Tin chiến thắng bay về Moskva vào lúc 3 giờ sáng ngày 9 tháng 5 năm 1945 khi người dân còn say ngủ.
Bị đánh thức bởi tin báo trên đài, dòng người hân hoan đổ ra Quảng trường cổ kính, nơi Lăng Lenin sừng sững vươn cao như biểu hiện sống động của lòng kiên cường, tính vĩnh cửu và bất khả chiến thắng của tổ quốc.
“Tôi chạy ra Quảng trường Đỏ - cậu học sinh Valentin Berestov ghi trong nhật ký - Trời rạng dần... Một đám đông đi ngang qua trường đại học, vừa đi vừa hô to “Ura!”. Một cô bé chạy ngang qua Viện bảo tàng lịch sử: “Chúng em gõ vào cửa sổ tất cả các nhà ở tầng một. Chiến thắng rồi!...”
Trên Quảng trường Đỏ mọi người túm năm tụm ba. Bốn người phụ nữ khoác tay nhau hát “Chàng trai dũng cảm...”. Ba khoang cửa sổ ở Điện Kremli bừng sáng, ai đó dán mắt nhìn qua cửa sổ. Người ta chúc mừng nhau, tung mũ lên trời và kêu to “Ura!”. Người ta chúc mừng chiến thắng người công an đứng lặng lẽ cạnh Lăng.
Những người đi dọc trường đại học rồi cũng đổ ra Quảng trường Đỏ. Phía trước là ba người đang nhảy một vũ điệu Nga. Phía sau và xung quanh hô vang “Ura!”. Người ta kết vào với nhau, nấm tay nhau và có cảm giác toàn bộ Quảng trường như trống vắng. Mọi người tạo thành một vòng lớn. Thay cho vũ điệu, người ta chỉ đơn giản kết thành một chuỗi chạy vòng trên Quảng trường. Chuỗi người đứt quãng, những chuỗi người mới lại đan xen, hòa vào nhau, chuỗi này xuyên qua chuỗi kia. Các điệu vũ bắt đầu.
Từ phía Bảo tàng Lịch sử đổ ra dòng người với những lá cờ - hình như họ mới treo chúng lên hay tháo ra từ đâu đó. Người ta vẫy cờ và kêu to “Ura!”... Một bài hát cứ vang mãi: “Thủ đô thân yêu của chúng ta...” Suốt thời gian đó chân ta cảm thấy rưng rưng và lòng tràn đầy một nỗi sảng khoái phi thường.
Một sĩ quan mặc quân phục đeo các tấm huy chương xuất hiện trên quảng trường. “Tung anh ta lên nào!” - Và người sĩ quan bay lên cao, tay cố giữ chiếc mũ kepi. Người ta thả anh ta xuống khi chiếc mũ cuối cùng cũng rơi ra. Sau đó là những cái ôm và cái hôn. Đầu tiên anh ta bị hôn, sau đó anh ta tự mình tìm và ôm hôn tất cả... Một người phụ nữ nhảy múa. Cô cầm trong tay một chiếc bi đông, nhưng chân cô vẽ ra những vũ điệu hoàn toàn độc lập với tay. Cô đánh rơi nắp bi đông. Ai đó nhặt lên. Cô bắt đầu gõ nắp vào thành bi đông.
Những thiếu nữ vừa hát vừa múa, đi thành một hàng. Hai chàng trai với cây đàn ghi ta đi ở hai bên. Những chiếc dây đàn ghi ta đứt tung, và những chàng trai không nhận thấy điều đó, tiếp tục gõ tay vào hộp đàn bằng gỗ. Một cô gái với mái tóc mềm mượt chạy lại phía người công an hôn anh ta tới tấp, chỉ tay về phía đám đông, mời gọi: “Đi với chúng em đi...”. Cô gái lại bỏ chạy, ôm hôn một người công nhân mặc chiếc áo bông trần, sau đó hôn một vị giáo sư đang đi cùng bà vợ.
Khắp nơi dân đổ ra đường. Họ đi, tay cầm cờ và những bông hoa giấy. Những thương binh mặc áo choàng bệnh viện màu nâu cũng đổ ra đường. Mọi người cười với họ, nhường đường, sợ động vào làm họ đau.
Chín giờ sáng. Mặt trời mọc trong lớp khói sương vàng óng, xua tan cái lạnh buổi sáng. Và tự nhiên mọi người đều kéo về Lăng Lenin, về chỗ những tấm đá khắc tên những chiến hữu của Người - những người thành lập nên một cường quốc chiến thắng. “Mọi người lặng lẽ xếp hàng đi ở phía sau lễ đài, ngắm nhìn bức tường thành Kremli và những chậu hoa quý hiếm, những thảm cỏ cạnh tường, - một nhà chép sử trẻ tuổi ghi lại. Công an ngăn những người khác lại: “Các đồng chí, đừng làm thế. Họ dẫm bừa cả rồi”. “Chúng tôi đang muốn tung tẩy mà ...” Nhưng sau đó người ta nhận ra là không thể giữ được trật tự. Niềm phấn hứng chiến thắng tỏa ra thật chân chất, tự nhiên như hương đồng gió nội”.
Mọi người hào hứng vui chơi đến tận khuya trên Quảng trường Đỏ, bên dãy tường Lăng. Cảm giác như Lenin cũng vui mừng đón chào chiến thắng cùng với nhân dân.