Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64137 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 57
Lâu ngày gặp lại chẳng thấy ghét.  (1)

❊ ❊ ❊

" Khi chỉnh lý một số tài liệu phong tục dân gian ở thư viện, em thấy rất nhiều miêu tả về món ăn vặt liên quan tới thịt lừa Thượng Đẳng, mặc dù không giới thiệu chi tiết cách làm. Nhưng miêu tả sắc, hương, vị, hình rất chi tiết, em nghĩ với hiểu biết và lĩnh ngộ của anh, nói không chừng phát hiện ra gì đó ..." Tư Mộ Hiền thao thao bất tuyệt chợt nhận ra Đơn Dũng chẳng phản ứng gì, quay sang thì y cầm sách xem say sưa ...

"Không tệ, không tệ, màu thẫm, hình tròn, ngửi thơm phức ... Còn tương như nước mật, cắn vào thấy tươi ngon ... Trong dái lừa còn có gì nữa làm được thành như thế ... Viết cái bút ký thôi mà dùng lắm từ màu mè thế không biết, vứt ..." Đơn Dũng vừa xem vừa tự lẩm bẩm: " ... A , nói không chừng là Thế Long lư nhục yến .."

Tư Mộ Hiền biết mình làm chuyện có lỗi, ra sức nịnh :" Lão đại, anh cứ nói học đại học phí công, em thấy không phí chút nào, cái này em xem còn không hiểu, thế mà anh vẫn hiểu, dù gì cũng là n gười có văn hóa."

"Sai, bốn năm đại học thu hoạch duy nhất là anh không có duyên với người có văn hóa." Đơn Dũng nói xong liền chuyên tâm đọc:

Một đám lãnh đạo đi ăn về không thấy giáo sư Tả đâu, lát sau Tư Mộ Hiền mới nghe ngóng được tên khách sạn giáo sư Tả nghỉ chân, hưng phấn định đi kể với Đơn Dũng, thấy y giữ nguyên tư thế như lúc mình ra ngoài, đang tập trung tinh thần xem bút ký mà hắn vô tình sưu tập được, không nỡ quấy rầy.

Đơn Dũng cứ thế xem tới tận khi hết giờ làm mới nhận ra, vội vàng về cửa hiệu an bài chuyện buổi tối xuất hàng, lại về Hưởng Mã Trại đi một vòng mới ra. Hiền đệ vốn muốn đi cùng, có điều Đơn Dũng không cho, có chút chuyện y không muốn người khác biết.

Lái xe tới khách sạn Quốc tế Đông Minh thì trời chưa tối, Đơn Dũng đang suy nghĩ làm sao mới thăm dò được phòng của Tả Nam Hạ, tuy ông rất hiền hòa, không làm cao, nhưng thân phận người ta bày ra đó, không phải ai cũng gặp được. Quay đầu sang nhìn món quà ở ghế phụ lái, chiêu tặng quà đã dùng qua rồi, không biết còn hữu dụng không?

Nói tới lễ vật, Đơn Dũng lại nhớ tới con giáp điền thương sống động mà mẹ hấp, làm sư tỷ nhớ mãi không quên. Quen nhau chưa lâu, nhưng lại cảm tưởng là chuyện xưa lắm rồi, buổi chiều cứ kích động muốn bấm số điện thoại kia, nhưng nhẫn nại được. Đơn Dũng chẳng hiểu đó là kiểu tâm lý gì, mỗi lần trong đầu hiện ra hình ảnh sư tỷ thì ý nghĩ đầu tiên của y là áp nó xuống, nhưng càng áp chế thì nó lại càng rõ ràng, nhớ nhung càng thêm khắc khoải.

Đơn Dũng kẽ vuốt vết thương đã bong vẩy ở ngực, vì kiếm được khoản tiền đầu tiên, trả giá không nhỏ, Khổng Tường Trung vào tù, Tần Quân Hổ bỏ trốn ... Y cũng không ngờ diễn biến vượt xa dự tính nhiều như thế.

Bất kể dùng lý do gì thuyết phục mình trong lòng luôn có chút áy náy, giống như lần đầu làm chuyện xấu, khó tránh khỏi bất an. Lần này mình đóng vai trò chẳng vẻ vang gì, e là để lại ấn tượng không hay trong lòng nhiều người như Sử Bảo Toàn, Sử Anh, thậm chí Tư Mộ Hiền e cũng đoán ra phần nào.

Vốn thân phận kém quá xa sư tỷ, giờ làm chuyện như vậy, Đơn Dũng chẳng còn dũng khí gọi điện cho sư tỷ nữa.

Nghĩ rất lâu mới xuống xe, lại đợi ở dưới bóng cây ven đường tới khi trời tối, nhìn thấy xe thành ủy, Đơn Dũng lặng lẽ theo sau, nhìn rõ số tầng thang máy dừng lại. Đợi thêm chốc lát, chỉnh lại bộ vest mới tinh, đi tới quầy tiếp tân, nở nụ cười thân thiện:" Chào cô, tôi là người của ban giáo vụ học viện Lộ Châu, có thể hỏi giáo sư Tả có còn ở tầng 18 không?

Phục vụ mỉm cười :" Vâng."

"Vẫn phòng 1816 như lần trước chứ?"

"Không ạ, là 1812 ạ."

"Cám ơn cô." Đơn Dũng mỉm cười rời đi:

Cô phục vụ ngớ ra một lúc rồi che miệng, vừa rồi lỡ lời, cô đã được dặn là không nói ra số phòng bảo mật đó.

Vào thang máy rồi Đơn Dũng đôi khi cũng chẳng hiểu mình có kỹ xảo nói dối từ đâu ra, tựa hồ như sinh ra đã có, vừa rồi y chẳng hề tính toán trước, đới gặp phụ vụ cứ vậy thuận miệng mà nói thôi. Vừa đi thang máy vừa cảnh cáo bản thân, cái thói xấu này phải sửa, nếu không để giáo sư Tả hoặc sư tỷ phát hiện sẽ phản cảm.

Nhưng biết rõ người ta phản cảm sao mình còn tới, vì sao nghe tin giáo sư Tả lại không ngồi yên được nữa, trước đó đã hạ quyết tâm không nghĩ những chuyện không thiết thực nữa mà .... Trách bản thân rất lâu, vẫn không khống chế được cái chân.

Rời thang máy tới phòng 1812, phục vụ viên ngăn lại, cảnh cáo nơi đó có vị khách quan trọng, vừa treo biển không quấy rầy. Ma xui quỷ khiến, Đơn Dũng lại nói dối:" Đây là quà của chiến hữu cũ của giáo sư Tả, nếu ông ấy biết là bị chị ngăn lại sẽ càng tức giận ... Không tin chị đi thông báo đi, cứ nói là giáo sư Tống của học viện Lộ Châu hỏi thăm."

Nói như thật vậy, lại còn biết số phòng, phục vụ viên không dám ngăn cản nữa.

Đơn Dũng đi tới nơi tay nắm cửa quả nhiên treo biển "không làm phiền", y gỡ ra, thuận tay gõ cửa.

Cửa mở, Tả Nam Hạ mặc áo ngủ thoải mái nhìn thấy Đơn Dũng thì kinh ngạc, Đơn Dũng cầm tấm biển cười nói:" Giáo sư Tả, bác treo biển không cẩn thận bị rơi, cháu tới làm phiền, bác đừng để bụng."

"Vào đi, vào đi, tôi đang buồn phát chán, chúng ta là đồng chí mà, tôi vừa chuẩn bị trà mùa thu năm nay thì cậu tới .... Đơn Dũng, sao chỉ có mình cậu, Đại Bằng sao không tới, phải rồi, giờ cậu ta làm gì?" Tả Nam Hả vui vẻ mời:

Đơn Dũng thầm thở phào :" Cậu ta làm thành quản ạ."

"Ồ, ha ha ha, thời đại vĩ đại sinh ra nghề nghiệp vĩ đại, rất hợp với Đại Bằng, ngồi đi .." Tả Nam Hạ ngồi xuống cái bàn thấp, trên đó đặt một bộ pha trà lữ hành cầu kỳ, làm hoàn toàn bằng trúc, xanh biếc trông rất dưỡng nhãn. Bên trong vài chén trà cỡ chén rượu, gần như trong suốt, nước trên bếp than nhỏ đã sôi:" Đơn Dũng, cậu mang cái gì tới thế, lại chuẩn bị ít thổ sản rẻ tiền lừa ông già này hả?"

"Ha ha, cháu muốn tặng thứ đắt tiền, bác chưa chắc đã thích." Đơn Dũng mở hộp:

"Dù là thổ sản thì chắc gì tôi đã thích, dù gì tôi cũng là người Lộ Châu, tôi mà không thích là từ chối hết đấy." Tả Nam Hạ nhìn Đơn Dũng mặc vest trang trọng, lại để kiểu đầu nồi úp, cảm giác bề ngoài hiện đại, truyền thống vẫn trên hết:

"Nếu bác không nhận, cháu chẳng dám đặt xuống." Gì chứa chuyện này Đơn Dũng tự tin lắm, nắp hộp vừa mở ra, Tả Nam Hạ tức thì kinh ngạc:

Hộp thức ăn có năm ngăn, bốn tầng mỗi tầng một màu, mùi rang tràn ra, Tả Nam Hạ hít sâu một hơi, mắt sáng lên. Ông già như có được chí bảo, nhìn thứ thổ sản quê mùa như nhìn báu vật:" Tiểu ngọc giao, đại hoàng đậu, cao lương, kỳ sao, hồ ma tử, thời xưa nó có tên là Ngũ tử đăng khoa, thứ này không dễ tìm đâu."

"Bác đúng là biết nhiều, đay là món ăn khai vị trước đại tiệc Thần Nông ngũ cốc, đều là thứ nông gia trồng ra, lựa chọn kỹ càng." Đơn Dũng giới thiệu, món ăn không có gì quý toàn đỗ, đậu, ngô rang thôi, được cái nguyên liệu kỳ công:

Tả Nam Hạ không nghe y nói đã ăn rồi, đột nhiên nghe tiếng nước sôi, Đơn Dũng đứng dậy lấy ấm, Tả Nam Hả rửa chén, bỏ nước trà đầu, rót trà hai chén, thế là hai thứ hàng ăn ăn uống say sưa.

Không thể không hâm mộ ông già này, tuổi ngoài 70 rồi mà ngũ cốc rang vẫn nhai rôm rốp, chẳng những răng tốt mà tâm thái càng tốt. Hai chén trà vào bụng, Tả Nam Hạ đột nhiên hỏi vấn đề kỳ quái:" Cậu biết uống trà không?"

"Cháu đang uống đây thôi?" Đơn Dũng đặt chén trà xuống, ngạc nhiên nói:

"Đó gọi là trâu uống nước ... Nào, tôi dạy cậu." Tả Nam Hạ nói xong nhấc ấm trả từ dưới lên, một dòng nước nóng như vòi rồng rót chính xác vào chén nhỏ, động tác phải nhanh, vững mới làm được, sau đó nói :" Một ngửi, hai nhấm, ba thử, bốn uống ..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »