Đối mặt trực tiếp với Tiệt giáo sẽ có nguy hiểm, sao công việc này nghe qua lại giống như được đo ni đóng giày cho Hoàng Long vậy.
Vừa hay, Hoàng Long gần đây kiêu căng ngạo mạn, Nguyên Thủy đã dần không thể dung thứ cho y nữa rồi.
Vừa vặn có thể phái y đi thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm như thế này.
Thành công tự nhiên là tốt, nhưng nếu như Hoàng Long không thành công, bị Tiệt giáo đánh sát, đó mới là kết quả tốt nhất.
Dù sao hắn vốn chẳng hề thích Hoàng Long, năm đó thu Hoàng Long làm đệ tử hoàn toàn là nể mặt Thượng Cổ Long tộc.
Hoàng Long có chết hắn cũng không mảy may cảm thấy tiếc nuối.
Trái lại, nếu có thể dùng một mạng của Hoàng Long để kích động mâu thuẫn giữa Thượng Cổ Long tộc và Tiệt giáo, thì đối với hắn mà nói lại là món hời lớn.
Tính đi tính lại, Nguyên Thủy chẳng qua chỉ mất đi một đệ tử không hề yêu thích, nhưng lại đổi lấy việc Long tộc triệt để thù hận Tiệt giáo, dốc toàn lực huyết chiến với Tiệt giáo.
Hắn chắc chắn là bên có lợi.
Tuy nói Hoàng Long trong hàng ngũ Xiển giáo chẳng là cái tháp gì, càng không được Nguyên Thủy Thiên Tôn để vào mắt.
Nhưng trong mắt Long tộc, Hoàng Long lại là một hậu bối cực kỳ có tiềm lực.
Đặc biệt là trong cảnh Long tộc nhân đinh điêu linh, một hậu bối cảnh giới Đại La Kim Tiên như Hoàng Long lại càng có vẻ quý giá vô ngần.
Một khi Hoàng Long chết trong tay đệ tử Tiệt giáo, Long tộc có thể phát điên lên, thề sẽ cùng Tiệt giáo bất tử bất hưu.
Bất tử bất hưu thì tốt quá, như vậy có thể hoàn toàn trói chặt Long tộc vào chiến xa của Xiển giáo rồi.
Như thế, ở phương diện đệ tử đã bù đắp được khoảng cách giữa liên minh ba giáo Nhân, Xiển, Tây Phương của bọn họ với Tiệt giáo.
Đến lúc đó, tam giáo bọn họ có bốn vị Thánh nhân, cộng thêm những cường giả cảnh giới Đại La và Chuẩn Thánh của Long tộc, đối đầu với hai vị Thánh nhân của Tiệt giáo và đám đệ tử kia, chẳng phải là nắm chắc phần thắng trong tay sao.
Thế này thì thua làm sao được?
Trên mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn lộ ra nụ cười hiểm độc.
Đã như vậy, Hoàng Long, ngươi hãy trước khi chết cống hiến phần lực lượng cuối cùng cho Xiển giáo đi.
Nguyên Thủy đã tuyên án tử hình cho Hoàng Long Chân Nhân ở trong lòng.
Theo hắn thấy, chỉ cần mình phái Hoàng Long đi đối đầu trực diện với Tiệt giáo, theo phong cách hành sự từ trước đến nay của Tiệt giáo, Hoàng Long đa phần là sẽ triệt để tiêu đời.
Như vậy, mưu đồ của hắn liền có thể thực hiện.
Long tộc và Tiệt giáo triệt để trở mặt thành thù, trợ giúp Xiển giáo, đánh bại Tiệt giáo.
Hừ, Thông Thiên, Tiệt giáo của ngươi chỉ có con đường diệt vong.
Đám đệ tử không biết thiên số kia của ngươi cũng phải hóa thành tro bụi.
Nguyên Thủy trong lòng cười lạnh, trên mặt lại ôn hòa cười nói: "Cơ Phát, thỉnh cầu của ngươi bản tọa đồng ý rồi. Bản tọa phái một trong Thập Nhị Kim Tiên dưới chướng Ngọc Hư, Hoàng Long Chân Nhân cảnh giới Đại La Kim Tiên đi báo thù cho cha ngươi, thế nào?"
Cơ Phát mừng rỡ ngoài dự kiến, vội vàng dập đầu tạ ơn Nguyên Thủy.
Trong mắt gã, cảnh giới Đại La Kim Tiên đã vô cùng cao thâm, đó quả thực là tiên nhân cao cao tại thượng như ở chín tầng mây.
Có Đại La Kim Tiên ra tay, Ân Thụ tất chết không nghi ngờ!
Mình có thể báo thù cho cha rồi!
Khương Tử Nha lại nhíu chặt lông mày, Hoàng Long?
Nguyên Thủy Thiên Tôn không thể nào không biết trong chuyện này có đại năng thực sự ra tay.
Chỉ một Đại La Kim Tiên, trong mắt người phàm tuy rằng rất lợi hại, nhưng trước mặt cường giả Chuẩn Thánh hoàn toàn không đủ nhìn.
Thế mà hắn còn phái Hoàng Long đi chuyến này, việc này là có ý gì?
Chẳng lẽ Nguyên Thủy Thiên Tôn có mưu đồ khác?
Nhưng nếu phái Hoàng Long đến Triều Ca hành thích Trụ Vương dưới sự phòng hộ nghiêm ngặt của Tiệt giáo, đây không phải là dâng mạng sao?
Nguyên Thủy Thiên Tôn lại trơ mắt nhìn đệ tử của mình đi chịu chết?
Tuy nói hắn xưa nay không thích đệ tử Hoàng Long này, chẳng lẽ hắn lại không màng đến cảm nhận của Long tộc sao?
Trong nhất thời, nội tâm Khương Tử Nha dâng lên vô vàn nghi hoặc.
Thế nhưng, nếu Nguyên Thủy Thiên Tôn đã nói như vậy, tất nhiên là có tính toán của hắn.
Khương Tử Nha có thể làm, cũng chỉ có âm thầm báo tin cho Tiệt giáo, để bọn họ chuẩn bị trước.
Lòng Khương Tử Nha có chút nặng nề.
Nguyên Thủy Thiên Tôn rốt cuộc muốn làm gì, hắn lại có tính toán gì.
Tiệt giáo liệu có thể tránh được tính toán của Nguyên Thủy không?
Những nghi vấn này giống như một tầng mây mù bao phủ trên đầu Khương Tử Nha.
Tuy nhiên, không đợi Khương Tử Nha nghĩ thông suốt những nghi vấn này, Nguyên Thủy Thiên Tôn phất phất tay, bắt bọn họ lui xuống.
Khương Tử Nha chỉ đành cáo lui rời đi.
Sau khi trở về Tây Kỳ, Khương Tử Nha lập tức gọi Hồng Liệt đến, đem tất cả những gì Nguyên Thủy Thiên Tôn làm hôm nay kể hết cho Hồng Liệt nghe, bảo gã mau chóng đi truyền tin cho Thông Thiên Giáo Chủ và vị tiền bối kia.
Hồng Liệt không dám chậm trễ, người bay vút đi.
Khương Tử Nha thì chống cằm chìm vào trầm tư, chẳng lẽ thực sự có chỗ nào sơ hở mà mình bỏ sót sao?
Triều Ca, vương cung.
Trụ Vương ngồi trên vương tọa, nghe tin Cơ Xương đã chết, cười to ha hả.
"Cơ Xương lão tặc, ngươi âm mưu tạo phản, nay chuốc lấy kết cục mất mạng, thật là ông trời có mắt, Đạo Tổ từ bi."
Chu Vô Song lại có vẻ mặt ngưng trọng lắc đầu.
"Đại vương, việc này đối với Đại Thương chúng ta mà nói, lại không hoàn toàn là một chuyện tốt."
Trụ Vương nghi hoặc, Cơ Xương kẻ loạn thần tặc tử kia đã chết, là một chuyện vui nhân tâm đại khoái mà, tại sao ái phi lại nói không phải chuyện tốt?
"Ái phi sao lại nói vậy?"
Chu Vô Song nói: "Đại vương cho rằng ai là người có khả năng giết chết Cơ Xương nhất."
"Chuyện này cô vương lại không biết rồi."
"Đại vương cho rằng, ai là người muốn giết chết Cơ Xương nhất thiên hạ này?"
"Thế thì tự nhiên là cô vương rồi, Cơ Xương dã tâm lang sói, vọng tưởng âm mưu tạo phản. Nếu không có siêu cấp binh sĩ hoành không xuất thế, hiện tại giang sơn Đại Thương ta đã nguy ngập, cô vương hận không thể ăn thịt uống máu hắn."
Chu Vô Song thở dài nói: "Người trong thiên hạ cũng đều nghĩ như vậy."
Nghe thấy lời ấy, Trụ Vương đột nhiên biến sắc, "Ý của ái phi là, người trong thiên hạ đều sẽ nghĩ là cô vương giết Cơ Xương?"
Chu Vô Song sắc mặt có chút nặng nề gật đầu, "Đến Đại vương còn tự nhận mình là người muốn giết Cơ Xương nhất, người trong thiên hạ tự nhiên cũng sẽ nghĩ như thế. Huống hồ Đại vương dựa vào Tiệt giáo, dưới trướng lại có kỳ nhân dị sĩ như Văn Trọng thái sư, tru sát Cơ Xương thực sự là chuyện dễ như trở bàn tay."
"Cô vương sao lại dùng thủ đoạn tiểu nhân như thế."
"Quan trọng là, người trong thiên hạ nghĩ thế nào. Nếu như người trong thiên hạ đều cho rằng là Đại vương làm, vậy thì chư hầu thiên hạ tất định sợ hãi Đại vương. Đến lúc đó, lòng người không còn ở chỗ Đại vương nữa rồi."
"Hơn nữa, Cơ Xương chết đi, Tây Kỳ chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế báo thù. Đến lúc đó, chắc chắn lại là liên miên đại chiến, sinh linh đồ thán. Thậm chí, Cơ Phát sẽ mời cao nhân khác đến hành thích Đại vương cũng chưa biết chừng."
"Yên tâm đi, ái phi. Cô vương là Nhân hoàng, có long khí Đại Thương hộ thân, định nhiên sẽ không xảy ra bất trắc gì. Huống hồ, chẳng phải vẫn còn có ái phi ở đây bảo vệ cô vương sao. Còn về chiến sự với Tây Kỳ, đây lại không phải là thứ chúng ta có thể xoay chuyển. Tây Kỳ nếu thật sự muốn chiến, vậy thì chiến, Đại Thương ta có siêu cấp binh sĩ trong tay, há lại sợ hắn."
Chu Vô Song gật gật đầu, nhưng đôi mắt đầy vẻ lo âu kia rõ ràng đang cho thấy nội tâm nàng không hề bình lặng.
Tây Kỳ đương nhiên không có gì đáng sợ, nhưng vạn nhất Xiển giáo phía sau Tây Kỳ ra tay, đánh nhau với Tiệt giáo, vậy thì chuyện có thể lớn rồi, viễn phi những chuyện tiểu đả tiểu nháo của phàm tục giới hiện tại có thể so sánh được.
Haizz, cũng không biết đến lúc đó rốt cuộc sẽ là dáng vẻ gì.