Tin nhắn lại tới, Đơn Dũng có chút hồi hộp mở ra xem, một câu làm y hoang mang.
"Vậy cậu nói xem tôi nên có thái độ gì với cậu? Quan tâm cậu đánh thắng hay thua à? Hay thông cảm vì sao cậu làm thế? Nếu cậu cứ như thế, sẽ khiến người ta phản cảm."
Phản cảm?
Đơn Dũng nhấm nháp từ này ... Đúng thế, rất phản cảm, ngay y cũng phản cảm bản thân. Ở chi cục đối diện với ánh mắt khinh bỉ và coi thường, trên đường bị người ta thương hại, trong ánh mắt tất cả những người y phục sang trọng, bộ dạng thảm hại của y khiến người ta phản cảm. Y bấm hàng chữ:" Em cũng rất phản cảm bản thân, nghỉ sớm đi, nếu đã phản cảm thì cần gì nghĩ tới để chị không vui."
Di động im lặng, rất lâu không kêu nữa.
Đơn Dũng nghĩ, sư tỷ nhìn thấy câu này nhất định tức giận rồi, với tính cách mẫn cảm của chị ấy, chị ấy sẽ giận dối, không gọi điện, không thèm để ý đến nữa ... Nữ nhân đều như vậy, đặc biệt là cô gái được cưng chiều được dỗ dành như sư tỷ.
Phán đoán rất chính xác, không có tin nhắn trả lời, có điều chính vì đoán đúng lại khiến Đơn Dũng hụt hẫng, chẳng biết có được cái gì không, nhưng thứ mất đi đã quá nhiều. Chuyện làm ăn hỏng rồi, xưởng thịt ngâm dừng rồi, tiền kiếm được nộp lên quốc khố rồi, lần này có lẽ mất luôn cả sư tỷ rồi, thứ duy nhất có được là vết thương này đây ....
Đơn Dũng ngửa cổ uống ngụm rượu nữa, thứ rượu mạnh muốn xóe toạc cổ họng người ta làm y dễ chịu phần nào, giờ mới hiểu cha nói, sống được không khó, nhưng sống ra con người rất khó.
Di động cứ nắm chặt trong tay, tới khi một tin nhắn gửi tới, tinh thần y mới khôi phục một chút, là tin nhắn khó hiểu :" Đã ngửi thấy mùi."
Y xóa tin nhắn này, vẫn không có bất kỳ động tác gì, lặng lẽ ngồi bên bếp nhìn ngọn lửa nhảy múa, không ngờ điều nhớ nhất là năm tháng đại học mỹ hảo, tự do đơn thuần, nhớ lúc tim đập rộn khi ở bên sư tỷ, nhớ cùng đám bạn hò hét ăn uống, tất cả sẽ thay đổi trong đêm nay, những thứ mỹ hảo đó đáng lưu luyến.
Đêm nay là đêm tàn khốc, sẽ vẫy tay tạm biệt với mọi thứ từng có.
Thời gian từ từ trôi đi trong chờ đợi mòn mỏi, mấy tiếng sau lại một tin nhắn gửi tới, làm Đơn Dũng mơ màng tỉnh lại, vẫn là tin nhắn không đầu không cuối:" Chuẩn bị xong rồi."
Trên mặt Đơn Dũng hiện lên nụ cười biến thái, đứng dậy sờ quần áo đã khô, mặc vào, đẩy cửa gỗ, trời tờ mờ sáng vẫn có mưa li ti, y gọi điện cho Sử Bảo Anh, ung dung nói :" Chị Sử, tôi muốn nói chuyện với cha chị về việc tiêu thụ lừa ... Đúng, giờ tôi đang ở Sử Gia Thôn."
Cánh cửa sắt gắn đầu thú hung dữ của Sử gia đại viện kêu ken két, Sử Bảo Anh khoác áo ngoài, che ô chạy ra, khi tới gần xưởng thịt ngâm nhìn thấy cái xe tàn tạ của Đơn Dũng thì ngạc nhiên lắm, nhìn dáng vẻ bệnh tật của y, quan tâm hỏi:" Tới từ khi nào thế, sao không nói với tôi một tiếng, đúng rồi tối qua cậu bảo đám Sử Oa, Đại Bưu dẫn người đi đâu ... Này, hỏi cậu đấy."
Sử gia cô nương thẳng tính nhanh miệng, nói như súng máy rồi che ô lên đầu Đơn Dũng. Đơn Dũng chỉ trả lời đơn giản :" Chị Sử, chị hỏi nhiều thế bảo tôi trả lời ra sao, lát nữ chị sẽ biết. Phải rồi, cha chị dậy chưa?"
"Dậy cái gì, căn bản không hề ngủ." Sử Bảo Anh định nói thêm thì thấy cha đã đứng ở cổng sắt:
Ông Sử còn chưa nói đã ho một tràng, ho rũ rượi, e là do hút thuốc cả đêm gây ra, Sử Bảo Anh vội tới đấm lưng cho cha, hồi lâu sau mới thở đều lại. Sử Bảo Toàn mặt bình thản vẫy tay:" Lại đây, nhóc, vết thương sao rồi?"
"Ổn rồi ạ, để lại sẹo." Đơn Dũng đáp:
"Không sao là tốt, giờ đã biết vì sao tôi không nhìn trúng kế hoạch của cậu chưa? Không phải cứ chuyện gì đúng là cũng có thể làm đâu, đi một ngày đàng học một sàng khôn rồi chứ ... À phải, sáng sớm cậu tới đây làm gì?" Sử Bảo Toàn nói chuyện không còn mạnh mẽ như mọi ngày nữa, tưởng chừng bệnh còn nặng hơn Đơn Dũng:
"Trả tiền, chuyện cháu làm thì cháu chịu, không để bác phải trả hộ cháu." Đơn Dũng đáp:
Sử Bảo Toàn nhìn Đơn Dũng từ trên xuống dưới không giống có thể giấu được vài vạn trên người, hỏi:" Lấy miệng trả à?"
"Viết biên lai trước đã, đợi bác xuất hết hàng rồi tính cũng không muộn." Đơn Dũng cười:
Sử Bảo Toàn cười phá lên, khoác vai Đơn Dũng đi vào nhà bên, lần này không nhiều quy củ nữa, lên lầu, ngồi xuống. Có lẽ là nín nhịn lâu rồi muốn tìm người nói chuyện, hoặc là thấy thằng bé này vừa mắt, ngồi xuống ông già đich thân vốc nắm trà cho vào cốc lớn, đun nước pha trà. Trong lúc chờ đợi hỏi thẳng:" Đơn Dũng, con gái tôi nói cậu giúp tôi xuất chuồng, biết là tôi có bao nhiêu con không?"
"Nếu không tính hộ nhỏ lẻ thì hơn 7000." Đơn Dũng tất nhiên là biết:
"Vậy cậu có biết là bao nhiêu tiền không?"
"Chắc là khoảng hai ba nghìn vạn."
Ông già không hỏi nửa, Đơn Dũng áo nhàu nhĩ, quần dính bùn, chỗ là ví tiền thì dẹp lép, giá trị toàn thân chẳng bằng bộ da lừa, giống người có thể thực hiện vụ làm ăn lớn không?
Đơn Dũng biết ông già này xưa nay mắt để trên đỉnh đầu, khó mà xuống nước nói chuyện với mình, nói:" Chị Sử, chị tránh đi một chút, tôi muốn nói chuyện riêng với cha chị."
"Cái gì?" Sử Bảo Anh khó chịu:
Sử Bảo Toàn không nói gì, xua xua tay bảo cô đi xuống, cô tức giận lườm Đơn Dũng rồi mới đi, còn ông già thong thả cuốn thuốc lá, không hỏi gì hết, đợi xem Đơn Dũng muốn nói cái gì.
"Thực ra biện pháp rất đơn giản, thao túng quan hệ cung cầu, khiến các đại hộ khác không xuất hàng được, giá trị Lư Viên ắt nâng cao, thị trường vốn thiếu hàng, để nó thiếu mạnh chút, thế thì gia súc xuất chuồng không thành vấn đề nữa. Không khó." Đơn Dũng lấy bọc nhỏ mang theo người ra:
Sử Bảo Toàn đang châm thuốc thì run tay, cười tới không hút nổi thuốc nữa :" Nhóc này, nhát dao đó không phải chém vào đầu cậu rồi đấy chứ? Nói thật nhẹ nhàng."
"Chuẩn bị đầy đủ, đương nhiên là nhẹ nhàng." Đơn Dũng mở bản vẽ thiết kế ra, trên đó đánh dấu chi chít:
Sử Bảo Toàn là lão già mù chữ, nhưng là người trong nghề, nhìn là nhận ra:" Đây là bản đồ thiết bị kho lạnh, cậu muốn làm kho lạnh à?"
"Đây là bản đồ thiết kế kho lạnh Tây Uyển." Đơn Dũng kệ ông già ngẩn ra, giải thích:" Kho lạnh này xây dựng vào 5 năm trước, là kho lạnh bằng nước tầm trung, dung lượng trên 5 vạn tấn, sau khi xây dựng xong, một phần tự dùng, một phần cho thuê."
"Cậu định làm gì ở kho lạnh, nói thẳng đi." Ông Sử ngắt lời, ánh mắt nhìn Đơn Dũng có chút sợ hãi:
"Cái chấm đen này là lỗ thông khí, chỉ cần trút vào đây không quá 5kg dung dịch amoniac, nồng bộ NH3 trong kho lưu trữ sẽ vượt quá 400 mili trên mét khối. Thông qua thiết bị làm lạnh kết tinh trên lớp biểu bì của thịt, chỉ cần nhiệt độ tăng cao một chút, gần điểm đóng băng, thịt đông lạnh sẽ hấp thụ nó. Mặc dù thứ này ứng dụng rộng rãi ở trong nghề làm lạnh, nhưng nếu vượt dung lượng, hậu quả rất phiền, thứ nhất, làm thức ăn đổi màu, thứ hai, bốc thứ mùi như phân ..."
Đơn Dũng giải thích tỉ mỉ, là thứ hàng ăn có tâm đắc với đặc tính của thức ăn, y hiểu rất rõ, thấy ông già còn hoang mang, cho cú chốt sấm sét:" Nếu mọi người biết toàn bộ thịt lừa ở kho lạnh Tây Uyển biến chất, vậy Sử gia xuất chuồng còn vấn đề gì nữa không?"
Kho lạnh Tây Uyển là đại hộ cung cấp thịt lừa cho thị trường, nơi đó có vấn đề, thị trưởng ảnh hưởng nghiêm trọng. Sử Bảo Toàn mắt mở to như mắt lừa, trong đó đầy tơ máu, hồi lâu mới cười to:" Cậu nghĩ cho kỹ, chuyện này đủ để cậu vào tù tám mười năm đấy."