"Cần một đệ tử có dương khí cương mãnh."
"Cái gì?"
Lăng Viêm như bị sét đánh ngang tai, khi nghe những lời của Vân Hoa phu nhân, tim hắn như ngừng đập, cả người đứng chôn chân tại chỗ... Một lát sau, ánh mắt hắn trở nên kỳ quái, lướt nhìn thân hình quyến rũ của Vân Hoa phu nhân, trong lòng thoáng hiện lên một ý niệm khó lòng diễn tả bằng lời.
"Đừng có nghĩ bậy, nghe ta nói hết đã!"
Vân Hoa phu nhân không khỏi nổi giận, thấy bộ dạng này của Lăng Viêm, bà làm sao không biết hắn đang nghĩ ngợi điều gì, nhất thời chính bà cũng cảm thấy có chút không tự nhiên.
"Thì ra là vậy."
Đệ tử có dương khí cương mãnh ư? Chẳng qua là nói nghe cho sang, nói trắng ra chính là nam tử hán.
Lăng Viêm cũng không biết mình trở thành loại "nam tử hán" này từ bao giờ, nhưng đối với việc phải "ngự" được Vân Hoa, hắn vẫn rất tự tin.
"Đồ hạ lưu, suốt ngày chỉ biết nghĩ tới mấy chuyện dơ bẩn, không hiểu sao ngươi lại bước chân được vào Thần Tiên Cảnh!" Hỷ Nhi khinh bỉ hừ lạnh.
Lăng Viêm không đáp, lạnh lùng liếc nhìn Hỷ Nhi rồi lẳng lặng đợi Vân Hoa phu nhân nói tiếp.
"Ta cần một đệ tử có dương khí cương mãnh để phối hợp tiến vào Dương Tỉnh Thiên Phủ, lấy ra chí bảo của bản môn là Man Hoang Kính! Chẳng qua chỉ cần ngươi phối hợp mà thôi, ngươi không cần phải lo lắng gì cả!"
Dù Vân Hoa phu nhân nói rất nghiêm túc, nhưng vệt đỏ trên má bà vẫn thấp thoáng hiện lên, khiến Lăng Viêm ngẩn người.
"Dương... dương khí cương mãnh... phối... phối hợp?"
Lăng Viêm sững sờ một lúc, sau đó đôi mắt bắt đầu liếc nhìn thân hình mảnh mai xinh đẹp của Vân Hoa phu nhân, khẽ hít một hơi.
"Đồ háo sắc, đừng có mà mơ tưởng hão huyền, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga sao? Hừ! Nhìn bộ dạng ngươi là biết, ngươi hoàn toàn chưa từng nghe qua Dương Tỉnh Thiên Phủ là gì! Thật nực cười!"
Hỷ Nhi thấy bộ dạng có phần đê tiện của Lăng Viêm, lông mày lá liễu lập tức dựng ngược, lửa giận bốc lên.
"Chưa từng nghe qua thì ngươi bảo ta kém hiểu biết, ta là kẻ mới vào Thần Tiên Cảnh, không thực lực, không hậu thuẫn, chưa nghe qua cũng là lẽ thường tình, nhưng có gì mà buồn cười? Hửm? Phải không? Thiên chi kiêu nữ, ái nữ của trưởng lão Lăng Không Kiến Ảnh Cung, ừm... kẻ bại trận dưới tay ta..." Lăng Viêm quay mặt đi, lạnh lùng cười với Hỷ Nhi, bốn chữ cuối cùng đã sỉ nhục nàng ta một cách triệt để.
Nghe thấy bốn chữ "kẻ bại trận", Hỷ Nhi gần như phát điên, trong đầu không ngừng tua lại cảnh Lăng Viêm khinh bạc, sỉ nhục, thậm chí là đánh bại mình, cảm giác kỳ lạ nơi lồng ngực như trỗi dậy lần nữa.
Bộ dạng muốn xông lên của Hỷ Nhi đã lọt vào mắt Vân Hoa.
"Hỷ Nhi, con đừng lên tiếng, con không tranh cãi lại người này đâu."
Vân Hoa phu nhân khẽ gọi.
"Vâng, thưa mẫu thân!"
Hỷ Nhi thở hắt ra, khẽ gật đầu. Nàng không phải loại phụ nữ để lửa giận làm mờ lý trí, nếu không thì sự rèn giũa của Vân Hoa phu nhân bao năm qua coi như uổng phí. Đối với lời của Vân Hoa phu nhân, Hỷ Nhi luôn luôn tuân lệnh.
Hỷ Nhi im lặng, nhưng sắc mặt Vân Hoa phu nhân cũng không mấy dễ chịu.
"Lăng Viêm, ngươi đừng nghĩ lệch lạc. Dương Tỉnh Thiên Phủ cần dương khí cương mãnh của nam tử mới có thể tiến vào. Nữ tử thuộc âm, tiến vào tất sẽ lạc lối giữa vô vàn dương khí, bị dương khí nhấn chìm nuốt chửng. Cho nên ta cần ngươi đi cùng ta vào Dương Tỉnh Thiên Phủ, ta sẽ không ngừng mô phỏng hoặc mượn một tia dương khí tỏa ra từ ngươi để không bị dương khí trong đó nuốt chửng. Sau khi lấy được Man Hoang Kính, ta có thể phá lệ đề bạt ngươi lên đệ tử Thiên cấp, đồng thời truyền thụ cho ngươi một số tuyệt học của ta, giúp tu vi của ngươi tiến bộ vượt bậc, mọi ân oán cũng xóa bỏ, ngươi thấy sao?"
Lời của Vân Hoa phu nhân đầy sức cám dỗ.
"Mượn dương khí trên người ta..." Lăng Viêm ngạc nhiên.
"Không cần lo lắng, sẽ không gây ảnh hưởng gì đến ngươi cả!"
"Còn Dương Tỉnh Thiên Phủ? Man Hoang Kính thì sao? Vân Hoa trưởng lão, xin hãy tha thứ cho sự thiếu hiểu biết của ta!"
Những cái tên kỳ quái này, Lăng Viêm đương nhiên không hiểu, càng không biết Vân Hoa phu nhân có đang lừa mình hay không. Nếu không làm rõ mọi chuyện, ai biết được mình có bị người đàn bà này bán đứng hay không?
"Man Hoang Kính là một trong ngũ bảo của Lăng Không Kiến Ảnh Cung ta. Ngũ bảo của môn phái ta uy danh chấn động cả Tiên Đạo, là chí bảo trấn phái, đều là những pháp bảo mạnh mẽ đã truyền thừa hàng tỷ năm. Đáng tiếc, qua sự bào mòn của thời gian, hai trong số ngũ bảo của phái ta đã thất lạc bên ngoài. Gần đây ta nhận được tin tức từ Linh Tê Hội Trường, Man Hoang Kính đang ở trong Dương Tỉnh Thiên Phủ, ta định đích thân tới đó đoạt lại, dâng lên cho môn phái!"
Vân Hoa phu nhân nói rất trịnh trọng và nghiêm túc, nhưng Lăng Viêm khó mà tin được một người đàn bà như bà ta lại trung thành với Lăng Không Kiến Ảnh Cung đến vậy.
Tuy nhiên, sự cảnh giác trong lòng Lăng Viêm vẫn chưa vì những lời này của Vân Hoa phu nhân mà buông xuống.
Lăng Viêm trầm mặc, trong lòng suy tính nhanh chóng, giờ phút này nên làm thế nào đây?
Chạy trốn? Rất khó. Tử chiến? Hỷ Nhi và Vân Hoa phu nhân đều không phải hạng dễ đối phó, hơn nữa đây là Lăng Không Kiến Ảnh Cung, Vân Hoa là trưởng lão, đệ tử bên ngoài có lẽ cũng sẽ không bỏ qua cơ hội lập công này mà đứng nhìn... Chưa kể trong Lăng Không Kiến Ảnh Cung cao thủ như mây, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ cấp thấp.
Nhưng không chạy, chẳng lẽ phải thỏa hiệp?
Mục đích của Vân Hoa là gì, hắn làm sao biết? Bà ta định làm gì mình, hắn cũng không rõ.
Nếu bà ta lợi dụng mình rồi đá văng đi, hắn hoàn toàn không có cách nào đối phó.
Thế nhưng trong tình cảnh này, làm gì còn lựa chọn nào khác?
Ngay lúc Lăng Viêm đang đấu tranh tư tưởng, tiếng kêu khẽ của Huyễn Long vang lên.
"Dương Tỉnh Thiên Phủ? Lăng Viêm, bà ta nói không sai, bên trong Dương Tỉnh Thiên Phủ quả thực cần một kẻ dương cương như ngươi chống đỡ, nếu không bà ta tuyệt đối không thể tiến vào!"
Nghe vậy, sự nghi ngờ trên mặt Lăng Viêm vơi đi không ít, vội hỏi: "Vậy, Huyễn Long, ngươi cho rằng bà ta nói thật?"
"Mười phần thì chín. Dù sao trong Thần Tiên Giới, người có thực lực như ngươi nhiều như quân Nguyên. Người đàn bà này thực lực rất khủng khiếp, còn hơn ta lúc trước một bậc, với thực lực và thủ đoạn của bà ta, căn bản không cần phải phí lời với ngươi!"
Huyễn Long trầm giọng nói.
"Vậy sao?"
Lăng Viêm lại im lặng.
Vân Hoa phu nhân thấy Lăng Viêm im lặng hồi lâu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại: "Lăng Viêm, ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Kiên nhẫn của con người là có hạn, ta cho ngươi hai con đường lựa chọn đã là rất tôn trọng ngươi rồi, còn đáp ứng yêu cầu của ngươi, giải thích cặn kẽ cho ngươi nghe. Những thứ này vốn dĩ không phải thứ ngươi có thể tìm hiểu, nhưng ta vẫn không giữ lại mà nói hết cho ngươi, ngươi còn muốn thế nào nữa?"
Đúng thật, nếu là đệ tử khác, kẻ mạnh như Vân Hoa phu nhân cần gì phải giải thích nhiều như vậy?
"Ta chỉ còn một câu hỏi cuối cùng!" Lăng Viêm không hề nể mặt Vân Hoa phu nhân, hỏi tiếp: "Tại sao lại chọn ta?"
Câu hỏi này, rất quan trọng.