"Hai người các người... có vấn đề." Lại một lần nữa vào giờ cơm, Cao Hùng nhìn Thần Thông đang dính lấy Chung Đồ, thỉnh thoảng lại chủ động gắp thức ăn cho hắn, cùng với Chung Đồ đang thản nhiên đón nhận tất cả, cô nghi hoặc lên tiếng.
"Có vấn đề? Có vấn đề gì chứ?" Mặt Thần Thông đỏ bừng, cố trấn tĩnh hỏi ngược lại.
"Dù sao thì cũng không bình thường!" Cao Hùng khẳng định chắc nịch.
"Chị Thần Thông, sao mặt chị lại đỏ thế ạ?" Ngay sau đó, 501 ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, lại còn khoét thêm vào tâm trạng hoảng loạn của Thần Thông, khiến biểu cảm của cô càng thêm bối rối, nhìn qua là biết cô đã giấu mọi người làm chuyện gì đó khuất tất.
Vẻ nghi ngờ trên mặt Cao Hùng càng đậm, cô nhìn Thần Thông, rồi lại nhìn Chung Đồ, nhưng vẫn không thể nghĩ ra giữa hai người rốt cuộc có vấn đề gì.
Suy cho cùng, Cao Hùng vẫn là một Hạm Nương đang trong quá trình tiến hóa, đối với rất nhiều chuyện của con người cô vẫn chưa hiểu rõ, tự nhiên không thể nghĩ tới biểu hiện giữa hai người đại diện cho điều gì.
Dù cho cô đã từng xem qua cuốn "tài liệu" lấy chính mình làm nhân vật chính.
"Được rồi, ăn cơm cũng không chặn được miệng cô." Thấy vậy, biết không thể để tình trạng này tiếp diễn, Chung Đồ gắp một miếng cá bỏ vào bát Cao Hùng nói.
"Hừ, giữa hai người chắc chắn có chuyện giấu tôi! Cứ chờ đấy, sớm muộn gì tôi cũng làm cho ra lẽ." Cao Hùng hừ lạnh một tiếng đầy kiêu kỳ, có chút hờn dỗi nói.
"Ừ ừ, tôi chờ." Chung Đồ cười nói.
Dù sao đó cũng là chuyện nằm trong kế hoạch, hắn đương nhiên không lo Cao Hùng sẽ điều tra ra manh mối, thậm chí còn mong được như vậy, cũng thuận tiện cho việc hắn thu phục Cao Hùng hoàn toàn dưới trướng.
Sau đó Chung Đồ cười với Thần Thông bên cạnh, rồi lại lặng lẽ ăn cơm tiếp.
Trăn Danh (Haruna) suốt buổi không nói lời nào, không có ý định tham gia vào vòng tròn nhỏ của nhóm Chung Đồ.
Tuy nhiên, do ảnh hưởng từ hành động tiếp theo của Cao Hùng, việc Thần Thông và Chung Đồ ở bên nhau vẫn bị quấy rầy đôi chút. Ít nhất thì Thần Thông da mặt mỏng không dám công khai dính lấy Chung Đồ quá lâu nữa, đặc biệt là khi Cao Hùng cứ như đặc vụ theo dõi, lén lút nhìn từ góc khuất, khiến Chung Đồ có muốn làm gì cũng chịu thua, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thần Thông vội vã chạy mất, cuối cùng để lại mình hắn cô đơn chịu khổ.
"Không được! Lần này kiểu gì cũng phải cho Cao Hùng một bài học, nếu không thì ngày tháng này không sống nổi nữa!"
Nghĩ đoạn, Chung Đồ nhân lúc Cao Hùng lén lút theo dõi mình, dứt khoát dẫn cô đến một nơi trong đĩa bay mà cơ bản chẳng có ai lui tới, rồi đột ngột bật ngụy trang quang học. Trong lúc Cao Hùng đang không hiểu chuyện gì, loay hoay tìm kiếm tung tích hắn, hắn bất ngờ xuất hiện trước mặt cô, dang hai tay chặn đường, ép cô vào tường (kabedon).
"Rầm!"
"Anh, anh muốn làm gì?" Lưng Cao Hùng dán chặt vào tường, ánh mắt hơi hoảng loạn nói.
Đồng thời trong lòng cô không biết thế nào lại hiện lên nội dung về mối quan hệ giữa hạm trưởng và tàu mà cô đã xem mấy hôm nay — Tàu đối với hạm trưởng mà nói giống như người vợ vậy, phải nắm rõ tường tận từ trong ra ngoài — nhỏ thì một chiếc đinh ốc, lớn thì một khẩu pháo hay động cơ, tất cả đều phải nằm trong lòng bàn tay, và phải yêu thương chăm sóc con tàu của mình...
"Chẳng lẽ hạm trưởng định làm gì mình sao?" Không kìm được, lòng Cao Hùng bắt đầu nảy sinh sự mong đợi.
"Không phải cô luôn muốn biết bí mật giữa tôi và Thần Thông sao? Vừa hay ở đây không có ai, tôi sẽ giải thích rõ ràng với cô chuyện giữa tôi và Thần Thông." Chung Đồ cúi đầu ép sát Cao Hùng, trên mặt nở nụ cười tà mị.
"Được, được chứ." Cao Hùng nghe vậy trong lòng hơi thất vọng, nhưng vẫn ngẩng cao đầu cố tỏ ra cứng rắn.
"Vậy cô nghe cho kỹ đây."
"Tôi đang nghe..."
"Ưm..."
Khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt Cao Hùng mở to, trong mắt chỉ còn lại sự kinh ngạc khôn cùng, mặc cho Chung Đồ chiếm lấy đôi môi cô, không hề có chút phản kháng.
Một lát sau.
"Hiểu chưa?" Chung Đồ buông Cao Hùng ra, nhìn cô cười quái dị.
"Á á á á, sao anh có thể làm thế." Cao Hùng hoàn hồn, trong lúc hoảng loạn đẩy Chung Đồ ra, mặt đỏ bừng xấu hổ chất vấn.
"Cô là người của tôi, tại sao tôi không thể làm thế." Chung Đồ lảo đảo lùi lại, tựa lưng vào tường đứng vững, cười nhìn Cao Hùng hỏi ngược lại.
"Nhưng... nhưng tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý mà!" Trong lúc hoảng loạn, Cao Hùng nói năng lộn xộn.
"Cho nên tôi giúp cô bước bước đầu tiên." Chung Đồ cười nói.
"Cái, cái này... ôi trời, tóm lại lần sau anh không được phép hôn bừa bãi nữa!"
Nói xong, không đợi Chung Đồ trả lời, cô đã che hai má chạy vội khỏi hành lang, biến mất khỏi tầm mắt của hắn.
"Hê, đây mới là cuộc sống chứ." Chung Đồ nhìn theo bóng lưng Cao Hùng, khẽ cười, trong mắt đầy vẻ thỏa mãn, thì thầm nói.
Sau đó Cao Hùng lại giống như lúc mới nhận được nội dung cuốn tài liệu về mình, bắt đầu tránh mặt Chung Đồ, kiểu như có thể không tiếp xúc thì tuyệt đối không tiếp xúc, khiến Thần Thông và 501 đứng bên cạnh thấy khó hiểu.
"Cao Hùng bị sao thế?" Một lúc rảnh rỗi, Thần Thông chớp lấy cơ hội hỏi.
"Ngại ngùng thôi mà. Giống như em mấy hôm nay bị Cao Hùng làm cho không dám thân mật với anh vậy." Chung Đồ vươn tay kéo Thần Thông vào lòng, ôm lấy cơ thể có cảm giác y hệt con người của cô, khẽ cười nói.
Thần Thông lập tức đỏ mặt, hiểu ra tình cảnh của Cao Hùng, vừa bực bội vừa có chút hờn dỗi lườm hắn một cái.
Sau đó cứ trong những ngày chơi trốn tìm với Cao Hùng, lúc rảnh thì bồi đắp tình cảm với 501, Thần Thông, thậm chí cả Trăn Danh vốn có chút lạnh nhạt với hắn, thời gian chớp mắt đã đến ngày hẹn giao hàng.
Vì đây là chuyện quan trọng, Cao Hùng cuối cùng không trốn tránh Chung Đồ nữa, đường hoàng đứng bên cạnh hắn, cùng hắn hạ cánh xuống Tokyo, hội hợp với người tiếp đón đã chờ từ lâu là Thượng Âm Long Nhị Lang, rồi ngồi xe của người này đến nhà kho chứa vật tư.
"Đây là những vật tư đã thỏa thuận, ngài có thể kiểm tra qua." Thượng Âm Long Nhị Lang chỉ vào những thùng sắt xếp khít nhau trong kho nói.
"Tôi sẽ làm vậy."
Chung Đồ nói là làm, hắn đi thẳng vào trong kho, chọn một thùng nguyên liệu hóa học, mở niêm phong thùng, kiểm tra chất bên trong.
Một thùng, hai thùng, ba thùng...
Đến thùng thứ mười bảy, mười tám, cuối cùng xác nhận tất cả nguyên liệu không có vấn đề gì, Chung Đồ dứt khoát vung tay, thu toàn bộ vật tư trong mấy cái nhà kho vào không gian lưu trữ cá nhân, khiến ánh mắt Thượng Âm Long Nhị Lang theo sau thay đổi rõ rệt.
Điều này khác với việc tạo vật từ hư không trước kia, cái đó còn có thể quy vào năng lực của Hải Vụ, còn cái này thì không! Thậm chí không chỉ không phải, mà rất có thể là một loại sức mạnh chưa biết nào đó, khiến Thượng Âm Long Nhị Lang ngày càng tò mò về thân phận của Chung Đồ.
"Gã này, rốt cuộc là ai?!"
"Được rồi, giao dịch kết thúc, chuyện lần này cứ thế bỏ qua, hy vọng sẽ không có lần sau, nếu không thì không chỉ đơn giản là mấy thùng hóa chất này có thể xóa bỏ đâu." Chung Đồ quay người đi đến bên cạnh Cao Hùng, nói với Thượng Âm Long Nhị Lang bằng giọng điệu bình thản. Đúng kiểu được hời còn khoe mẽ.
"Chắc chắn sẽ không có lần sau đâu." Thượng Âm Long Nhị Lang nghiêm giọng nói.
Sau đó dừng lại một chút, lại lấy lòng nói: "Ngoài ra, có một tin tình báo có lẽ ngài Chung Đồ sẽ quan tâm."