Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 4960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1776
Kinh hách

❊ ❊ ❊

Thời tiết nắng ráo, bến tàu vận hà vô cùng bận rộn, Cầu Nhiêm Khách dẫn theo người trong đội thuyền ngồi tàu trên kênh đào cuối cùng cũng tới Lạc Dương.

Dọc đường vô cùng thái bình, mặc dù tùy hành áp tải một lượng lớn vàng bạc châu báu, thế nhưng Cầu Nhiêm Khách lại không hề lo lắng chút nào, thiên hạ này ai dám dòm ngó số vàng bạc châu báu này chứ?

Những vàng bạc châu báu này không chỉ hoàng đế có phần, mà vô số phủ Quốc công, phủ Công chúa, hoàng thân quốc thích ở Trường An đều có phần, đừng nói là lũ giặc cỏ lục lâm Đại Đường, cho dù là Thổ Phiên, Đột Quyết cũng không dám dòm ngó số vàng bạc châu báu này.

Đùa gì chứ, kẻ nào dám cướp đi số vàng bạc châu báu này thì đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.

Toàn bộ triều đình Đại Đường sẽ đoàn kết lại với nhau chưa từng có, nếu không băm vằm kẻ cướp đi số vàng bạc châu báu này thành trăm mảnh thì nhất quyết sẽ không bỏ qua.

Tất nhiên, Cầu Nhiêm Khách và bọn họ vẫn chưa biết Thổ Phiên đã diệt vong, chưa biết Cao Câu Ly đã diệt vong, cũng chưa biết toàn bộ Tây Vực đang nơm nớp lo sợ, đêm không ngủ được vì sợ Đại Đường xuất binh tấn công.

Chính vì thế, Cầu Nhiêm Khách rất thư thái, giờ đã đến Lạc Dương rồi, e rằng toàn thiên hạ cũng không có kẻ nào ngốc đến mức tới cướp đoạt vàng bạc châu báu, đó đâu phải cướp, đó là tới chịu chết uổng mạng thì có.

Cầu Nhiêm Khách thong thả ngồi bên bờ, nhìn thuộc hạ tốn sức khiêng từng chiếc rương nặng trịch xuống, chất lên xe ngựa.

Rời xa Lạc Dương đã nhiều năm, hắn quả thực có vài phần nhớ nhung, năm đó hắn cũng từng để lại rất nhiều truyền thuyết ở Lạc Dương, không biết giờ đây còn mấy ai nhớ tới.

Đợi thế hệ già khuất núi, e là không còn mấy người nhớ tới hắn vô địch thiên hạ năm nào nữa.

Tuy nhiên, hắn cũng chẳng thấy ủ rũ, bởi cái tên của hắn đã định sẵn sẽ lưu danh sử sách.

Nhìn từng rương từng rương vàng bạc châu báu, hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng nực cười, hoàng đế cũng vậy, huân quý trong triều cũng vậy, rốt cuộc vẫn không nhìn thấu những vật tầm thường này.

Cần nhiều vàng bạc châu báu đến thế để làm gì?

Sao bằng việc cưỡi gió rẽ sóng trên biển tiêu dao tự tại?

Sau khi áp tải số vàng bạc này tới Trường An, hắn sẽ cáo biệt Tô Trình, lại một lần nữa giương buồm ra khơi, đi tìm đại lục Mỹ Châu mà Tô Trình đã nói.

Sau mấy lần viễn chinh, hắn mới phát hiện hóa ra thế giới này lại rộng lớn đến thế, phát hiện thế giới này lại đặc sắc đến vậy, nếu chỉ giam mình ở một nơi, cuộc đời này chẳng phải quá mức tẻ nhạt sao.

Hắn cũng biết, khám phá hải trình chưa biết là vô cùng nguy hiểm, tục ngữ có câu, tướng quân khó tránh khỏi chết nơi trận mạc.

Mặc dù đã có hải đồ của Tô Trình, có sổ tay hàng hải của Tô Trình, kỹ thuật hàng hải của hắn đã đăng đường nhập thất, xưng hùng thiên hạ, nhưng hắn cũng không dám nói chắc chắn mình có thể thuận lợi tìm thấy đại lục Mỹ Châu.

Cho dù phía trước chưa biết lành dữ, cho dù sẽ gặp phải nguy hiểm, thì đã sao?

Táng thân nơi biển cả, đó mới là quy túc tốt nhất của hắn.

Điều duy nhất khiến người ta cảm thấy tiếc nuối chính là, rượu nhà Tô Trình uống mãi vẫn không đủ a.

Cầu Nhiêm Khách vừa uống rượu, vừa mơ màng về tương lai, đột nhiên nghe thấy tiếng thảo luận bên cạnh.

"Ngươi định đi Trường An thế nào?"

"Nói nhảm, đương nhiên là đi tàu hỏa rồi, chẳng lẽ ngươi còn muốn thuê vài con ngựa cưỡi tới Trường An sao?"

"Ha ha, có tàu hỏa rồi, kẻ ngốc mới đi cưỡi ngựa, ngồi xe ngựa!"

"Ta cũng nghe nói về sự thần kỳ của tàu hỏa, đã từ Trường An tới Lạc Dương, nếu không đi tàu hỏa một lần, chắc chắn là tiếc nuối cả đời!"

"Tin ta đi, tuyệt đối sẽ không làm ngươi thất vọng! Lúc ta rời Trường An chính là đi tàu hỏa, tuyệt đối còn thần kỳ hơn lời đồn!"

"Nửa ngày là từ Trường An tới Lạc Dương, ha ha, đúng là khiến người ta khó tin mà, ta phải xem xem, tàu hỏa này rốt cuộc chạy có nhanh như lời đồn không!"

"Tàu hỏa chạy nhanh như vậy, ngồi lại thoải mái như vậy, mà chỉ tốn một trăm văn, ai cũng muốn ngồi, nhưng vấn đề ở chỗ đó, người đi quá đông, chỉ sợ không giành được vé thôi!"

"Hôm nay không giành được thì ngày mai giành tiếp, ngày mai không giành được thì ngày kia giành tiếp, ngày kia không giành được thì ngày kìa giành tiếp, ta không tin là không giành được mãi."

"Cũng phải, dù sao quanh nhà ga cũng có quán trọ, tửu lầu, sớm muộn gì cũng giành được!"

"Đợi tuyến đường sắt thứ hai xây xong là được, chạy tàu suốt ngày đêm, không cần sợ không giành được vé nữa!"

Cầu Nhiêm Khách nghe mà ngơ ngác, tàu hỏa là thứ quái gì?

Xe đang cháy à?

Tuy tàu hỏa là thứ quái gì hắn không nghe hiểu, nhưng có một điểm hắn lại nghe hiểu, tàu hỏa chỉ cần nửa ngày là có thể chạy từ Trường An tới Lạc Dương.

Đùa gì vậy? Nửa ngày chạy tám trăm dặm đường?

Bay cũng không nhanh thế này đâu!

Cầu Nhiêm Khách vừa nghe đã thấy vô cùng hoang đường, hai tên này không phải đang chém gió chứ?

Thế nhưng, trông cũng không giống, Cầu Nhiêm Khách ngẩn người nhìn hai người đã đi xa, nghi ngờ bản thân có phải bị ảo giác rồi không.

"Đi, đi, đi, đi mau, hôm nay là ngày chẵn, có tàu hỏa từ Lạc Dương đi Trường An, nếu muộn là không kịp đâu!"

"Nhanh, nhanh, tăng tốc độ!"

Ngay lúc Cầu Nhiêm Khách đang nghi ngờ nhân sinh, đột nhiên nghe thấy lại có người nhắc tới tàu hỏa. Lần này Cầu Nhiêm Khách không nghi ngờ nữa, hắn cảm thấy chuyện tàu hỏa rất có thể là thật. Thế nhưng, hắn nghĩ thế nào cũng không thông, tàu hỏa sao có thể chỉ mất nửa ngày mà chạy từ Trường An tới Lạc Dương.

Ngay khi hắn muốn kéo người đó lại hỏi thử, mới phát hiện người ta đã vội vã đi xa từ lâu.

Tìm ai hỏi đây? Cầu Nhiêm Khách đột nhiên nghĩ tới, chuyện tàu hỏa này đã là chuyện ai cũng biết, vậy những kẻ mưu sinh trên bến tàu chắc chắn đều biết.

Cầu Nhiêm Khách liếc mắt nhìn quanh, cười nói: "Vị huynh đệ này, ta mới tới Trường An, nghe có người nói ngồi tàu hỏa tới Trường An chỉ cần nửa ngày, tàu hỏa này rốt cuộc là vật gì vậy?"

"Vị anh hùng này chắc là lâu rồi không tới Trường An, vậy mà tới tàu hỏa cũng không biết! Ha ha, tàu hỏa này gần đây danh chấn Trường An, Lạc Dương, dẫn tới sự chú ý của cả thiên hạ đấy."

"Tàu hỏa này, đó là kỳ tích do Vinh Quốc công khổ tâm chế tạo, sau khi trải đường ray, tàu hỏa chỉ cần đốt than là có thể chạy mãi, không cần nghỉ ngơi, có thể chở cả ngàn người, ngày đi nghìn dặm."

Cầu Nhiêm Khách nghe mà trợn mắt há hốc mồm: "Có thể chở cả ngàn người? Ngày đi nghìn dặm? Cái này, sao có thể?"

"Có phải nghe thấy cảm thấy khó tin không? Ban đầu khi Vinh Quốc công nói như vậy, chẳng ai tin cả, ngay cả hoàng đế cũng không tin, nhưng sự thật vẫn hùng biện hơn lời nói, giờ đây không biết đã có bao nhiêu người từng ngồi tàu hỏa rồi, không còn ai nghi ngờ nữa!"

"Hóa ra là thật!" Cầu Nhiêm Khách kinh ngạc nói, đầy vẻ không thể tin nổi.

Hắn thời trẻ từng tung hoành thiên hạ, trải qua không biết bao nhiêu chuyện, sau này còn ra biển, cứ ngỡ thế gian này đã chẳng còn chuyện gì có thể khiến hắn kinh ngạc nữa rồi.

Thế nhưng hôm nay, hắn lại bị kinh ngạc đến thất sắc.

Tuy nhiên, nghĩ tới việc tàu hỏa là do Tô Trình chế tạo ra, hắn dường như lại cảm thấy không khó chấp nhận đến thế.

"Vinh Quốc công, đúng là người có thể làm được những điều người thường không thể làm được a!" Cầu Nhiêm Khách cảm thán.

"Đúng vậy, Vinh Quốc công là Văn Khúc tinh hạ phàm, trên đời này e là chẳng có chuyện gì là ngài ấy không làm được." Người bên cạnh phụ họa.

Mỗi lần tới Trường An, Tô Trình dường như đều có thể cho hắn những cú kinh hách đây, thật là thần kỳ, Cầu Nhiêm Khách thầm cảm thán trong lòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1769
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »