Mặc dù ban đầu Dương Dật chẳng hiểu gì, nhưng đến nay cách anh giáo dục Hi Hi vẫn xem là khá tốt. Vừa tự mình tham gia vào quá trình dạy dỗ, vừa không ngừng học hỏi, kết hợp nhiều quan điểm giáo dục trẻ em, khuyến khích Hi Hi học tập và cảm nhận vẻ đẹp của các nền văn hóa khác nhau một cách bao dung hơn. Cách giáo dục này có thể nói là vô cùng hiện đại!
Tuy nhiên, cũng không phải không có khuyết điểm. Ví dụ như việc giáo dục của anh cho Hi Hi rất ít khi đụng đến văn hóa truyền thống Trung Hoa. Con nhà người ta ba tuổi đã có thể đọc thuộc thơ, ví dụ như Nam Chiêu Vũ, đừng thấy cậu bé này nhút nhát e dè, thực tế mà kiểm tra thi từ tranh vẽ, cậu bé hoàn toàn xứng danh là "học bá". Thế nhưng Hi Hi đến tận bây giờ có thể nói lưu loát nhiều ngoại ngữ, lại chẳng biết đọc thuộc nổi vài bài thơ cổ.
Cũng chẳng phải Dương Dật kỳ thị văn hóa truyền thống Trung Hoa, nguyên nhân gây ra tình trạng này của Hi Hi có rất nhiều phương diện!
Một là do bản thân Dương Dật cũng không hiểu sâu về văn hóa truyền thống Trung Hoa của thế giới này. Cho dù quỹ đạo phát triển văn hóa có tương đồng, thơ trước từ sau rồi khúc, cuối cùng là bách gia tranh minh... nhưng những tác phẩm sau thời Tam Quốc, Dương Dật hầu như đều không nhận ra. Đến bản thân anh còn không dám chắc mình thông hiểu, thì làm sao mang ra dạy Hi Hi được?
Tất nhiên, nguyên nhân này ảnh hưởng không sâu, nguyên nhân ảnh hưởng sâu sắc hơn là Dương Dật phát hiện ra trong quá trình nghiên cứu nhiều quan điểm giáo dục hiện đại: Rất nhiều chuyên gia giáo dục cho rằng không nên để trẻ nhỏ đọc thuộc thơ cổ quá sớm.
Đặc biệt là trước ba, bốn tuổi!
Bởi vì đọc thuộc thơ đối với trẻ ở giai đoạn này không có lợi ích gì cả. Các bé còn quá nhỏ, không thể hiểu được vẻ đẹp âm luật, vẻ đẹp ý cảnh trong những bài thơ này. Ngược lại, nếu đổi thành những đứa trẻ khác không phải Hi Hi, trí nhớ của chúng không đủ tốt, chỉ có thể bắt chước đơn thuần và học vẹt. Kiểu ghi nhớ cưỡng ép này ngược lại sẽ gây tổn hại nhất định đến não bộ của chúng!
Hơn nữa, ép buộc trẻ ở độ tuổi này làm những việc chúng không thích cũng sẽ khiến chúng nảy sinh tâm lý bài xích. Dù chúng có thể đọc thuộc vài câu thơ, thì cũng là mang theo cảm xúc khó chịu. Lâu dần, sẽ hình thành trong lòng chúng ấn tượng ghét bỏ thơ ca. Sau này chờ đến khi chúng có thể hiểu được thơ ca, e là chúng cũng không muốn học nữa.
Ngoài ra, đừng tưởng trẻ ở giai đoạn này có trí nhớ tốt, có thể đọc thuộc nhiều thơ thì tương lai sớm muộn gì cũng hiểu được vẻ đẹp của chúng. Đến khi trẻ bốn tuổi, trí nhớ sẽ bị "tẩy bài" một lần, rất ít đứa trẻ nào lớn lên còn nhớ rõ những chuyện xảy ra trước bốn tuổi!
Ngay cả Hi Hi có trí nhớ rất tốt, trí nhớ trước bốn tuổi của con bé đến nay cũng đã dần trở nên mơ hồ rồi.
Cũng chính vì những nguyên nhân này, Dương Dật mới lơ là việc bồi dưỡng phương diện này cho Hi Hi.
Đúng vậy, anh thật sự đã quên mất!
Bởi vì hiện tại Hi Hi đã sáu tuổi, dù sao cũng đã phát triển được một phần khả năng thấu hiểu, đã đến độ tuổi có thể học thuộc thơ rồi!
Lúc này, qua gương chiếu hậu, Dương Dật nhìn thấy Hi Hi đang hào hứng bảo mẹ đọc thơ trong "Kinh Thi", anh mới sực nhớ ra chuyện này.
Cũng nên dạy cho Hi Hi vài thứ độc hữu của người Trung Hoa rồi!
Ngoài ra, Dương Dật cũng nhớ tới việc vì bị ông cụ quở trách mà anh đã ngắt quãng hai năm không cho Hi Hi học võ thuật. Hi Hi đều đã bắt đầu học múa rồi, không có lý nào lại không thể học võ!
---❊ ❖ ❊---
Trong lúc Dương Dật đang miên man suy nghĩ, Mặc Phi đang đắc ý khoe khoang với Hi Hi những bài thơ đơn giản mà cô còn nhớ được.
Hi Hi vừa ngưỡng mộ vừa vui vẻ nói: "Má ơi, mẹ giỏi quá. Nhưng mà, bài thơ chị Tiểu Vi đọc lúc nãy có ý nghĩa gì ạ?"
Đây mới là điều Hi Hi vẫn luôn canh cánh trong lòng.
"Ý nghĩa hả? Ý nghĩa rất đơn giản, chính là... chính là... nói cái gì đó rất hay..." Mặc Phi dường như bị "kẹt đĩa", thế mà lại không nói ra được.
Đúng vậy, đại ý bài thơ này ai cũng biết, là có một cô gái mình thích ở phía bên kia bờ nước mà, nhưng bảo Mặc Phi tóm tắt đại ý của nó, Mặc Phi phát hiện ra bản thân cũng chỉ là trạng thái hiểu một biết mười.
Chưa nói đến việc dịch nghĩa!
Kiêm gia thương thương, Kiêm gia là cái gì? Mặc Phi không nói nổi.
"Dương Dật, anh nói cho con gái biết bài thơ này nghĩa là gì đi?" Mặc Phi đành phải xấu hổ cầu cứu Dương Dật.
"Cái này giải thích thì phức tạp lắm, phải giảng từng chữ từng chữ một, rồi mới hiểu cả câu." Dương Dật hoàn hồn, khẽ mỉm cười nói: "Hi Hi, đợi ba về nhà rồi từ từ kể con nghe có được không?"
"Dạ được ạ!" Hi Hi cười ngọt ngào, không hề bận tâm, nhưng con bé vẫn rất lương thiện mà quan tâm đến người bạn nhỏ của mình: "Nhưng mà Hinh Nhi sẽ không nghe được ạ."
"Con phải về nhà ăn cơm, Hi Hi con kể cho chị Tiểu Vi là được mà!" Lan Hinh vẫn không có hứng thú.
"Ơ, chị Tiểu Vi này có phải người mà lần trước các con gặp không?" Mặc Phi tò mò hỏi.
"Đúng ạ, hôm nay thầy giáo bảo chị Tiểu Vi đọc sách cho bọn con nghe, chị ấy vừa tốt bụng, nói chuyện lại còn dễ nghe nữa!" Hi Hi và Lan Hinh tranh nhau nói.
"Ba nhớ lần trước các con nói bạn ấy không thích nói chuyện mà." Dương Dật cười nói.
"Nói rồi ạ!" Hi Hi kêu lên.
"Sau đó bạn ấy đã nói chuyện!" Lan Hinh cũng nghiêm túc gật đầu, nếu không nói chuyện thì Lan Hinh mới không thích kết bạn với chị ấy, bây giờ thì tốt hơn nhiều rồi.
---❊ ❖ ❊---
Mặc dù là tối thứ Sáu, ngày mai ngày kia vẫn được nghỉ, Dương Dật vẫn bảo Hi Hi làm bài tập xong trước đã. Đợi sau bữa tối, đi dạo trở về, "lớp học quốc học nhỏ" của anh mới chậm rãi bắt đầu.
Không cần thiết bị quá phức tạp, Dương Dật chỉ bê một chiếc bảng trắng lớn thường để trong phòng kho ra, cầm một chiếc bút dạ rồi bắt đầu dạy học cho Hi Hi ngay tại phòng khách.
Ba dạy học xưa nay đều rất thú vị, Hi Hi không những không chán ghét, mà còn sớm ngồi trước chiếc bàn nhỏ con bé hay làm bài tập, vui vẻ nhìn ba viết toàn bộ bài thơ "Tần Phong - Kiêm Gia" lên bảng trắng.
Mặc Phi không thích học hành, nhưng cô muốn Tiểu Đồng Đồng cũng được "hun đúc" văn hóa quốc học một chút, nên bế Tiểu Đồng Đồng ngồi trên ghế sofa gần chỗ Hi Hi.
Thế nhưng Tiểu Đồng Đồng hơi không ngồi yên được, cứ ừ ừ à à muốn bò ra ngoài. Tiếc là thằng bé sao thoát khỏi "ngũ hành sơn" của mẹ được?
"Bài thơ này bắt nguồn từ 'Kinh Thi', là tập thơ tổng hợp sớm nhất của nước ta. Các bài thơ trong đó đều được sáng tác từ hơn hai ngàn năm trước, do nhiều tác giả không tên tuổi trong dân gian biên soạn, có thể nói là lịch sử rất lâu đời." Dương Dật giới thiệu sơ qua về lịch sử của nó.
"Là rất rất lâu về trước ạ?" Hi Hi nghĩ đến những câu chuyện thần thoại ba kể cho con bé nghe: "Còn lâu hơn cả Tôn Ngộ Không nữa ạ?"
"Cái này thì không so sánh được, nhưng đều là chuyện thời cổ đại rồi." Dương Dật cười nói.
Đến phần giảng nghĩa câu thơ, Dương Dật vẽ một bụi lau sậy trên bảng bằng bút dạ xoèn xoẹt vài nét, cùng với một vũng nước phía sau.
Phải nói rằng kỹ năng vẽ tranh đơn giản của Dương Dật, qua mấy năm luyện tập kể chuyện cho Hi Hi, đã trở nên vô cùng thuần thục. Chỉ vài nét bút này, anh đã vẽ bụi lau sậy trông rất có hình có dạng.
"Kiêm gia nghĩa là lau sậy, lau sậy chưa lớn hết, đây là một loại cỏ mọc bên bờ sông, đầm lầy. Nếu chúng lớn lên, trên bông của chúng sẽ kết ra lớp lông mềm mại giống hệt cái đuôi của Bao Tử vậy." Dương Dật cố gắng giảng một cách hình tượng nhất, cũng dễ để Hi Hi tiếp thu hơn.
"Thật ra mấy câu này, 'Kiêm gia thương thương', 'Kiêm gia thê thê', 'Kiêm gia thái thái', ý nghĩa đều như nhau. Thương thương, thê thê, thái thái đều là những từ ngữ người xưa dùng để miêu tả lau sậy, cỏ hoặc là lúa ông nội con trồng, những loại thực vật đó mọc rất nhiều, rất tươi tốt." Dương Dật cười dùng gạch dưới, gạch riêng ba câu thơ đó ra.
"Thì ra là vậy..." Hi Hi lẩm bẩm, con bé nghe rất chăm chú, đôi mắt cũng nhìn chằm chằm vào bảng đen, hoặc là nhìn câu thơ, hoặc là nhìn bức tranh ba vẽ.
Có lẽ, trong tâm trí con bé, một bức tranh tuyệt đẹp đã hình thành phôi thai, đang chậm rãi mở ra.