Một sáng tháng 4 năm 1961, một viên thượng úy không quân dạo bước trên Quảng trường Đỏ. Anh dừng lại cạnh Lenin, giơ tay lên vành mũ chào. Chuông đồng hồ trên tháp Spasskaya điểm nhịp, đội gác danh dự đổi phiên, lưỡi lê trên nòng súng lấp loá... Viên phi công đứng lặng trước Lăng. Thoạt đầu gương mặt anh biểu lộ nét ưu tư sâu sắc đặc trưng của những người đang đau buồn. Sau đó cặp mắt sáng lên: nét buồn thay bằng tia nhìn dũng cảm và phấn chấn. Dòng người lại qua ồn ào bên cạnh. Như mọi khi, bên Lăng có hàng chục người từ khắp nơi trên Trái đất đang đứng vây quanh. Không ai chú ý tới viên phi công trẻ. Tối hôm nay anh sẽ bay đến sân bay vũ trụ.
Vài ngày sau cả thế giới sẽ nhắc đến tên anh. Anh là Yuri Gagarin.
Trước chuyến bay lịch sử anh đã đến Lăng Lenin. Nhìn lên hàng chữ LENIN, người phi công vũ trụ số 1 dường như nghe thấy lời chúc phúc của lãnh tụ: “Chúc lên đường may mắn!”
108 phút trong vũ trụ! Cả thế giới ghi nhận chiến công của Yuri Gagarin. Vào ngày đón tiếp người anh hùng, mọi đài phát thanh trên trái đất và mọi trung tâm truyền hình châu Âu đêu hướng về Moskva, về Lăng Lenin. Ở đó, đứng trên lễ đài là các nhà lãnh đạo của cường quốc Xô viết và người phi công vũ trụ dũng cảm Yuri Gagarin, giờ đã mang hàm thiếu tá. Cuộc diễu hành hân hoan của nhân dân Moskva kéo dài ba tiếng đồng hồ. Tại đây trước Lăng họ ăn mừng Chiến thắng vĩ đại của nhân loại. Khi những hàng người cuối cùng diễu qua, người phi công vũ trụ bước xuống lễ đài, đi tới chỗ Lenin và dừng lại trước quan tài kính của lãnh tụ. Chăm chú nhìn những đường nét thân yêu, anh thầm báo cáo: “Vladimir Ilyich kính mến! Chuyến bay đầu tiên trong lịch sử vào vũ trụ đã kết thúc thắng lợi. Phi công vũ trụ, công dân Liên bang Xô viết, đảng viên cộng sản Gagarin xin báo cáo”.
Ngày 19 tháng 8 năm 1961 Moskva chào đón nhà du hành vũ trụ số 2. Trước khi lên đường xuất phát German Titov cũng đến Lăng Lenin.
Một năm sau, một ngày tháng 8 năm 1962, các nhà du hành vũ trụ số 3, Andrian Nikolayev và nhà du hành vũ trụ số 4, Pavel Popovich đứng trong dòng người đi vào Gian Tưởng niệm của Lăng Lenin.
Không phải ngẫu nhiên trước mỗi bước quyết định trong cuộc đời, người dân Xô viết lại đến viếng Lăng Lenin. Không phải ngẫu nhiên họ luôn ăn mừng tất cả những thắng lợi vĩ đại ở cạnh Lăng Lenin, dường như để báo cáo lãnh tụ.
Trước cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại đã có 20 triệu người viếng Lăng Lenin. Trong số họ có những anh hùng của các kế hoạch 5 năm đầu tiên: những người xây dựng nhà máy thủy điện Dneprovsk, tuyến đường sắt Turkestan-Siberia, nhà máy sản xuất máy kéo Stalingrad, Liên hợp Xí nghiệp luyện kim Magnitogorsk, khu mỏ than Kuznetsk, thành phố thanh niên Komsomolsk trên sông Amur và nhiều công trình xây dựng mới khác, biến nước Nga một thời lạc hậu thành cường quốc công nghiệp hùng mạnh. Đến đây có những chiến binh dũng cảm đã chiến đấu bảo vệ biên cương tổ quốc thân yêu trong các trận đánh ở hồ Khasan và sông Khalkhin-Gol(109), những chiến sĩ tình nguyện sang chiến đấu tại các mặt trận Tây Ban Nha và Trung Quốc, những chiến sĩ giải phóng miền Tây Ukraina và Tây Belorussia. Đến đây có những con người đã chinh phục Bắc cực và thám hiểm lòng đất Siberia, Kavkaz, Ural và Viễn Đông. Đến đây có các chiến sĩ phe Cộng hòa Tây Ban Nha, những người đầu tiên ở châu Âu phải hứng chịu đòn đánh của bộ máy quân phiệt phát xít, những người da đen ở Mỹ đấu tranh cho quyền con người. Đến đây có những người thuộc đủ các dân tộc trên thế giới - những chiến sĩ đấu tranh vì tự do, công bằng xã hội và tình anh em.
Vào các ngày lễ như 1 tháng 5 hay 7 tháng 11, diễu hành qua trước Lăng Lenin là những sản phẩm công nghiệp Xô viết mới và tốt nhất: những chiếc xe vận tải và máy kéo, những người diễu hành đầy tự hào khiêng trên vai mô hình những chiếc máy mới. Những câu khẩu hiệu kêu gọi: “Tiến lên, vì sự nghiệp công nghiệp hóa!” Tại đây mọi người chào đón những phi công trẻ tuổi - những Anh hùng Liên Xô đầu tiên và thủy thủ đoàn con tàu Chelyuskin được những phi công ấy cứu thoát khỏi lớp băng, hân hoan chào đón đội bay V. Chkalov, M. Gromov, V. Grizodubova đã thực hiện những chuyến bay xuyên lục địa chưa từng có vào thời đó.
Cho đến năm 1938, các chiến sĩ tân binh của các đơn vị đồn trú Moskva đều làm lễ tuyên thệ trước Lăng Lenin.
Khi vui mừng, và cả trong những ngày đau thương, nhân dân Xô viết luôn hướng ánh mắt và tấm lòng về Lăng Lenin.