Tô Trình và Vương Thanh Vân đều rất bất đắc dĩ, họ đột nhiên cảm thấy căn bản không tài nào xen mồm vào được. Vương Thanh Vân thậm chí âm thầm cảm thấy xung quanh như có môi thương lưỡi kiếm đang bay. Y đột nhiên có chút hối hận, sớm biết công chúa Trường Lạc cũng ở đây, y thà không mang theo Vương Thắng Nam, tự mình đến tìm Tô Trình còn hơn.
Tô Trình hắng giọng một tiếng, nói: "Cứ đứng mãi ở trong sân cũng không phải là cách, mời vào trong."
Trường Lạc công chúa mỉm cười nói: "Nhìn ta kìa, cùng Vương tiểu thư lại có cảm giác như quen biết từ trước, chỉ lo nói chuyện, đúng là thất lễ rồi!"
Vương Thắng Nam cười nói: "Ta cũng vậy, cũng có cảm giác như đã quen biết công chúa từ lâu."
Trường Lạc công chúa cười nói: "Vậy sao? Thế thì thật khéo quá."
Đi vào khách sảnh, phân chia chủ khách ngồi xuống, sau khi thị nữ dâng trà, Vương Thanh Vân đã không kịp chờ đợi mà mở lời, y sợ nếu không nói xong lại không xen vào được nữa.
"Nghe nói người của Quận công ra biển một chuyến đã chở về mấy chục xe hương liệu?" Vương Thanh Vân hỏi.
Quả nhiên là vì chuyện hương liệu mà đến, Tô Trình cười nói: "Có chuyện đó, sao nào, trong nhà thiếu hương liệu à? Nếu thiếu thì ta tặng ngươi mấy hòm!"
Tô Trình vừa mở miệng đã là tặng mấy hòm hương liệu, không thể không nói là vô cùng hào phóng, nhưng Tô Trình tất nhiên không phải nể mặt Vương Thanh Vân, mà là nể mặt Vương Thắng Nam. Mấy hòm hương liệu đương nhiên quý giá, nhưng Vương Thanh Vân lại là kẻ thiếu mấy hòm hương liệu đó sao? Y là muốn mấy thuyền hương liệu, thậm chí là mấy chục thuyền hương liệu...
Vương Thanh Vân cười nói: "Đa tạ ý tốt của Quận công, trước đây tuy nghe Quận công nói ngoài biển khơi có đảo hương liệu, nhưng ta lại rất hiếu kỳ, vì sao Quận công vẫn luôn không ra biển đi tìm đảo hương liệu đó?"
Tô Trình cười nói: "Bởi vì ta trước giờ không hề để đảo hương liệu vào trong lòng."
Vương Thanh Vân nghe vậy không khỏi nghẹn lời, đây không phải đáp án y muốn, y hít sâu một hơi, cười nói: "Quận công là vì không có thuyền sao?"
Tô Trình thản nhiên cười nói: "Phải đó, ta quả thật không có thuyền biển."
Thế mới đúng chứ, Vương Thanh Vân cười nói: "Quận công bây giờ muốn đóng thuyền biển không hề dễ dàng, thậm chí có thể nói là gần như không thể. Bây giờ ai cũng biết ra biển có thể phát tài lớn, thuyền biển đã trở thành vật chiêu tài rồi, cho dù Quận công có treo giải thưởng trọng kim, cũng không thể có được thuyền biển."
"Còn như Quận công muốn tự mình đóng thuyền biển, ít nhất cũng phải năm năm sau, cho nên, Quận công chi bằng hợp tác với Thái Nguyên Vương gia chúng ta, thế nào?"
Tô Trình cười gật đầu nói: "Được thôi!"
Lời vừa dứt, cả đại sảnh yên tĩnh hẳn xuống. Trường Lạc công chúa sững người, Vương Thắng Nam sững người, Vương Thanh Vân cũng sững người.
Vốn dĩ Vương Thanh Vân đã chuẩn bị sẵn tinh thần khổ miệng bà chân để khuyên nhủ, không ngờ Tô Trình lại sảng khoái như vậy. Thế này thì quá sảng khoái rồi! Chẳng lẽ mị lực của muội muội lại lớn đến mức này sao? Vương Thắng Nam cũng ngẩn người, trong lòng cảm thấy vô cùng kinh hỉ, nàng đương nhiên hy vọng Tô Trình có thể hợp tác với Vương gia.
Trường Lạc công chúa sững người là vì nàng có chút mê mang, lang quân chẳng phải vừa mới nói muốn chiếm phần lớn trong việc giao thương đường biển sao, sao lại muốn hợp tác với Thái Nguyên Vương gia? Chẳng lẽ là vì Vương Thắng Nam?
Quá bất ngờ, ngược lại khiến Vương Thanh Vân có cảm giác không chân thực, y nén sự kinh hỉ trong lòng hỏi: "Thật sao? Ngươi thật sự muốn hợp tác với Thái Nguyên Vương gia chúng ta ư?"
Tô Trình cười nói: "Thiên thiên hạ hi hi (hi hi), đều vì lợi mà đi, chỉ cần lợi ích tương đồng, có gì mà không thể? Tuy nhiên, Thái Nguyên Vương gia các ngươi có thể lấy ra thành ý khiến ta hài lòng không?"
Có thể bàn bạc là tốt rồi, chỉ sợ Tô Trình từ chối thẳng thừng, Vương Thanh Vân kích động hỏi: "Quận công, ngươi muốn thành ý như thế nào?"
Tô Trình mỉm cười nói: "Ta muốn sáu phần lợi nhuận!"
Vương Thanh Vân ngơ ngác, hoài nghi mình có phải nghe nhầm hay không. Sáu phần lợi nhuận? Chỉ cần động cái miệng mà ngươi đã muốn sáu phần lợi nhuận? Đùa đấy à? Chắc chắn là vậy rồi!
Tô Trình cười nói: "Ta đôi khi quả thực rất hài hước, nhưng vừa nãy là ta nghiêm túc đấy."
Tiếng cười của Vương Thanh Vân chợt tắt ngóm, kêu lên như một con vịt: "Nghiêm túc á? Sáu phần lợi nhuận?" Thật ra có một câu đã đến bên miệng, y lại nuốt trở vào, câu đó chính là: Tô Trình, ngươi chắc chắn điên rồi!
Tô Trình cười mà không nói.
Vương Thanh Vân hít sâu một hơi cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại, cạn lời nói: "Quận công, không cần ngươi xuất thuyền, không cần ngươi xuất người, chỉ cần ngươi chỉ điểm một chút, ngươi đã muốn chiếm sáu phần lợi nhuận, quá nhiều rồi!"
Tô Trình buồn cười hỏi: "Ồ, vậy ngươi muốn cho ta mấy phần lợi nhuận?"
Vương Thanh Vân trầm giọng nói: "Nửa phần!"
Phụt một tiếng, Tô Trình thật sự nhịn không được mà bật cười. Mặt Vương Thanh Vân hơi đen lại, vừa nãy ngươi nói sáu phần ta còn nhịn được không cười, giờ ngươi lại cười ra tiếng. Y cảm thấy Tô Trình vừa nãy là sư tử ngoạm, muốn hét giá trên trời, thì y tất nhiên phải trả giá dưới đất. Cho nên y mới mở miệng nói nửa phần.
"Xin lỗi nhé, thật sự không nhịn được." Tô Trình cuối cùng cũng ngừng cười, giải thích.
Vương Thanh Vân vẻ mặt thành khẩn nói: "Thật ra, nửa phần cũng không ít đâu. Ngươi nghĩ xem, lần tới thuyền của ngươi lại ra biển, ngươi còn có thể giữ được bí mật về đảo hương liệu sao? Mà ngươi chỉ có một chiếc thuyền, đến lúc đó, ngươi ngay cả nửa phần lợi ích cũng không nhận được đâu."
Tô Trình cười nói: "Ngươi sai rồi."
Vương Thanh Vân nghi hoặc hỏi: "Sai ở đâu?"
Tô Trình nói: "Ta thậm chí không có lấy một chiếc thuyền, chiếc thuyền đó là của Cầu Nhiêm Khách, ông ấy sẽ không đi đảo hương liệu nữa, ông ấy muốn đi vòng quanh thế giới."
Vương Thanh Vân cười nói: "Vậy ngươi càng phải hợp tác với ta rồi, nếu không ngươi không có thuyền, làm sao đi đảo hương liệu?"
"Không có thuyền thì ta không đi thôi." Tô Trình làm ra vẻ mặt 'ngươi có ngốc không thế'.
Vương Thanh Vân sắp phát điên rồi: "Ngươi không đi, ngươi không sợ đống hương liệu đó thối rữa hết sao?"
Tô Trình khẽ nhún vai: "Thối thì cứ để nó thối thôi, hương liệu trên mấy hòn đảo kia đã thối hàng trăm hàng nghìn năm rồi, cũng chẳng kém mấy năm nay."
Vương Thanh Vân bày tỏ đó là từng thuyền từng thuyền hương liệu quý giá đấy, sao Tô Trình lại không để tâm như vậy? "Ngươi, ngươi, ngươi không thấy xót xa sao?" Tô Trình có xót hay không y không biết, dù sao thì Vương Thanh Vân y cảm thấy rất xót.
Tô Trình buông tay nói: "Ta không có thuyền biển thì có thể làm gì? Hay là Ngũ tính thất vọng các ngươi mỗi nhà tặng ta mấy chiếc thuyền biển?"
Vương Thanh Vân nghe xong suýt chút nữa thổ huyết, mỗi nhà tặng ngươi mấy chiếc thuyền biển? Sao ngươi nghĩ hay vậy? Thái Nguyên Vương gia bọn họ còn không biết có gom được mấy chiếc thuyền biển không nữa là! "Đâu có chuyện tốt như vậy?" Vương Thanh Vân cạn lời nói.
Tô Trình buông tay nói: "Vậy thì không còn cách nào rồi!"
Vô sỉ! Thật quá vô sỉ! Vương Thanh Vân chuyển hướng suy nghĩ, mỗi nhà cho Tô Trình mấy chiếc thuyền biển đương nhiên không thể, nhưng mọi người gom góp lại đưa cho Tô Trình một chiếc thì cũng không phải không làm được.
"Đưa thuyền cho ngươi, ngươi sẽ ra biển?" Vương Thanh Vân hỏi.
Tô Trình gật đầu nói: "Có thuyền rồi thì đương nhiên phải ra biển, nếu không giữ thuyền biển lại làm gì?"
Ngươi không sợ tiết lộ vị trí đảo hương liệu sao? Vương Thanh Vân suýt chút nữa hỏi thẳng ra miệng, nhưng lời đến bên môi y lại nuốt trở vào.