Do dự cũng chẳng có tác dụng gì, Kim Thắng Mạn tạm thời buông xuống nỗi lòng, tò mò hỏi: "Tỷ, lúc đó tỷ không chịu rút quân, muốn chiếm lấy mấy tòa thành kia, là có đối sách gì sao?"
Kim Đức Mạn gật đầu nói: "Mấy tòa thành đó dù sao cũng là đại quân chúng ta vất vả mới đánh hạ được, tổn thất của đại quân không nhỏ, hơn nữa lần này Cao Câu Ly tiến phạm, Tân La chúng ta tổn thất nặng nề, cho nên ta thấy chiếm mấy tòa thành này cũng là sự bù đắp cho Tân La. Ta suy đi nghĩ lại, cũng nghĩ ra được một kế, có thể thử xem."
Kim Thắng Mạn tò mò hỏi: "Kế gì vậy?"
"Khóc!" Kim Đức Mạn mỉm cười thốt ra một chữ.
"Khóc?" Kim Thắng Mạn vẻ mặt kinh ngạc.
Kim Đức Mạn cười nói: "Đúng vậy, chính là khóc, khóc trước mặt hoàng đế Đại Đường. Tuy ta là Nữ vương Tân La, nhưng ta cũng là một người phụ nữ, chịu đựng khổ sở lớn như vậy, khóc một chút thì đã sao?"
Kim Thắng Mạn nghe vậy mắt bỗng sáng lên, đúng vậy, phụ nữ khóc vì chịu ấm ức chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? Chắc hẳn Hoàng đế cũng không thể vì thế mà nổi giận được.
Chẳng qua, cũng chỉ có Vương tỷ mới nghĩ ra được chiêu này, thế mà lại muốn khóc một trận trước mặt Hoàng đế, thật là tuyệt.
Hiện tại điều nàng tò mò nhất là, lúc đó mọi người thấy Nữ vương khóc thì sẽ có phản ứng gì.
Ngọn lửa hóng hớt trong lòng bùng cháy dữ dội, Kim Thắng Mạn dựa vào vai chị gái truy vấn: "Sau đó thì sao? Sau đó thì sao? Hoàng đế thấy tỷ khóc có phản ứng gì? Người có nói gì không?"
Kim Đức Mạn cười nói: "Còn nói được gì nữa, đương nhiên là an ủi ta, nói nàng đừng khóc, nàng đừng khóc nữa, có chuyện gì cứ bình tĩnh nói ra... các kiểu. Bệ hạ lúc đó có chút, ừm, bó tay không cách nào khác. Trong đại điện cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc của ta vang vọng, mọi người đều ngẩn cả người, họ chắc cũng không ngờ ta, một Nữ vương đường đường lại khóc lóc trước mặt bao người."
Kim Thắng Mạn nghe vậy phì cười một tiếng, trêu: "Không ngờ Hoàng đế lại khá, khá thật thà."
Nàng cân nhắc hồi lâu mới tìm ra được một từ này.
Kim Đức Mạn vươn ngón tay chọc vào trán Kim Thắng Mạn, mắng yêu: "Muội đó, thật là to gan, đến cả Hoàng đế bệ hạ mà cũng dám trêu chọc. Muội cũng không nghĩ xem, thiên hạ này ai có thể xuất khẩu thành thơ như Tô Trình? Một câu thơ tùy tiện của chàng cũng đủ khiến người ta dư vị vô cùng!"
Kim Thắng Mạn nghe vậy trước tiên hơi sững sờ, sau đó vui mừng khôn xiết: "A? Tô Trình còn làm thơ sao? Chàng làm bài thơ gì vậy?"
"Muội muốn nghe chàng làm thơ à? Vậy thì có gì khó, muội cứ bảo chàng làm cho, bắt chàng làm một bài, làm riêng cho muội ấy!" Kim Đức Mạn cười nói.
Bắt Tô Trình làm thơ cho mình? Một bài thơ làm riêng cho nàng? Kim Thắng Mạn nghe vậy lòng đầy hy vọng, nếu Tô Trình thật sự làm thơ cho nàng, thì nàng chết cũng không hối tiếc.
Không biết Tô Trình có làm thơ cho mình không, Kim Thắng Mạn đành tạm thời chôn giấu hy vọng này trong lòng, tò mò hỏi: "Tô Trình rốt cuộc đã làm bài thơ gì? Tỷ mau nói cho muội biết đi!"
"Được, nói cho muội, thực ra cũng không hẳn là làm thơ, chàng chỉ tùy miệng nói một câu để an ủi ta: Bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai (Bảo kiếm sắc bén từ mài giũa mà ra, hương hoa mai tự cái lạnh thấu xương mà đến)." Kim Đức Mạn cười nói.
Mới nghe qua Kim Thắng Mạn có chút thất vọng, vì câu thơ này không hoa mỹ như nàng tưởng tượng, cũng không sâu sắc như nàng suy nghĩ. Tuy nhiên, ngẫm nghĩ kỹ lại thì thấy câu thơ này tuy đơn giản nhưng lại như đã được rèn giũa qua nghìn lần.
"Đúng là một câu thơ hay!" Kim Thắng Mạn gật đầu nói.
Kim Đức Mạn cười nói: "Muội đó, vẫn còn trẻ, không cách nào thấu hiểu được chân ý của câu thơ này. Đợi sau này muội trải qua nhiều chuyện như ta, mới có thể thực sự thưởng thức được câu nói này."
Kim Thắng Mạn liên tục gật đầu: "Vâng, câu thơ này hay, chàng ấy là tài tử đệ nhất thiên hạ mà, thơ viết ra đương nhiên là hay. Tỷ, tỷ nói tiếp đi, sau đó thì sao?"
Kim Đức Mạn cười nói: "Sau đó à, ta cứ khóc mãi, Hoàng đế thấy cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách, cho nên mới gọi Vinh quốc công ra, đoán chừng là muốn để Vinh quốc công khuyên giải ta. Sau đó Vinh quốc công nhân cơ hội đó đã đưa ra kiến nghị. Muội không biết đâu, nghe xong kiến nghị của Vinh quốc công, ta mừng rỡ như điên, trong lòng còn nghĩ nếu Hoàng đế không xuống chiếu thì ta sẽ cứ khóc, khóc mãi cho đến khi Hoàng đế đồng ý xuống chiếu mới thôi."
Kim Thắng Mạn nghe vậy bỗng thấy hơi xót xa: "Tỷ, thật khó cho tỷ rồi, khổ cho tỷ rồi!"
Là Nữ vương, vậy mà khi đối mặt với Hoàng đế Đại Đường lại buông bỏ tôn nghiêm của Nữ vương mà khóc lóc, nếu là nàng, không biết bản thân có làm được không.
Kim Đức Mạn khẽ lắc đầu: "Có gì đâu? Ta chỉ là khóc một chút thôi, người thực sự khổ chính là bách tính!"
Kim Thắng Mạn quan tâm hỏi: "Trong nước thế nào rồi?"
Kim Đức Mạn thở dài: "Không chỉ đại quân thương vong nặng nề, binh mã Cao Câu Ly trên đường tiến quân về phía Đông, đốt giết cướp bóc không chuyện ác nào không làm, nơi đi qua, mười nhà trống không chín, ta từ Kim Thành đến Bình Nhưỡng trên đường nhìn thấy, thật là kinh tâm động phách!"
Kim Thắng Mạn nghe vậy nghiến răng nói: "Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn chết quá rẻ rúng rồi, thật nên băm vằm bọn chúng mới phải!"
Kim Đức Mạn thu lại nỗi bi thương, sau đó phấn chấn nói: "Đúng như câu thơ kia của Vinh quốc công, bảo kiếm sắc bén từ mài giũa mà ra, hương hoa mai tự cái lạnh thấu xương mà đến. Sau kiếp nạn này, Tân La chúng ta sẽ không bao giờ còn phải sợ chiến tranh giáng xuống nữa. Tuy hiện tại quốc gia có tàn tạ chút ít, nhưng chỉ cần chấn chỉnh lại, rất nhanh sẽ xây dựng lại quê hương, rất nhanh sẽ nhân đinh vượng thịnh thôi!"
Kim Thắng Mạn liên tục gật đầu: "Vâng, Vương tỷ nhân từ thánh minh, chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức, giảm nhẹ thuế má, Tân La chúng ta rất nhanh sẽ hưng thịnh trở lại!"
Giờ phút này, Kim Thắng Mạn càng cảm thấy may mắn vì mình đã gặp được Tô Trình, nếu không thì Tân La họ thật sự không biết phải đi đâu về đâu.
Giây phút này, nàng bỗng vô cùng nhớ Tô Trình, rất muốn xuất hiện ngay trước mặt chàng.
"Đúng rồi, còn chưa nói đến muội, chuyến đi sứ lần này của muội cũng không dễ dàng gì! Công chúa của chúng ta đã trưởng thành rồi!" Kim Đức Mạn vuốt ve lưng nàng cười nói.
Kim Thắng Mạn khẽ lắc đầu: "Chỉ là trên đường đến Đại Đường và lúc mới đến Đại Đường thì rất lo lắng, sợ mình sẽ phụ sự gửi gắm của tỷ và bách tính. Nhưng sau đó khi Tô Trình kiến nghị Hoàng đế xuất chinh, muội mới trút được gánh nặng trong lòng."
Kim Đức Mạn trêu chọc: "Sao ta nghe nói, muội vì để Đại Đường xuất chinh mà còn đánh cược với Tô Trình, muốn làm nô tì cho chàng một tháng?"
Nàng không hề hối hận vì đã lập giao ước đó với Tô Trình, thậm chí còn rất cảm thấy may mắn. Nếu không phải vì vụ cá cược đó, thì có lẽ nàng cũng không thể đi cùng Tô Trình đến ngày hôm nay.
Phục vụ người khác mà vẫn cam tâm tình nguyện sao? Nàng đã nghe kể, muội muội luôn tự tay trải chăn gấp nệm cho Vinh quốc công, thậm chí tự tay giặt quần áo nấu cơm cho chàng. Kim Đức Mạn thật sự khó mà tưởng tượng nổi.
Đây vẫn là vị công chúa muội muội kiêu kỳ của nàng sao? Vẫn là vị Nữ vương tương lai kiêu kỳ kia sao?
Sức mạnh của tình yêu quả thực vĩ đại, Kim Đức Mạn không kìm được mà cảm thán trong lòng.