Thượng phụ giáo chủ Tikhon nói: “Về mặt tư tưởng, thi tôi với Vladimir Ilyich Lenin tất nhiên không cùng quan điểm, nhưng tôi có thông tin về ông, đó là một người hết sức đôn hậu và có tấm lòng Cơ Đốc giáo thực sự”.
Mỗi một tín đồ Chính thống giáo cần phải cúi mình tuân theo ý Chúa, được thể hiện rõ ràng trong việc giao quyền lực vào tay Lenin. Thượng phụ giáo chủ Tikhon đã làm như thế, và những lời cầu nguyện cho chính quyền Xô viết vào cuối đời của ông chắc chắn là những lời hoàn toàn chân thành. Xin nhắc rằng, Thượng phụ giáo chủ Tikhon đã từ chối chúc phúc cho quân Bạch vệ.(116)
Qua Lenin, Chúa đã cứu Chính thống giáo ở nước Nga. Nếu như không có ngọn lửa cách mạng quét sạch mọi thứ và sự che chở chắc chắn của chính quyền Xô viết, Giáo hội của chúng ta từ lâu đã biến thành một chi nhánh của “doanh nghiệp tôn giáo” dòng Tin lành-Tam điểm, giống như điều đó đã xảy ra với giáo hội Chính thống giáo Constantinople.
Lenin ra lệnh cho các viên chức Xô viết phải hết sức thận trọng đối xử với tình cảm tôn giáo của các tín đồ. Giống như chúa Kitô không có lỗi trong các tội ác do Tòa án giáo hội gây ra trong việc truy bức các tín đồ cựu giáo, Lenin cũng không chịu trách nhiệm trước các hành động của những loại người như Yemelyan Yaroslavsky(117).
Ngay cả kẻ thù cũng phải công nhận công lao của Lenin.
Đại vương công Aleksandr Mikhailovich (sống lưu vong): “Đứng ra bảo vệ quyền lợi dân tộc Nga không phải ai khác mà chính là nhà quốc tế chủ nghĩa Lenin” (tờ Duel số 26 năm 1999).
Nhà triết học N. Berdyaev: “Lenin đã ngăn chặn được đà tan rã hỗn loạn của nước Nga” (Nguồn gốc và ý nghĩa của chủ nghĩa cộng sản Nga).
“Khi nỗi tức giận cá nhân lắng xuống - N. Ustryalov, một người từng thuộc phe Đổi cột mốc, người nhiều lần đã tham gia tranh luận về đường lối chiến thuật Bolshevik, đã viết vào năm 1923 - khi sự thù hằn cá nhân lắng xuống và Lịch sử xuất hiện, lúc đó mọi người sẽ hiểu rõ rằng Lenin là của chúng ta, rằng Lenin là người con chân chính của nước Nga, người anh hùng dân tộc sánh vai cùng Dmitri Donskoy, Pyotr Đại Đế, Pushkin và Tolstoy”.
A. Zinovyev, cựu nhân vật bất đồng chính kiến: “Việc chuyển thi hài Lenin ra khỏi Lăng sẽ trở thành một bằng chứng nữa của tính ngu ngốc ương bướng như lừa của nền dân chủ đang hiện hữu ở nước Nga... Thế kỷ XX là thế kỷ của Lenin và Stalin”.
Và đây là ý kiến của những con người bình thường viết trên phần ghi chú của biên lai chuyển tiền gửi vào Quỹ của chúng tôi để duy trì Lăng Lenin đã bị nhà nước cắt kinh phí:
“Để tỏ lòng kính trọng sâu sắc tới Lenin. Cầu Chúa phù hộ Người!” (Ye. Kholyavinskaya, thành phố Ukhta). “Lenin và chúa Kitô sẽ đời đời sống trong lòng những người dân bình thường bởi vì cả hai đều đấu tranh cho quyền lợi của họ: Lenin cho các quyền lợi xã hội của họ, chúa Kitô cho các quyền lợi tinh thần” (V. Sokolnikov - kỹ sư quân sự, Moskva). “Vladimir Ulyanov (Lenin), sau vài thế hệ nữa sẽ được xếp vào hàng Thánh như Sergei Radonezhsky” (I. Peresadov, Moskva).
Sẽ là đúng quy luật khi Lenin, người sáng lập và nguyên thủ đầu tiên của Liên bang Nga, được mai táng ở chân tường thành Kremli, nơi mà bao đời nay là nghĩa trang của các bậc tiền bối của chúng ta. Lăng của Người là nơi yên nghỉ xứng đáng cho người con vĩ đại của nước Nga, một kiệt tác của nền kiến trúc nước nhà và thế giới, đã được đưa vào Danh sách di sản văn hóa thế giới của UNESCO như một bộ phận của quần thể kiến trúc trên Quảng trường Đỏ và thành Kremli.
Hitler nói: “Ở mặt trận phía Đông, mọi di tích lịch sử và văn hóa đều không có giá trị và cần phải phá bỏ”. Chẳng lẽ Thượng phụ giáo chủ Moskva khi kêu gào đòi phá hủy Lăng Lenin và Hàng mộ Danh dự ở chân tường thành Kremli, lại muốn làm nốt điều mà quốc trưởng Đức không làm nổi?