Liễu Như Yên bực dọc lườm hắn một cái, "Lười chấp ngươi! Tiếp theo ngươi có tính toán gì? Định làm thế nào để vượt qua khảo hạch của Nguyên Linh Huyễn Cảnh?"
Thấy Liễu Như Yên hỏi đến chuyện chính, Lục Ly cũng trở nên nghiêm túc.
"Cụ thể thì vẫn chưa nghĩ ra, chỉ có thể đi được bước nào hay bước đó thôi."
Dừng lại một chút, Lục Ly nói tiếp: "Nhưng trước mắt có hai việc khá phiền phức. Một là Lâm Hoành đã trốn thoát ngày hôm qua, hắn chắc là đệ tử của một gia tộc nào đó ở Ngọc Dương Thành, e là rất nhanh sẽ đến trả thù chúng ta, hơn nữa rất có thể hắn cũng là người thật. Hai là tình cảnh của ta ở Hắc Phong Trại không mấy lạc quan, hành động ngày hôm qua rất có thể đã khiến mấy vị đương gia chú ý, e là bọn họ sẽ gây bất lợi cho ta."
Liễu Như Yên nghe vậy liền bĩu môi, "Xì, ngươi sống tệ thật đấy, mới vào huyễn cảnh ngày đầu tiên mà đã đắc tội với nhiều thế lực như vậy rồi."
Bị Liễu Như Yên mỉa mai, Lục Ly lại chẳng hề bận tâm, ngược lại còn trêu chọc: "Không phải ta, mà là chúng ta, ngươi bây giờ đã là người của ta rồi, hì hì."
"Đi chết đi!" Liễu Như Yên trợn mắt, nhưng nghĩ đến cảnh ngộ hiện tại, nàng cũng không phản bác mà ngược lại còn giúp hắn nghĩ cách.
"Vấn đề lớn nhất của chúng ta hiện giờ là phải kiếm được một cái lò luyện đan, rồi ta mới có thể khai lò luyện đan. Chỉ có như vậy, chúng ta mới nhanh chóng nâng cao thực lực để tự bảo vệ mình."
Sau khi phân tích tình hình, Liễu Như Yên đưa ra giải pháp của mình. Dù tu vi hiện tại rất thấp, nhưng ký ức và kinh nghiệm luyện đan của nàng vẫn còn đó, luyện chế mấy loại đan dược cấp thấp vẫn không thành vấn đề.
Thế nhưng Lục Ly lại cười đầy bí hiểm, nói: "Chốn khỉ ho cò gáy này thì đi đâu kiếm lò luyện đan chứ? Yên tâm đi, chuyện đan dược không cần ngươi bận tâm, ta sẽ nuôi ngươi!"
"Ta cần ngươi nuôi chắc?" Liễu Như Yên trừng mắt nhìn Lục Ly, nhưng không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một chút ngọt ngào.
"Được rồi, đi thôi. Chúng ta rời khỏi Hắc Phong Trại rồi đi đến Ma Thú Sơn Mạch, tới đó là sẽ có đủ đan dược. Thời gian cho chúng ta không còn nhiều nữa đâu."
Vừa nói, Lục Ly vừa vươn tay ra định nắm lấy tay Liễu Như Yên.
Liễu Như Yên nhất thời không phản ứng kịp, cứ để mặc Lục Ly nắm tay, đi được một đoạn mới chợt tỉnh ngộ.
Nàng vội vàng giật tay ra khỏi bàn tay to lớn của Lục Ly, mặt đỏ bừng nói: "Ngươi không được chạm vào ta nữa!"
Giọng nói đầy vẻ thẹn thùng, hệt như một tân nương mới cưới.
Nói đi cũng phải nói lại, Liễu Như Yên chẳng phải là tân nương mới cưới sao, chỉ là người động phòng tối qua không phải là phu quân chính thức của nàng, mà là tên sơn phỉ Lục Ly.
Lục Ly thấy vậy liền cười lớn mấy tiếng, cũng không tiếp tục động chạm nữa.
Liễu Như Yên bị tiếng cười của Lục Ly làm cho bất mãn, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi sát theo sau hắn.
Rời khỏi nơi ở của Lục Ly, Liễu Như Yên vẫn hóa trang cho mình thật xấu xí, rồi theo Lục Ly đến Tụ Nghĩa Sảnh.
Mấy ngày nay đều đến phiên Lục Ly trực, ngày nào hắn cũng phải xuống núi "đi săn".
Lục Ly đến đây là để mượn người từ chỗ mấy vị đương gia.
Thông thường, mỗi vị đương gia đều có lâu la riêng, nhưng Lục Ly khá đặc biệt, chẳng có ai theo hắn cả, nên mỗi lần xuống núi đều phải đi vay mượ khắp nơi.
Tam đương gia Thiết Sơn trêu chọc: "Tiểu Ngũ, ngươi xuống núi đi săn mà sao còn mang theo cả vợ thế kia?"
Chưa đợi Lục Ly trả lời, Tứ đương gia Lệ Hổ đã tiếp lời: "Tiểu Ngũ vừa mới thành đàn ông, giờ chắc là đang quấn quýt lắm, nửa khắc cũng không nỡ rời xa nhỉ, ha ha. Chỉ là loại hàng này mà ngươi cũng hạ thủ được, chậc chậc."
"Tắt đèn thì cũng như nhau cả thôi, hì hì. Nhưng phải nói là vóc dáng cô nàng này khá đấy, chỉ tiếc là mặt xấu quá, không thì cũng có thể mang ra chơi đùa chút."
Thiết Sơn và Lệ Hổ kẻ tung người hứng, làm cho mặt Lục Ly đỏ bừng vì xấu hổ.
Nhưng tất cả chỉ là Lục Ly giả vờ thôi, hạng người như Thiết Sơn và Lệ Hổ, Lục Ly căn bản chẳng thèm để vào mắt, chỉ là giờ đang ở thế "hổ xuống đồng bằng", nên phải thu liễm một chút.
Thế nhưng tính khí nóng nảy của Liễu Như Yên thì không nhịn nổi nữa, nàng hừ lạnh một tiếng, định ra tay, nàng chẳng quan tâm đến hoàn cảnh hiện tại là gì.
Lục Ly quá hiểu Liễu Như Yên, nghe tiếng hừ của nàng là biết ngay sắp hỏng chuyện, hắn vội vươn tay nắm lấy tay nàng, thầm véo nhẹ một cái.
Liễu Như Yên tuy hơi ngốc nhưng không hề ngu, sau khi nhìn quanh tình hình, cuối cùng cũng chịu im lặng.
"Hai vợ chồng trẻ này tình cảm thật đấy, ha ha!"
Thiết Sơn lại tiếp tục trêu chọc.
Lục Ly giả vờ xấu hổ không đáp lại, chỉ cúi đầu nói ra mục đích đến đây.
"Ừm, Tiểu Ngũ vất vả rồi, nhị ca mời ngươi một chén rượu, rồi hãy xuống núi cũng chưa muộn."
Người nói là Lâm Tu Viễn, hắn bưng một bát rượu đi về phía Lục Ly.
Liễu Như Yên khịt mũi, lập tức phát hiện bát rượu có vấn đề. Dù sao nàng cũng xuất thân từ thế gia luyện dược, thiên phú luyện dược lại cực kỳ xuất chúng, loại độc dược rẻ tiền thế này căn bản không thể qua mắt nàng.
Nhưng lúc này Lâm Tu Viễn đã đến gần, Liễu Như Yên không cách nào lên tiếng nhắc nhở, chỉ có thể tiếp tục véo tay Lục Ly, hy vọng hắn hiểu ý.
Thế nhưng Lục Ly vẫn không hề dao động, chỉ véo lại một cái như để trấn an, rồi buông tay Liễu Như Yên ra, hai tay tiếp lấy bát rượu từ Lâm Tu Viễn, nói một câu: "Cảm ơn nhị ca!" rồi ngửa cổ uống cạn.
Thực ra với tạo nghệ luyện dược hiện tại của Lục Ly, hắn cũng phát hiện trong rượu có độc, nhưng vẫn giả vờ như không thấy.
Một là vì lúc này Lục Ly không có tư cách để từ chối, hai là vì Lục Ly có nắm chắc tuyệt đối việc giải độc.
Đã như vậy, uống chén rượu độc thì đã làm sao?
Thấy Lục Ly sảng khoái uống cạn chén rượu độc, nụ cười trên mặt Lâm Tu Viễn càng thêm rạng rỡ, mấy vị đương gia khác cũng nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Tốt, vậy chúc Tiểu Ngũ khải hoàn trở về, lần này các huynh đệ đã chuẩn bị đủ nhân thủ cho ngươi rồi đấy!"
Hắc Khuê ngồi ở ghế chủ tọa vung tay lên, mấy chục người lần lượt bước vào, trong đó thậm chí còn có một tên Nguyên Đồ cấp bốn, nhìn qua thì có vẻ như đối xử với Lục Ly rất tốt.
Mà Lục Ly thì hiểu rất rõ, bát rượu độc mãn tính kia là để khống chế hắn, còn đám người này là để giám sát hắn.
Tuy nhiên, loại độc dược mãn tính rẻ tiền như thế, Lục Ly căn bản không để vào mắt, chỉ cần một viên giải độc đan tử tế là có thể giải quyết dễ dàng.
Còn về mấy chục tên đại hán kia, nếu Lục Ly muốn đi, ai có thể cản được hắn?
Cho nên Lục Ly chỉ giả vờ ngốc nghếch, tỏ vẻ vô cùng cảm kích rồi dẫn theo đám người xuống núi.
Ra khỏi sơn trại, Lục Ly đi thẳng về phía Nam, bước chân không ngừng, càng lúc càng xa.
Ban đầu, đám lâu la phía sau không nói gì, dù sao nơi bọn họ mai phục mỗi lần đều khác nhau, tất cả đều dựa vào phán đoán của người dẫn đầu nên cũng không có gì nghi ngờ.
Nhưng đến khi họ gần như đã đi ra khỏi phạm vi của Hắc Phong Trại, cuối cùng cũng có người lên tiếng.
"Ngũ đương gia, ngươi định dẫn bọn ta đi đâu thế?"
Người nói là tên Nguyên Đồ cấp bốn trong đội, hắn chẳng hề có chút tôn trọng nào với Lục Ly.
"Hỏi nhiều làm gì? Cứ đi theo là được!"
Lục Ly vừa đi vừa tùy ý đáp lại.
Tên Nguyên Đồ cấp bốn không ngờ Lục Ly lại có thái độ như vậy, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
"Cho ngươi chút thể diện, gọi ngươi một tiếng Ngũ đương gia mà ngươi tưởng mình là cái gì thật sao? Có tin ta dẫn anh em ra luân phiên với đàn bà của ngươi ngay bây giờ không!"
"Vậy sao? Có bản lĩnh thì ngươi thử động vào xem?!"
Đã ra khỏi phạm vi Hắc Phong Trại, Lục Ly chẳng còn gì phải kiêng dè, khí thế vốn thu liễm trước đó hoàn toàn bùng nổ.