Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 54533 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q1 - Chương 117
thiết hoa rực rỡ. (3)

Những tiếng phừng phừng phừng nối liền không dứt, ở nơi bắn thiết hoa, những vụn sắt đen xì còn mang theo hơi nóng rơi xuống rào rào, nếu không tận mắt nhìn thấy làm sao có thể ngờ vụn sắt đen xì chẳng đáng lọt vào mắt kia lợi nở ra đóa hoa rừng rỡ như thế.

Lò sắt thứ hai đã xong.

Đơn Dũng phủi vai, vài chấm đen trên đó, ngay lập tức ánh sáng khiến y trầm tư, rồi nhận ra quên thân phận của mình, quên thổi kèn. Có điều trong khung cảnh tráng lệ này, bất kỳ ngôn ngữ miêu tả, bất kỳ âm nhạc và bối cảnh làm nền nào cũng đều dư thừa. Nhìn hiện trường, những tấm thân trần đen đúa, lò lửa cháy rừng rực, công cụ to lớn, hiệu lệnh cổ xưa, vốn không cần cái gì điểm xuyết thêm nữa.

Đơn Dũng trầm tư, cầm kèn trong tay, cười gian, lấy toàn bộ hơi sức, cảnh lướt qua trong đầu, tầm mắt đều không cách nào quên.

"Hây!" Lại tiếng hô, nước sắt bay lên trời.

Đơn Dũng thổi mạnh, tiếng kèn chói tai áp đảo toàn bộ tiếng nhạc khác, đi theo nước sắt vút lên không, tựa hồ đạt cực hạn của âm cao, mấy người xung quanh bịt tai lại không chịu nổi âm thanh như kim đâm màng nhĩ đó.

Lên ... Lại lên ...

Tích tắc hoa sắt bùng nở, âm cao của chiếc kèn kia rung mấy lần, không có khúc điệu gì cả, chỉ có một âm cao, giống như lời muốn nói nghẹn ở trong lòng được Đơn Dũng dốc sức thổi ra. Sục sôi tới cực điểm dường như còn mang theo chút vị thê lương, vang vọng tầng không nơi thiết hoa đua nở, cùng với thiết hoa thoáng qua đã mất cũng thu về, tựa hồ tiếc nuối vì sự rực rỡ kia không thể giữ lại, tựa hồ thở than với ánh lửa chói lòa không thể dài lâu, chỉ có thể dần biết mất theo âm thanh đó.

Tiếng kèn đã dừng.

Tàn sắt lại rơi rào rào, tựa như nước mắt của hoa lửa, có điều hình ảnh đẹp nhất đã lưu trong ký ức mỗi người.

Đơn Dũng nhắm mắt, lần đầu tiên y thổi kèn tới mức thiếu dưỡng khí, dường như ảo ảnh lướt qua trước mắt, như tiếng kèn đó giống tiếng cười từng nghe, chỉ tiếc rằng bóng hình xinh đẹp kia chỉ thoáng hiện rồi biến mất, không cách nào đuổi theo, không cách nào giữ lại ...

Y không chú ý tới, ống kính của quay phim đã bắt được y từ lúc âm thanh lạ vang lên, tựa hồ vì thiết hoa mà thổi, ăn ý khó nói lên lời. Y cũng không chú ý tới, rất nhiều đôi mắt nhìn thấy y, âm thanh vừa rồi bỗng dưng làm trái tim người ta vọt lên. Càng không chú ý tới, trên sân thượng nhà khách thị trấn, cách mấy trăm mét, có một bóng dáng khiến y từng bao đêm trằn trọc, vào khoảnh khắc đó đã nhìn thấy y, tay hơi run hạ kính viễn vọng xuống. Âm thanh đó, có lẽ chỉ có cô là hiểu được, nghe được khát vọng từ đáy lòng, nghe được nhớ nhung cồn cào.

Cô quay đầu lại, cha và chị mình cũng vừa thu hồi ánh mắt, Tả Nam Hạ cười nói:" Chỉ thổi một âm cao, có hơi biến âm, nhưng phù hợp với cảnh này, có vị lắm."

Người đi cùng cười thiện chí, vừa rồi ai cũng nhìn hoa sắt, không để ý nghe nhạc, tới khi tiếng kèn lạ lùng vút cao thì đều nghe thấy. Giáo sư Tống hiểu nhạc lý, nói đó là một đoạn của khúc Phượng cầu hoàng, tuy lên cao quá khiến bị biến âm, nhưng ăn khớp một cách kỳ lạ với hoa sắt, không giống thổi bừa.

Đang nói chuyện Tả Nam Hạ không thấy con gái đâu, vẫy tay gọi thư ký sinh hoạt nói nhỏ vài câu, thư ký vội đuổi theo.

"Này, này, tôi nói cậu ở đội nào thế, thổi như thế đấy hả?" Chỉ huy đội nhạc mắng Đơn Dùng, tên này thổi linh tinh hỏng mất khúc Long đằng hổ dược làm ông ta tức giận:

Đơn Dũng chẳng thèm đáp hạ kèn xuống xoay người đi, tự động rời đội ngũ, không ngờ người đứng đầu đội thiết hoa, một hán tử tráng niên trên bốn mươi hô:" Chàng trai, thổi hay lắm, làm một lần nữa đi."

Hay? Chỉ huy đội nhạc ngẩn người.

"Từ từ, đừng đi ... Chính cái âm cao vừa rồi, thổi lần nữa." Đạo diễn Tần cũng rời đài chỉ huy chạy xuống, đuổi theo kéo Đơn Dũng lại, trách y cả chiều thổi chả ra sao, mỗi vừa rồi rất có vị, kéo lại dứt khoát không cho đi:

Thế là đội nhạc chẳng hiểu gì, khúc nhạc hay thế lại không khen, khen thằng thổi bừa. Đạo diễn đi tới giới thích, âm thanh này rất hợp với cảnh hoa sắt vọt lên trời bùng nở, lát nữa đội nhạc hạ thấp hai nhịp, cố gắng nâng âm thanh này lên cao nữa, đồng bộ với lúc hoa sắt nở. Người đội nhạc không hài lòng, cơ mà người ta bỏ tiền thuê mình, còn cách nào được?

Đơn Dũng thì hay rồi, bị đạo diễn Tần kéo lên tới đứng cùng với người đứng đầu đội thiết hoa, không ngờ Đơn Dũng vừa cầm kèn lên thì run tay thiếu chút nữa cầm không vững.

Trong mắt, rốt cuộc thấy được bóng hình tìm kiếm cả ngày, đang chạy tới, bị cảnh sát hiện trường ngăn lại, đứng ở hàng trên cùng, mỉm cười, vẫy tay với Đơn Dũng, như từ trên trời xuất hiện, giữa biển người mênh mông thấy nhau. Nụ cười đó, tựa hồ cũng là niềm vui tìm kiếm đã lâu. Đơn Dũng theo bản năng định chạy, bị giữ lại lần nữa, người ta còn đợi y thổi mà.

Chuyện này thì đơn giản thôi, Đơn Dũng vui sướng lấy hơi, theo hiệu lệnh phát ra, lại một âm thanh đuổi theo hoa sắt, vang vọng tầng không, hồi lâu không tan.

Lần này hoa trong lòng nở rộ như hoa sắt.

Vẫn là tiếng kèn đó, nhưng lần này hàm chứa bên trong là niềm vui vô bờ.

Đơn Dũng sung sướng vô hạn, thổi liền một hơi xong kệ những người khác giữ lại, để tàn sắt rơi ào ào lên người lên đầu, sải bước chạy nhanh về phía Tả Hi Dĩnh. Ném luôn cả kèn rơi leng keng trên mặt đất, chạy tới bước chân loạng choạng, đến trước mặt Tả Hi Dĩnh, cảm giác mắt hoa lên, tựa hồ còn có chút chưa tin.

Tả Hi Dĩnh cũng mặt mày hơn hở, nhìn Đơn Dũng ăn mặc có phần biến dạng, niềm vui gặp lại trong mắt, tựa hồ không sao tin nổi gặp lại trong tình huống này. Đơn Dũng không cách nào biểu đạt hưng phấn lúc này, đưa tay ra muốn ôm, không ngờ Tả Hi Dĩnh như đã có chuẩn bị trước, lách sang bên làm Đơn Dũng ôm hụt. Nhìn Đơn Dũng loạng choạng suýt ngã, cô cười khúc khích, người xung quanh cũng cười theo, trong tiếng cười rộn rã, Tả Hi Dĩnh nắm tay Đơn Dũng chạy ra ngoài đám đông.

Chạy rất xa, đứng lại, khi quay đầu Tả Hi Dĩnh cười tựa như có chút trách móc, tựa như mừng rỡ, Đơn Dũng thì cười như thằng ngốc. Hai người tay trong tay, mắt nhìn mắt, gặp lại sau xa cách, muôn vạn lời muốn nói mà không biết nói thế nào.

Rồi hồi lâu gần như đồng thời nói:" Vì sao không gọi điện thoại."

Cả hai ngỡ ngang một gây, lại nói:" Gọi rồi."

Hai tiếng cười cùng bật ra, ánh mắt Tả Hi Dĩnh tựa hồ có chút tức giận, giọng vẫn vừa vặn êm tai:" Lừa dối, hai tháng rồi tôi không nhận được điện thoại của cậu."

"Không thể nào, ngày thứ hai sau khi chị rời trường là em gọi rồi, nhưng tắt máy ... Về sau em còn tới khách sạn Khải Lai Duyệt tìm chị, mới biết chị đã đi." Đơn Dũng rất rầu rĩ:

Hỏi thời gian gọi điện thoại, Tả Hi Dĩnh tức giận, chỉ tay vào trán Đơn Dũng, như mắng học sinh:" Cậu thật ngốc, không biết chọn thời gian mà gọi, chọn cái lúc tôi ở trên máy bay, vì sao sau đó không gọi?"

"Em ..." Đơn Dũng ngượng ngùng :" Em nghĩ ... Chị không muốn gặp em nữa."

Sự ngượng ngùng của chàng trai to xác làm Tả Hi Dĩnh thấy lòng êm ái, mắng :" Tôi đúng là không muốn gặp cậu, tôi gọi điện hai lần, gọi ở nhà, rồi tới Lộ Châu cũng gọi, sao cậu ngừng hoạt động rồi?"

"Hả, chị gọi bao giờ?"

Đơn Dũng trố mắt, hỏi thời gian rồi vỗ đầu ảo não giải thích, vừa vặn là thời gian Lôi Đại Bằng đấu rượu rồi vĩnh quang nhập viện, điện thoại bị bọn học sinh dùng hết tiền ... Sau đó nữa ở vùng quê hẻo lánh đó cũng lười đi nạp lại tiền.

Thế là điện thoại không liên lạc được.

Q1 - Chương 118: Gặp lại tràn ngập nỗi chờ mong. (1)

Sự kiện trùng hợp khiến hai người lướt qua nhau, thành hiểu lầm làm người ta tiếc nuối.

Càng khéo hơn nữa, vốn cho rằng đối phương chỉ là người khách ngang qua cuộc đời, lại vô tình vì Đơn Dũng tham gia một hôn lễ mà bị ghi hình, khi Tả Hi Dĩnh xem được đoạn phim kia, thấy ba anh em họ mà vui cả tối.

Cứ đứng đối diện nhau như thế, cứ nhìn nhau như thế, tựa hồ nhìn mãi không đủ, nhìn sư tỳ mi như trăng non, mắt như sao sáng, gương mặt trắng nõn bị ánh sáng tư miếu hội chiếu lúc sáng lúc tối, vẫn động lòng người như lần đầu gặp, không khác gì hình ảnh khắc sâu trong ký ức. Chia tách tựa hồ chỉ trong khoảnh khắc, như vừa nắm tay nhau từ quảng trường ăn vặt ở miếu thành hoàng ra, lại giống như tản bộ trong trường quay về. Hồi lâu sau Đơn Dũng mới mấp máy môi:" Sư tỷ, em rất nhớ chị ... Em cứ nghĩ chẳng gặp được chị nữa."

Nhìn Đơn Dũng có vẻ thiếu tự nhiên, Tả Hi Dĩnh trêu:"Nhớ cái gì?"

"Cái gì cũng nhớ."

"Không phải nhớ lúc tôi cùng cậu vào ban bảo vệ chứ."

"Không phải, không phải." Đơn Dũng cười ngượng, chuyện này cần phải giải thích, thấy cô có vẻ không để bụng, lấy can đảm nói :" Hôm đó nếu không làm thế thì chị sẽ không thấy được chân tướng."

"Cãi cùn." Tả Hi Dĩnh mắng, rồi hài hước nói:" Có điều đó là lần đầu tiên tôi thấy yếu bắt nạt mạnh ... Hai tháng không gặp, cậu đẹp trai hơn nhiều đấy, đẹp trai hơn vốn có nhiều."

Ấy, Đơn Dũng lúc này mới sực tỉnh, mình còn đang bôi songđỏ trên má như đít khỉ, rối rít muốn lau đi. Tả Hi Dĩnh đưa tay ngăn:" Đừng lau, đẹp lắm ... Nào, để tôi chụp cho cậu một bức."

Nói rồi giơ máy ảnh chụp rắc rồi che miệng cười, cười tới run cả người.

Đang nói chuyện thì trống nhạc vang lừng, đội thiết hoa đã rời khỏi sân khấu, tiếp đó là nhảy cao, ca vũ, diễn tạp kỹ tổng hợp. Hai người cùng nhìn về chỗ náo nhiệt một lúc, lúc quay đầu ánh mắt chạm nhau, tựa hồ tâm ý tương thông, Đơn Dũng rủ rê:" Chơi không, xích đu bát giác lâu, kích thích hơn nhảy bungee."

"Ừ." Tả Hi Dĩnh mắt sáng lên, gật mạnh đầu, hưng phấn tràn ra ngoài mặt:

Vì thế Đơn Dũng kéo tay cô chạy về sân khấu gần nhất, hai người đi xuyên ca đội ca vũ ăn mặc đẹp đẽ, Đơn Dũng bước chân theo vũ điệu quen thuộc, kéo Tả Hi Dĩnh ở trong đội ngũ đi vài bước. Tả Hi Dĩnh không theo kịp bước chảy Ương Ca đơn giản, vừa lắc mình vừa cười ngượng xin lỗi diễn viên xung quanh vì quấy rầy, xuyên qua khu biểu diễn, chạy tới lầu bát giác náo nhiệt.

Xích đu lầu bát giác cũng là một đặc sắc của Lộ Châu, lầu dựng bằng gỗ, tám cái xích đu, vung lên theo hình tròn, tốc độ càng nhanh thì lên càng cao, người đương địa gọi là xa liên thu. Chen vào đám đông, tranh giành được một cái xích đu, Đơn Dũng bế Tả Hi Dĩnh đặt lên đẩy ở sau lưng, Tả Hi Dĩnh chưa bao giờ ngồi xích đu nhắp thịt mặt hét lên, xung quanh cười ầm ĩ.

Xoay được hai vòng, chóng cả mặt, Tả Hi Dĩnh hô lớn "Đơn Dũng, Đơn Dũng, tôi sợ lắm ...". Đơn Dũng cười ha hả nói "Đợi lát nữa trời đất quay cuồng là không sợ nữa." Lại quay thêm một vòng, Tả Hi Dĩnh sợ thật rồi, la hét gọi Đơn Dũng, Đơn Dũng chạy tới xích đu, Tả Hi Dĩnh vội vàng nhảy xuống, vừa vặn nhào vào lòng Đơn Dũng, từ rất xa cũng nghe thấy tiếng cười như nông dân được mùa của y.

Hai người chơi rất vui, chơi quên trời đất, Tư Mộ Hiền và Lôi Đại Bằng đã nhìn thấy từ lâu, nhìn hai người họ trùng phùng, nhìn hai người họ tay trong tay chui vào đám đông. Đợi khi hai người đuổi kịp t hì thấy Đơn Dũng ôm Tả Hi Dĩnh xoay tròn, hai cái miệng mở to không khép lại được.

Hồi lâu sau Lôi Đại Bằng hâm mộ nói:" Mẹ nó chứ, chúng ta vất vả đi mấy chục km để làm bóng đèn à?"

"Lôi ca, không phải cậu đã nhìn thấu nam nữ hoan ái, có chí hướng theo đuổi sự nghiệp chơi gay à?" Tư Mộ Hiền nhìn Đơn Dũng kéo tay Tả Hi Dĩnh hưng phấn chạy đi, vừa hâm mộ lại bất bình, e là chuyện xảy ra ở xã Tróc Mã bị lão đại ném ra sau đầu rồi:

Xem sau này anh ấy giải quyết ra sao.

Lôi Đại Bằng nghe câu đó không vui, lửa giận bốc cao ba trượng:" Cậu cho rằng anh đây muốn chơi gay à, chẳng qua không có gái mà chơi ... Ôi, người với người sao mà khác nhau lớn thế? Chưa gặp mấy lần đã hết ôm với ấp, anh đây theo đuổi hoa khôi Đảng bao lâu, chưa được nắm tay một lần, do cô ấy nắm tay kéo đi ..."

Ở đằng xa, dưới lầu bát giác, Tả Hi Dĩnh bị Đơn Dũng thuyết phục, mỗi người ngồi một cái xích đu, đua đưa trên không, tiếng cười tươi vui làm Lôi ca nghe mà buồn phiền. Tư Mộ Hiền nhìn thấu tâm tư Lôi ca, sán tới trêu:" Lôi ca, tỉnh lại đi, tôi thấy cậu chơi gay là thích hợp nhất."

"Dám nói nữa, có tin anh đâu chơi cậu trước không?" Lôi Đại Bằng nổi khùng rồi, quay sang ôm Tư Mộ Hiền không kịp bỏ chạy, từ sau lưng làm động tác đẩy mông, còn hô:" Chơi không được gái chẳng lẽ không chơi được cậu à? Sướng không, sướng không?"

Tư Mộ Hiền hối hận vì chọc giận Lôi ca, ra sức vùng vẫy, Lôi ca không buông, hiện trường hỗn loạn, không ai để ý tới hai tên mô phỏng dân gay dã chiến này. Tới khi có người vỗ vai Lôi ca đang chơi tới hưng phấn, Lôi ca quay đầu quát :" Làm gì, cũng muốn chơi à?"

A, người lạ, Lôi ca buông Hiền đệ ra, chỉ thấy một người trẻ tuổi điển trai mặc Âu phục đen, ăn mặc rất kiểu cách, đang cười với hai người. Lôi Đại Bằng trợn mắt lên:" Cười cái gì mà dâm đãng thế?"

"Đùng đừng Lôi ca, đừng nói lung tung ... Anh nhầm người à?" Tư Mộ Hiền vội chen ngang, lịch sự hỏi:

"Không nhầm, cậu là Lôi Đại Bằng, cậu là Tư Mộ Hiền đúng không?" Soái ca Âu phục gọi ra tên đầy đủ làm hai anh em kinh ngạc rồi mời:" Tôi là thư ký sinh hoạt của giáo sư Tả Nam Hạ, giáo sư Tả mời các cậu hôm nay tới khách sạn Khải Lai Duyệt dùng cơm, mong các cậu nể mặt ... Lát nữa kết thúc miếu hội, mời các cậu theo tôi."

Tư Mộ Hiền và Lôi Đại Bằng mừng rỡ, vừa nghe nói tới khách sạn Khải Lai Duyệt là hai tên tham ăn gật đầu lia lịa đi theo soái ca. Ba người đợi rất lâu mới thấy Đơn Dũng đang thở hồng hộc và Tả Hi Dĩnh má đỏ bừng bừng, cô tươi cười chào Lôi Đại Bằng, Tư Mộ Hiền. Trò chuyện vài câu mới biết đây không phải là trùng hợp mà cha cô có ý mời ba anh em này. Tả Hi Dĩnh không khỏi ngạc nhiên nhìn về phía nhà khách, dù có nghi hoặc cũng bị niềm vui trùng phùng làm nhạt đi."

Có điều cũng rất tốt, năm người đi cùng nhau, Tả Hi Dĩnh và Đơn Dũng sóng vai nhau, cách rất gần. Đi được một lúc, Lôi Đại Bằng không quên đi tìm đạo diễn Tần, gõ gõ cửa sổ đưa bàn tay nần nẫn ra :" Trả tiền."

Một tờ, hai tờ, N tờ ... Lôi Đại Bằng đếm một lần, chấm nước bọt đếm lại lần nữa, còn thi thoảng nhìn trộm Tư Mộ Hiền và Đơn Dũng, lái xe không biết từ đâu ra. Tả Hi Dĩnh thì cùng người nhà đi cùng xe, ba anh em đi một xe, nói là mời khách, nhưng mà mặt người mời còn chưa thấy, chỉ biết Tả Nam Hạ và giáo sư Tống lên cùng một cái xe. Tả Hi Dĩnh thì cùng chị mình một xe, trong đội xe này ba anh em ngồi cuối cùng.

Lại đếm lần nữa, đếm xong Lôi Đại Bằng phát hiện Tư Mộ Hiền đang nhìn mình, thế là hắn đánh mắt, gập ngón tay, hai người chia năm năm. Tư Mộ Hiền lắc đầu, xoe ba ngón tay để lại một, ý nói lấy một phần ba. Lôi Đại Bằng dùng hai ngón cái ngoắc ngoắc vào nhau, đánh miệng về phía Đơn Dũng, ý là, Đản ca đang bận tán gái, không để ý đâu, hai chúng ta chia nhau là được ... Tư Mộ Hiền lại lắc đầu, không đồng ý với cách phân chia của Lôi Đại Bằng.

Thế là Lôi Đại Bằng đút hết vào túi mình, không chia nữa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Tiến »