Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64099 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 38
Chỉ nói cười địch thành tro bụi. (6)

❊ ❊ ❊

" Mẹ ơi nhìn kìa, con ngựa to quá." Đường Giải Phóng, trong một chiếc xe hơi, có cô bé bốn năm tuổi chỉ ra ngoài cửa sổ, hưng phấn gọi mẹ:

Người mẹ quay đầu sang, ngớ ra, đúng là con thú cao lớn nghênh ngang đi qua đoàn xe đang đợi đèn xanh đèn đỏ.

Không thể nào, đó là suy nghĩ đầu tiên của người mẹ, đây là thành phố má, vừa hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu ra, không ngờ chát, có một cái đuôi hôi rình quất vào mặt, hỏng hết lớp trang điểm sáng nay, cô nhắm tịt mắt lại dở khóc dở cười:" Là con lừa đấy."

Không phải chỉ một con lừa, mà là mấy con liền, CSGT nhìn trố mắt, thấy chúng nó sắp băng qua đường, bệnh nghề nghiệp sinh ra, vội vàng thổi còi toét toét, chỉ chúng:" Đứng lại."

Tiếng hô này giống tiếng người nuôi gia súc nổi giận, mấy con lừa dừng bước, quay đầu bỏ chạy, đoàn xe đi ngược chiều bọn chúng cuống lên, ra sức dẫm phanh. Sau đó là uỳnh uỳnh uỳnh, cả đống xe hôn đít nhau, chửi om sòm. Phía bên đường, người đợi đèn đỏ thò đầu ra cười nghiêng ngả.

Đường Anh Hùng, đoạn phồn hoa nhất, khi bảy tám con lửa cao lớn nghênh ngang đi như chỗ không người, vô số người đi làm mắt tròn xoe nhìn cảnh tượng hiếm có. Hết cách, thành phố kiến thiết quá nhanh, đây là nơi lừa trừ khi thành thịt mới tới được, tất cả dừng lại nhìn. Đàn gia súc nhốt trong chuồng nào thấy cảnh phồn hoa như vậy, nhìn đông nhìn tây, cảnh giác khom người chuẩn bị bỏ chạy bất kỳ lúc nào.

Cơn mưa liên tục đã rửa hết hưng phấn của thuốc trên người chúng, nhưng cái thế giới kỳ lạ khiến trong mắt chúng chứa đầy kinh hoàng. Con dẫn đầu mũi hit hít, ngửi thấy gì rồi, khụt khịt chạy đi, lao vào cửa hàng hoa, gặm đống hoa cỏ, đến khi chủ hàng hoa cầm dao dọa mới chạy mất. Chạy không xa phát hiện ra mùi cỏ, cả đàn lừa sung sướng chạy tới, ra sức gặm cỏ trước tấm biển : Cục khiếu nại khu Tử Phường. Gặm nửa ngày trời không gặm được, đàn lửa ỉa ra một đống phân, đám đông vây quanh cười nghiêng ngả, chúng sợ hãi, chạy tiếp.

Khách sạn Thế Kỷ Di Tân tọa lạc trên đường Tử Kim cũng đón một đoàn khách không mời, nguồn cơn tai họa chính là những chậu cảnh xanh đỏ phía trước cổng khách sạn, khiến đàn lừa cho rằng lại tới bãi cỏ rồi, thế là xông vào. Bảo an ôm đầu lủi như chuột, đàn lừa nhanh chóng phát hiện số cỏ này khó ăn, chạy lung tung trong khách sạn tìm kiếm, dẫm đạp ỉa đái nhoe nhoét. Một vị khách ở trong thang máy đi ra, phát hiện qua cửa sổ có con gì to lắm đang thân thiết với chiếc Mercedes mấy chục vạn của mình, ông ta nổi điên, không phân biệt rõ đối tượng nữa, chạy ra quát, đánh chết mẹ mày cầm chìa khóa ném thẳng vào nó, con lừa phản ứng rất nhanh, tung vó chạy mất.

Choang, đèn sau xe bị võ lừa đạp vỡ, nhìn lại thân xe bị nó cọ xước xát hết cả, chủ xe khóc không ra nước mắt, tìm ai mà bắt đền đây.

Loạn rồi, loạn nhất là chi đội CSGT, trên màn hình trung tâm giám sát, có quá nửa nhìn thấy lừa, một nửa nữa thì bất kể lúc nào cũng có thể có hình ảnh lừa xẹt quá, chỉ huy lẫn lộn.

"Đường Tử Phường, 100 mét về phía đông, có ba, à không bốn con, chạy về phía đông ..."

"Đường Giải Phóng, cục khiếu nại ... Đi rồi, chưa phát hiện chúng đi về phía nào, chia kết nối được với camera tương ứng, có cãi ngõ, chắc là bọn chúng đi vào đó ..."

"Trung tâm hoạt động thanh thiếu niên, có bảy con gặm cỏ ..."

"Tử Kim Đông, mội dải hướng bắc, có một đôi, í chúng đang làm ... "

Nữ cảnh sát đài chỉ huy ngẩn người, có một đôi lừa ở trên bãi cỏ trước bệnh viện quan hệ tình dục bừa bãi, người vây quanh xem cực đông, cô líu lưới quên cả chỉ huy.

Tiếng điện thoại reo lên liên hồi, không phải báo án thì cũng yêu cầu báo cáo tiến triển, rốt cuộc có bao nhiêu con lừa chạy ra, không ai nói rõ được. Vừa chỉ huy ở chỗ này nó lại chạy chỗ khác, không ít màn hình xuất hiện cảnh tượng giao phối công khai, làm đám nữ cảnh sát đỏ mặt.

Chi đội trưởng nóng ruột đi qua đi lại trong phòng giám sát, ông ta đã xin phép cục công an thành phố, điều cả lực lượng cơ động, đội tuần tra, đồn công an, đội trị an, chỉ để làm một việc: Bắt lừa.

Nhưng bọn lừa này đâu có dễ bắt như tài xế vi phạm giao thông, có hú còi nó cũng coi khinh, đang sốt hết cả ruột lại có nữ cảnh sát reo lên:" Nhìn mau, cổng cục công an cũng có."

Chi đội trưởng quay đầu, đắng nghét từ lưỡi xuống họng, trên màn hình giám sát thấy cảnh sát tuần tra lái xe đuổi mười mấy con lừa. Ai ngờ một con quá dữ, rầm rầm rầm chạy qua nóc xe cảnh sát, hung dữ hơn cả dân oan, xông vào tòa nhà cục công an.

"Đội trưởng Vương phải không, mau lên, trong tay anh có bao nhiêu lực lượng cơ động ... Hả cục thông tin à ... Tôi, tôi nhầm ..." Chi đội trưởng cuống lên rồi, bấm điện thoại cũng nhầm, vội vàng bấm lại, liên hệ với thành quản.

Sức đề kháng của một thành phố rốt cuộc mạnh cỡ nào, điều này rất khó nói, đôi khi cống thoát nước bị tắc ngập cả phố, đôi khi một trận hỏa hoạn hủy đi lòng người, có thể là ngộ độc thực phẩm mất lòng tin. Chuyện hôm nay cũng thuộc loại đó, một đàn lửa quấy động cả Lộ Châu sống không yên, khắp đường lớn ngõ nhỏ, đù các loại cảnh sát, thậm chí là cả cứu hỏa cũng huy động. Quá đáng hơn dùng tới trung đội chống bạo động, mang lưới kỹ thuật cao, đạn gây mê.

Bắt xong lừa rồi mới thộn mặt ra nhìn nhau.

Lãnh đạo ơi, mấy con này mang đi đâu bây giờ, chẳng lẽ cho vào trại giam?

Nhân viên cơ cấu chính phủ có nhãn quang, sân Nhị Trung to lắm, sân của Đh Mỏ cũng không nhỏ, nhốt vào đó tạm.

Có con bị bắt, có con lọt lưới, cục thành quản nhận được lệnh tổng động viên của chính phủ cũng triệu tập toàn bộ đội viên, lệnh nếu gặp phải lừa ảnh hưởng tới kiến thiết thành thị, phải bao vây.

Nhân thủ càng lúc càng thiếu, tiếp đó gọi cả nhân viên đang nghỉ, thế là đội ca tối của đại đội thành quản khu Thái Đông cũng nhận được lệnh động viên.

Khi nhận được mệnh lệnh Lôi Đại Bằng đang ở bệnh viện trung y tiếp nhận trị liệu giác hơi, Đại Béo xem tin nhắn trên di động, bấm số hỏi, rồi tới bên giường báo cáo:" Lôi ca, trong đội tập hợp khẩn cấp."

"Không đi, cứ có lãnh đạo tới là lại đuổi người ta ra đường bắt tiểu thương, vô vị." Lôi Đại Bằng rên hừ hừ còn tưởng có lãnh đạo đi thị sát:

"Không phải đâu Lôi ca, em gọi điện thoại rồi, đi bắt lừa." Mắt Đại Béo lập lòe như đoán ra gì đó, rời kho lạnh không xa Lôi ca vứt bọn họ lại, cùng đám Căn Oa và Đại Bưu đi đâu làm gì không rõ, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện hay ho gì:

Quả đúng như thế, Lôi Đại Bằng chột dạ ngồi bật dậy, không mát xa nữa, dẫn hai tiểu đệ rời phòng trị liệu.

Đàn lừa đó là do đích thân hắn thả ra, chúng sẽ gây ra chuyện gì hắn cũng không chắc, xuống lầu gọi mấy cuộc điện thoại, càng nghe càng thất kinh, té ra đám động dục đó thuận theo đường thôn, đại bộ phận chạy vào thành phố, đang phá phách khắp nơi.

Đại họa rồi, Lộ Châu bị lừa xâm lược rồi.

Lôi Đại Bằng không nói một lời, hai thằng tiểu đệ cũng im thin thít, hai chàng béo đi theo Lôi ca hư người rồi, giờ chẳng những dám vòi vĩnh ăn tiền, làm ít chuyện xấu cũng không thấy áy náy. Lúc này có chút hoài nghi, có phải đây cũng là tác phẩm vĩ đại của Lôi ca không? Dọc đường nhận được thông báo trong đội chi viện cho TTTM Bát Nhất, xe tới đó, ba anh em toét miệng cười.

Cái TTTM này đang tổ chức tuần lễ kỷ niệm sinh nhật, bị lừa phá hết mấy chỗ trang hoàng đẹp đẽ, mười mấy thành quản vây đằng xa, quát tháo dọa dẫm. Hai con lừa không thèm để ý, chúng gặm giỏ hoa giả, rõ ràng hoa cỏ làm bằng nhựa không hợp khẩu vị, vừa dẫm vừa gặm, thi thoảng chạy vài bước dọa đám nam nữ ăn mặc chính thức la hét, họ hét lừa cũng hét theo, có điều người đông quá, chúng không biết phải chạy đi đâu, thế là gặm loạn xị biển quảng cáo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »