánh thuê lớn rồi. Dù sao ông ta cũng chưa bị tiền làm cho mờ mắt, vẫn còn biết nghĩ đến rủi ro.
Tiền nhiều đến mấy cũng phải có mạng mà tiêu chứ!
"Chỉ cần một mình ông là đủ."
Tả Nghị nhìn thấu suy nghĩ của đối phương, nói: "Ông chỉ cần dẫn đường, không cần bảo vệ tôi."
Anh nắm lấy thỏi vàng trong tay, như nhào bột, chỉ vài cái đã nặn thành một quả cầu vàng, rồi đưa cho đối phương.
Người đàn ông trung niên không khỏi hít một hơi khí lạnh.
Nặn thỏi vàng thành quả cầu ông ta cũng làm được, nhưng tuyệt đối không thể làm đến mức độ như Tả Nghị.
Quả cầu vàng Tả Nghị đưa tới tròn trịa, bề mặt nhẵn bóng không tì vết, thông thường phải mài giũa đánh bóng nhiều lần mới đạt được. Vậy mà Tả Nghị lại nặn bằng tay không.
Hình tượng của Tả Nghị trong mắt ông ta lập tức trở nên cao lớn và thần bí.
Người đàn ông trung niên không còn chút do dự nào nữa, nhận lấy quả cầu vàng nói: "Nhiệm vụ này tôi nhận!"
Nếu không có vàng, dù Tả Nghị có nói hay đến mấy, ông ta cũng chỉ đầy nghi hoặc không dám dễ dàng đồng ý. Giờ Tả Nghị đã trả thù lao trước, ông ta còn gì mà không dám chứ?
Nói thẳng ra, bản thân ông ta còn chẳng đáng giá ba ngàn đồng vàng.
"Tốt lắm."
Tả Nghị không ngạc nhiên, cái gọi là dưới phần thưởng hậu hĩnh ắt có kẻ dũng cảm, 10kg vàng có thể khiến quá nhiều kẻ gục ngã.
"Ông chuẩn bị đi, sáng mai chúng ta xuất phát."
Tả Nghị vốn định đến pháo đài Long Thành sẽ hỏi Phạm Hải Lưu xin một tấm bản đồ, sau đó tự mình bay đến thành Lẫm Đông.
Kết quả Phạm Hải Lưu đi Xê-lai-tư khiến kế hoạch của anh đổ bể, nên đành tìm một người dẫn đường.
Giờ anh định mang theo người dẫn đường này bay đến thành Lẫm Đông, dù có thêm một kẻ vướng chân chắc chắn sẽ làm chậm tốc độ, nhưng cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu thời gian.
"Được ạ."
Người đàn ông trung niên vội nói: "Tôi ở ngay trên lầu, sáng mai tôi sẽ đợi ông ở đây."
Bốn tầng trên của quán rượu Rồng Đồng đều là phòng trọ, khách lưu trú đa phần đều là những thương nhân giống như họ.
"Đúng rồi, thưa ngài."
Ông ta bổ sung: "Tôi tên là Bôn Ân."
Vừa rồi nghĩ lại ông ta thấy khá kỳ lạ, Tả Nghị thậm chí còn chẳng hỏi tên ông ta đã đưa nhiều tiền như thế.
Cũng chẳng sợ ông ta ôm tiền bỏ chạy.
Tất nhiên bỏ chạy là chuyện không thể nào. Tả Nghị có khí độ của kẻ bề trên, đắc tội với nhân vật có khả năng là cao tầng Đại Hạ này thì kết cục không thể tưởng tượng nổi!
"Bôn Ân."
Tả Nghị gật đầu: "Vậy sáng mai gặp lại."
Anh không định ở lại đây vì gần đó còn có nhà nghỉ tốt hơn.
Sáng sớm hôm sau, khi Tả Nghị quay lại quán rượu Rồng Đồng, Bôn Ân đã mang theo hành lý đứng chờ ở cửa.
"Thưa ngài..."
Ông ta cúi người hành lễ với Tả Nghị, hỏi: "Bây giờ chúng ta xuất phát luôn chứ ạ?"
U! U! U~
Tả Nghị chưa kịp trả lời, đột nhiên trong pháo đài vang lên tiếng tù và trầm hùng!