Lý Nguyên Cảnh nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng tức, rõ ràng là Hoàng đế lừa hắn tới đó, rõ ràng là muốn làm nhục hắn! Rõ ràng là muốn xem trò cười của hắn.
Bây giờ thì hay rồi, cả thành Trường An đều đang xem trò cười của hắn.
Thực ra Lý Nguyên Cảnh đã nghĩ nhiều rồi, bách tính cả thành Trường An thực sự không có bao nhiêu người biết việc hắn bị Chân Châu công chúa tát cho một bạt tai.
Bởi vì Lý Nguyên Cảnh căn bản không đáng để quan tâm.
Lần trước Lý Nguyên Cảnh nổi đình nổi đám khắp Trường An là vì bị Tô Trình đánh cho một trận tơi bời, đó cũng là nhờ hưởng chút "hào quang" từ Tô Trình, nếu không thì nhắc đến hai chữ Kinh Vương, bách tính Trường An có được mấy người biết?
Choang! Choang! Xoảng!
Lý Nguyên Cảnh dùng sức đá lật cái bàn dài trong đại sảnh, các nô bộc bên cạnh cúi đầu khép nép, trong lòng không chút gợn sóng, bởi vì chuyện này đã quá quen mắt rồi.
“Cái gì? Nhất định bắt bản vương tham gia đi săn?!”
“Bản vương giả bệnh không được sao?”
“Bản vương ốm rồi!”
“Bản vương ốm đến mức không ra khỏi phủ được! Bản vương ốm đến mức không xuống giường nổi!”
“Hoàng huynh còn bắt bản vương hộ giá đi săn, chẳng lẽ ngài ấy muốn lấy mạng bản vương sao? Phụ hoàng còn chưa băng hà đâu nhé!”
Tiếng gào thét của Lý Nguyên Cảnh vang vọng trong đại sảnh.
Ban đầu các nô bộc trong lòng vẫn bình thản, nhưng nghe mãi nghe mãi thì cảm giác lạnh lẽo bỗng sinh ra, hai chân run rẩy, suýt chút nữa là muốn bỏ chạy trước.
Đáng sợ quá!
“Điện hạ, thái y lát nữa sẽ đến thôi, Bệ hạ nói rồi, nếu điện hạ thực sự bị ốm thì cứ ở lại trong phủ tĩnh dưỡng.” Nô bộc sợ hãi nói.
Lý Nguyên Cảnh đang cơn thịnh nộ nghe vậy sắc mặt lập tức cứng đờ, cái gì? Để thái y đến xem bệnh?
Thế chẳng phải là lộ tẩy rồi sao?
Cái này có tính là khi quân không?
Ngọn lửa giận dữ của Lý Nguyên Cảnh lập tức bị dập tắt, sắc mặt thay đổi liên hồi, xem ra chuyến đi săn lần này hắn có trốn đằng trời cũng không thoát.
“Đi bảo thái y viện, không cần họ tới nữa, bệnh của bản vương đã khỏi rồi! Bản vương sẽ đi tham gia đi săn!” Lý Nguyên Cảnh nghiến răng nghiến lợi nói.
Mất mặt thì mất mặt vậy, còn mất mặt hơn được lần bị Tô Trình đánh tơi bời kia sao?
Hắn cũng chẳng định thể hiện gì trong chuyến đi săn, lần này hắn chỉ muốn làm một người tàng hình, một người mà không ai để ý tới.
Gió thu hiu hắt, lá vàng xơ xác, thế nhưng đây lại là thời điểm thú săn béo tốt nhất.
Vùng ngoại ô thành Trường An, ngàn kỵ binh cuộn trên đồi bằng.
Đoàn người rầm rộ tiến về Tần Lĩnh đi săn, vô cùng náo nhiệt.
Thế nhưng trong đoàn người này có không ít kẻ đang tìm kiếm Tô Trình.
Ví dụ như Trình Xử Mặc và đám người kia, mấy ngày nay họ không hề tới Tô gia trang, mà là ở nhà khổ luyện cung pháp.
Sáng sớm tập kết, họ đã không thấy Tô Trình, nhưng họ cũng không nghĩ nhiều, cứ tưởng Tô Trình đi theo bên cạnh Hoàng đế hoặc là đến muộn.
Kết quả, đã ra khỏi thành thẳng tiến tới Tần Lĩnh rồi, họ vẫn không thấy Tô Trình, cũng xác định Tô Trình không hộ giá bên cạnh Hoàng đế.
Tô Trình đâu rồi?
Là quên mất thời gian đi săn ở Tần Lĩnh hay là tối qua quá vất vả nên sáng nay ngủ quên?
Không chỉ Trình Xử Mặc đang tìm Tô Trình, Chân Châu công chúa cũng đang tìm Tô Trình, nàng không tin Tô Trình lại không tới hộ giá đi săn.
Dù sao thì thánh sủng của Tô Trình, địa vị của Tô Trình trong triều, nàng đã sớm hiểu rõ.
Thế nhưng nàng cứ mãi để ý tới Tô Trình, lại căn bản không phát hiện ra Tô Trình đâu.
Chẳng lẽ Tô Trình thực sự không tới tham gia đi săn?
Tuy không phát hiện ra Tô Trình, nhưng nàng lại phát hiện ra đám người Trình Xử Mặc.
“Các ngươi có thấy Tô Trình không?”
“Ngươi có thấy Tô Trình không?”
Đám người Trình Xử Mặc và Chân Châu công chúa đồng thanh hỏi, rồi nhìn nhau ngơ ngác.
“Các ngươi không đi cùng Tô Trình à?” Chân Châu công chúa hỏi.
“Chúng ta đang tìm cậu ta đây, nhưng không thấy đâu! Tên này không lẽ ngủ quên đấy chứ?” Trình Xử Mặc bất đắc dĩ nói.
Chân Châu công chúa ngạc nhiên nói: “Cậu ta thực sự không tới à, ta còn tưởng cậu ta lừa ta chứ!”
Dường như Chân Châu công chúa biết điều gì đó, Trình Xử Mặc vội vàng hỏi: “Ngươi biết cậu ta không tới sao?”
Chân Châu công chúa gật đầu nói: “Hôm đó ta từng tới Tô gia trang, ta còn muốn đọ với cậu ta xem ai săn được nhiều thú hơn, kết quả cậu ta nói cậu ta không rảnh tới tham gia đi săn. Ta còn tưởng cậu ta lừa ta, không ngờ cậu ta thực sự không tới.”
Ngay cả cuộc đi săn do Hoàng đế tổ chức mà cũng không rảnh tới tham gia?
Ngay cả hộ giá cũng không rảnh?
Nếu là người khác nói vậy thì chắc họ đã cười rụng răng rồi, nhưng người nói câu này là Tô Trình đấy!
Đã Tô Trình nói không rảnh, vậy có khi cậu ta thực sự không rảnh, đang làm chuyện gì đại sự!
Trình Xử Mặc, Úy Trì Bảo Lâm và những người khác lập tức tinh thần tỉnh táo, vội vàng hỏi: “Tô Trình đang làm cái gì vậy, đến mức hộ giá đi săn mà cũng không rảnh?”
Giọng điệu của Chân Châu công chúa mang theo một chút khó tin: “Cậu ta nói, cậu ta phải dạy dỗ học đường thật tốt, không rảnh để ý mấy chuyện vặt vãnh khác.”
Chuyện vặt vãnh khác?
Hộ giá đi săn mà là chuyện vặt vãnh sao?
Đám người Trình Xử Mặc đều ngơ ngác cả người, nghe xem, đây là lời người nói sao?
Chỉ là mở học đường thôi mà, muộn hai ngày thì đã sao?
Hơn nữa, còn cần đến ngươi là một đường đường Quận công đích thân ra mặt sao? Thậm chí không cần quản gia ra mặt, chỉ cần phân phó một quản sự nhỏ là có thể lo liệu mọi chuyện ổn thỏa rồi.
Quản sự phủ An Khang Quận công, quản sự phủ Trường Lạc công chúa, đem cái danh này ra thì ai dám không nể mặt?
Kết quả là Tô Trình chỉ vì cái chuyện mở học đường này mà không tới tham gia đi săn?
Làm ơn đi, đó là hộ giá đấy!
Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này nữa không?
Tô Trình lại cảm thấy dạy dỗ lũ trẻ trong trang quan trọng hơn!
Thật sự khiến người ta suy sụp.
Nhưng họ cũng không nghi ngờ tính xác thực của lời này, bởi vì loại chuyện này người khác có bịa cũng không ra, chỉ có Tô Trình mới nói ra được, và làm được.
Biết được Tô Trình không tới tham gia đi săn, mấy người trong lòng lập tức cảm thấy như thiếu đi trụ cột, tuy nhiên họ nhanh chóng xốc lại tinh thần, hôm nay dù thế nào cũng phải thể hiện cho tốt, nếu không thì trận đòn độc kia là thế nào cũng không thoát khỏi.
Mà kẻ cầm đầu chính là Chân Châu công chúa trước mắt đây, tất nhiên mấy người cũng không tiện đi trách móc Chân Châu công chúa, thua một cô nương gia đã đủ mất mặt rồi, nếu còn vì thế mà thù hằn trách móc người ta thì lại càng mất mặt hơn.
Chân Châu công chúa bỗng nhiên cảm thấy hụt hẫng, Tô Trình lại thực sự không tới, nàng thực sự rất muốn so tài với Tô Trình một lần nữa, tốt nhất là thắng được Tô Trình, như vậy mới có ý nghĩa.
Mà Tô Trình lại không tới, thà ở trong trang dạy dỗ lũ trẻ còn hơn là tới đi săn.
Chán thật đấy, nàng bỗng tò mò không biết lúc Tô Trình dạy học ở học đường sẽ như thế nào, liệu có giống như mấy ông thầy nho già cả kia, cầm một cây thước kẻ, ngồi sau bàn học lắc lư cái đầu mà ngâm nga hay không.
Theo thời gian trôi qua, rất nhiều người đều nhận ra, dường như không thấy Tô Trình trong đoàn người hộ giá.
Lý Thái, Lý Thừa Càn, Lý Khác, Trưởng Tôn Vô Kỵ vân vân rất nhiều người đều nhận ra điểm này.
Họ cảm thấy rất ngạc nhiên, với thánh sủng của Tô Trình sao có thể không tới tham gia đi săn chứ?
Nếu Tô Trình là văn quan, hoặc đã già cả, thì việc Hoàng đế không khâm điểm Tô Trình hộ giá còn có thể hiểu được.
Nhưng Tô Trình cưỡi ngựa bắn cung cũng coi là khá, hơn nữa còn trẻ tuổi, Hoàng đế có bỏ sót ai cũng không thể bỏ sót Tô Trình được.