Cơ Phát nhận được sự chỉ điểm của Khương Tử Nha, ngày hôm sau liền hạ một đạo chỉ dụ bổ nhiệm Hoàng Phi Hổ.
Trong nghị sự đại sảnh của Tây Kỳ, Cơ Phát ngồi ở vị trí đầu.
Kể từ sau khi Cơ Xương bị Hồng Liệt lừa gạt, ông rất ít khi tham gia vào chính sự của Tây Kỳ.
Do đó, mỗi lần xử lý chính sự đều do Cơ Phát đứng đầu, dẫn theo các vị đại thần thương nghị, Cơ Xương chưa từng tham dự.
Cơ Phát nói: "Hoàng tướng quân đến Tây Kỳ ta cũng đã được một thời gian, chắc hẳn cũng đã thích ứng gần đủ rồi. Mọi người cũng đều biết Hoàng tướng quân là một nhân tài thống soái hiếm có, cũng không tiện để nhàn rỗi mãi, cho nên hôm nay ta sẽ ban bố bổ nhiệm liên quan đến Hoàng tướng quân."
Nghe thấy Cơ Phát nói muốn ủy nhiệm mình, trong lòng Hoàng Phi Hổ một trận kích động, trái tim đập thình thịch không ngừng.
Ông đến Tây Kỳ lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể trở lại trong quân đội.
Không bao lâu nữa, ông sẽ lại trở thành một Đại tướng quân dũng mãnh phi thường, uy phong lẫm lẫm.
Tuy nhiên, sự bổ nhiệm của Cơ Phát lại hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của ông.
"Phong Hoàng Phi Hổ làm Khai quốc Võ Thành Vương của Tây Kỳ ta, địa vị chỉ dưới Quân sư Khương Tử Nha."
Hoàng Phi Hổ hài lòng gật đầu, được đấy, địa vị khá cao.
Chính vào lúc ông muốn nghe tiếp phần dưới, lại kinh ngạc phát hiện, phía dưới vậy mà không còn nữa?
Nói cách khác, Tây Kỳ chỉ cho ông địa vị, nhưng lại không cho ông chức vụ cùng quyền hạn thực tế?
Thế này là có ý gì?
Đây chẳng phải là rõ ràng biểu thị sự không tín nhiệm đối với ông sao, Tây Kỳ đang đề phòng ông một cách sâu sắc.
Sợ ông nắm giữ quyền lực sẽ tạo phản, nhưng lại sợ ông rời khỏi Tây Kỳ gia nhập thế lực khác, cho nên mới cho ông một cái hư danh nghe thì êm tai, vừa là để trấn an ông, càng là để kiềm chế ông, bảo đảm ông chỉ có thể ở lại Tây Kỳ mà không thể đi nơi khác.
Tây Kỳ, hừ hừ, một Tây Kỳ thật tốt, đúng là không từ thủ đoạn.
Không chỉ đề phòng một hàng tướng như mình thế này, ngay cả Tán Nghi Sinh, một lão thần cùng Cơ Xương đồng cam cộng khổ mấy chục năm, nói trục xuất là trục xuất ngay.
Cha con nhà họ Cơ ở Tây Kỳ lòng dạ thật độc ác, tính toán thật sâu xa.
Cha con nhà họ Cơ các người, thật khiến người ta buồn nôn.
Hoàng Phi Hổ lúc này tràn đầy chán ghét đối với cha con nhà họ Cơ, nhưng ông hiện đang ở Tây Kỳ, cho dù có bất mãn với cha con nhà họ Cơ đến đâu thì cũng chỉ có thể nghiến răng chấp nhận toàn bộ.
Hoàng Phi Hổ nghiến răng giả vờ như vô cùng cảm kích, "Hoàng Phi Hổ đa tạ Cơ Phát công tử."
Cơ Phát thấy ông tiếp nhận bổ nhiệm, không gây ra rắc rối gì, liền hài lòng gật đầu.
Vấn đề của Hoàng Phi Hổ coi như đã được giải quyết viên mãn.
Cơ Phát và Khương Tử Nha rất hài lòng, Hoàng Phi Hổ tuy không hài lòng nhưng cũng không có cách nào, những người khác thì mang tâm tư riêng biệt.
Sau khi bãi triều, một mình Hoàng Phi Hổ đi thẳng ra ngoài Tây Bá Hầu phủ, không biết đã đi đâu.
Cơ Phát nhìn theo bóng dáng của Hoàng Phi Hổ, nheo mắt lại.
Hoàng Phi Hổ sau khi rời khỏi Tây Bá Hầu phủ, tìm một quán rượu nhỏ uống không biết bao nhiêu vò rượu, tự chuốc cho mình say mướt.
Ông chịu bao khổ cực đến Tây Kỳ này rốt cuộc còn có ý nghĩa gì.
Ý trời thật bất công!
Hoàng Phi Hổ ôm đầy sầu muộn ngày ngày chìm đắm trong hũ rượu, mượn rượu giải sầu.
Cơ Phát biết trong lòng ông có oán khí, cũng không thèm quản ông.
Chừng nào không còn oán khí nữa, thì quay lại ngoan ngoãn làm một con chó cho Tây Kỳ ta.
Đây là thuật ngự người mà Cơ Phát học được từ nhỏ, gọi là huấn ưng.
Đây là điều Cơ Xương đã dạy cho Cơ Phát khi đưa hắn đi săn lúc nhỏ.
Ưng có tập tính hung mãnh kiêu ngạo, cho dù bị người ta bắt được cũng không dễ dàng khuất phục.
Chỉ có cách liên tục hao mòn nó, không cho nó ngủ, mới có thể mài giũa hoàn toàn dã tính của nó, khiến nó trở thành một con chim ưng nhà nghe lời.
Cách làm của Cơ Phát đối với Hoàng Phi Hổ cũng tương tự như vậy.
Hắn cố ý không thèm đếm xỉa đến Hoàng Phi Hổ, để xó Hoàng Phi Hổ, mục đích chính là để đập tan nhuệ khí kiêu ngạo trên người Hoàng Phi Hổ, khiến ông cam tâm tình nguyện làm một con chó trung thành của Tây Kỳ.
Đây chính là kế hoạch thuần phục Hoàng Phi Hổ của Cơ Phát.
Một mặt thuần phục Hoàng Phi Hổ, mặt khác Cơ Phát cũng không hề rảnh rỗi, trên triều đường lại bắt đầu những hành động với quy mô lớn.
Hắn muốn thanh lọc những lão thần do Cơ Xương để lại ra khỏi triều đường từng người một.
Trải qua sự kiện của Tán Nghi Sinh, Cơ Phát đã nhìn thấu rồi, những lão thần này tuy nói là từng có đóng góp cho Tây Kỳ, có công lao không thể phai mờ.
Nhưng cũng vì thế, trong lòng nhiều lão thần nảy sinh sự tự mãn, thậm chí cảm thấy bản thân là công thần kỳ cựu, lại có công với Tây Kỳ, tin chắc cha con nhà họ Cơ không dám động đến họ, liền cậy già lên mặt. Đối với cựu chủ Cơ Xương có lẽ còn khách khí một chút, nhưng đối với tân chủ Cơ Phát thì lại bày đủ thể diện.
Chỉ nói riêng một buổi triều hội nhỏ.
Những lão thần kia viện hết cớ này đến cớ khác, Cơ Phát rõ ràng đã quy định thời gian lên triều, các quan viên trẻ tuổi ai nấy đều tuân thủ mệnh lệnh, nghiêm túc theo mệnh lệnh của Cơ Phát, đến giờ là có mặt điểm danh tham gia triều hội.
Còn về phần những lão thần kia, người thì thoái thác nói cơ thể không khỏe, không dậy nổi sớm thế, đi chậm, đủ loại lý do, tóm lại là không theo thời gian quy định để lên triều, thậm chí có người dứt khoát không đến luôn.
Điều này khiến Cơ Phát cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khiêu khích vô cùng lớn.
Đám lão thần này đang khiêu chiến giới hạn của hắn.
Thực sự nghĩ rằng bọn họ là nguyên lão công thần thì Cơ Phát hắn không dám làm gì họ sao?
Hay là các người vẫn còn vương vấn Tán Nghi Sinh, cố ý gây khó dễ cho ta để đòi lại thể diện cho Tán Nghi Sinh.
Cơ Phát cũng không định tiếp tục nhẫn nhịn nữa, đã các người muốn chơi, ta liền chơi với các người cho ra trò.
Thế là, Cơ Phát lại một lần nữa mất bao công sức để tổ chức một buổi triều hội có đầy đủ tất cả mọi người.
Cơ Phát ngồi ở vị trí phía trên, Khương Tử Nha ngồi một bên Cơ Phát, những người khác thì chia làm hai hàng đứng trong đại sảnh.
Nhưng cả Cơ Phát và Khương Tử Nha không một ai nói chuyện, hai người cứ lẳng lặng ngồi ở phía trên, một lời cũng không nói.
Trận thế này khiến các thần tử Tây Kỳ vô cùng hoang mang, thế này là muốn làm gì?
Sáng sớm tinh mơ gọi tất cả chúng ta đến đây một lời cũng không nói rồi chơi trò trừng mắt nhìn nhau?
Một vị lão thần rốt cuộc không nén nổi giận trước, ông ta bước ra khỏi hàng hỏi: "Cơ Phát công tử, gọi chúng ta đến đây từ sớm thế này là có chuyện gì vậy? Lão thần trong nhà còn có việc, xin công tử mau chóng tuyên bố đi."
Cơ Phát ngoài cười nhưng trong không cười nhìn ông ta một cái, nói: "Ồ, Lâm đại phu quanh năm sức khỏe không tốt, cần ở nhà tĩnh dưỡng. Ta có thể thấu hiểu, dù sao cũng là nguyên nhân sức khỏe, quả thực không thể kháng cự."
Sự căng thẳng trong lòng vị đại thần kia hơi giảm bớt, giọng điệu của Cơ Phát công tử khách khí như vậy, thế thì chắc là không có chuyện gì rồi.
Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo liền nghe thấy Cơ Phát nói: "Mấy ngày trước Lâm đại phu còn nạp liền một lúc ba phòng tiểu thiếp kia mà, sức khỏe này chẳng phải rất tốt sao, thế nào cứ hễ bảo khanh đến chỗ ta lên triều thì sức khỏe lại không tốt rồi?"
Đám đại thần lập tức cảm thấy có điềm xấu, lời nói của Cơ Phát rõ ràng là đang trách tội bọn họ.
Cơ Phát đây là muốn trách phạt!
Cơ Phát quả nhiên đã không kìm chế nổi, muốn ra tay với đám lão thần bọn họ rồi.
Lâm đại phu bị Cơ Phát nói cho không ngẩng đầu lên được, á khẩu không trả lời được lời nào.
Một vị lão thần khác liền bước ra giải vây giúp ông ta, "Công tử, Lâm đại phu dù sao cũng là lão thần của Tây Kỳ ta, có nhiều đóng góp cho Tây Kỳ, ngài vẫn là không nên quá khắt khe với Lâm đại phu thì hơn."