Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 4039 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1242
Con trai bái sư

❊ ❊ ❊

"Ăn ngon thật."

Tư Tư và Duệ Duệ ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa liên tục gật đầu tán thưởng.

Lý Quân Dương bình tĩnh đi vào bếp rửa tay trước, sau đó dùng khăn giấy sạch lau khô, cậu nhìn hai người chị rồi nói: "Trước khi ăn phải rửa tay, thầy cô giáo không dạy các chị sao?"

Nói đoạn, chẳng thèm để ý đến ánh mắt tức giận của hai người, cậu cầm một miếng điểm tâm lên ăn, động tác đó sao mà... sao mà đáng đòn thế không biết.

"Ghét thật đấy."

Lý Tư Tư đặt miếng điểm tâm trong tay xuống, rồi kéo Duệ Duệ đi rửa tay.

Lý Mặc đẩy một hộp điểm tâm đến trước mặt con trai, nói: "Ngày mai ba đưa con đi bái sư, con đã chuẩn bị xong chưa?"

Lý Quân Dương rất bình thản làm động tác "OK".

"Xem con kiên trì được bao lâu." Lý Mặc thầm nghĩ, dù sao thằng bé còn nhỏ, đang ở độ tuổi ham chơi nhất. Học Trung y không hề khô khan bình thường, giai đoạn đầu đều cần phải tĩnh tâm học tập. NhưngKý nhiên thằng bé thích, cứ để nó đi.

"Ngày mai ba đi cùng các con, tiện thể thăm chị Tư Kỳ luôn."

Ngày hôm sau, Lý Mặc vẫn mặc bộ đồ được thiết kế riêng từ hôm qua, đeo một chiếc nhẫn phỉ thúy đế vương lục, cổ tay phải là một chuỗi vòng tay gỗ kim tơ nam, đã được quay ra một lớp bao tương dày dặn.

Quần áo của Lý Quân Dương cũng là đồ thiết kế riêng, mang hơi hướng phong cách phục cổ của thời Dân Quốc.

"Các anh đã thu xếp xong chưa?"

Tần Tư Duệ xách một chiếc túi từ trong phòng để đồ đi ra.

"Mẹ ơi, hôm nay mẹ đẹp lắm."

Lý Quân Dương khen ngợi, khiến Tư Duệ cười đến không khép được miệng.

"Có phải ba cũng nên khen vài câu không nhỉ, nếu không mẹ con sẽ cho rằng ba không có nhãn quan, đến cả con trai còn không bằng đấy."

Lý Mặc cười nói.

"Ba ơi, nói thật lòng đi, con chưa bao giờ nghe ba khen mẹ đẹp cả."

Lý Mặc xoa đầu cậu bé nói: "Đã con khen mẹ đẹp, vậy con nói xem mẹ đẹp ở chỗ nào?"

Lý Quân Dương bị câu hỏi này làm cho khó xử, cậu suy nghĩ một lúc rồi mới nhỏ giọng nói: "Con không biết, nhưng trong lòng con mẹ chính là người đẹp nhất."

"Vậy con có biết tại sao ba không bao giờ khen mẹ đẹp không?"

Lý Quân Dương ngẩng đầu nhìn ông, câu hỏi này cũng rất khó trả lời.

"Ba nói cho con biết đi, để con còn biết chứ."

Lý Mặc cúi người xuống, chỉnh lại khuy áo ở cổ áo cho cậu bé, rồi cười nói: "Trong lòng ba, mẹ con giống như tiên nữ được viết trong sách vậy, vẻ đẹp của mẹ đã không thể dùng ngôn từ để hình dung, cho nên ba chỉ có thể giấu mẹ vào trong lòng, dùng tâm để cảm nhận vẻ đẹp của mẹ."

Lý Quân Dương nghe mà hiểu lơ mơ, nhưng vẫn gật đầu nói: "Con thấy ba nói cũng có chút đạo lý, vậy con biết sau này phải làm thế nào rồi."

Ánh mắt Tần Tư Duệ nhìn khuôn mặt Lý Mặc nóng rực, trong mắt như thể ẩn chứa ngàn lời muốn nói.

Ngô thị y quán nằm trong một tòa tứ hợp viện ở vành đai hai phía Đông, xe của Lý Mặc từ cách đó rất xa đã không thể đi tiếp được nữa, phía trước đỗ dọc theo ven đường là từng chiếc xe, kéo dài mãi đến tận đầu ngõ phía trước.

"Tiểu Mặc, chúng ta xuống xe đi bộ vào thôi, chị Tư Kỳ nói ngày nào cũng thế này, người đến cầu y rất đông, xe chắc chắn không đi vào được đâu."

Lý Mặc xuống xe, nhìn quanh một lượt, rồi có một bà bác chừng năm mươi mấy tuổi chạy bộ lại gần: "Xe đỗ vào ô đỗ, phí đỗ xe mười tệ, người đến y quán cầu y lát nữa cầm thẻ số y quán đưa ra để được hoàn lại mười tệ tiền mặt."

Tần Tư Duệ lấy trong chiếc túi nhỏ ra một tờ mười tệ đưa cho bà, bà bác đó nhìn Tần Tư Duệ một cái, xé một tờ vé đưa cho cô: "Cô gái, sao tôi nhìn cô quen thế nhỉ."

"Có lẽ là do cháu nhìn giống minh tinh nào đó chăng."

Tần Tư Duệ nói đùa.

"Đúng thật, nhìn xinh đẹp quá."

Bà bác kéo tay nắm cửa xe, không quên nhắc nhở một câu: "Khóa cửa cẩn thận, không mất đồ tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy. Xe của cô nhìn đắt tiền thế này, thật sự mất gì thì tôi không đền nổi đâu."

"Khóa kỹ rồi ạ."

Bà bác quay đầu nhìn Lý Mặc một cái, nhất thời sững sờ, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, vỗ đùi cái "bép" đầy phấn khích: "Ôi trời, cậu là... là... là ngôi sao lớn đó phải không. Ngày nào tôi cũng xem tin tức về cậu trên truyền hình, tôi thích cậu lắm."

Lý Mặc lịch sự mỉm cười với bà.

Đợi ba người đi xa rồi, bà bác vẫn còn lẩm bẩm: "Sao mà quen thế không biết, không nhớ ra là ai."

Từ đằng xa, Lý Mặc đã thấy có người ra ra vào vào cửa Ngô thị y quán, còn có không ít người đang cầm thẻ số đứng chờ bên ngoài. Đối diện y quán là một căn phòng chuyên dành cho bệnh nhân xếp hàng chờ đợi, thường xuyên có người pha thêm nước nóng cho bệnh nhân.

Trần Tiểu Quân và năm người nữa cũng vừa đến, mỗi người bọn họ đều ôm một chiếc hộp hình chữ nhật, nhìn từ bên ngoài thì có vẻ đều là mẫu thiết kế đặc biệt của Cổ Vận Hiên.

"Tiểu sư thúc."

"Thời gian vừa đẹp, đi thôi, chúng ta đi vào bằng lối cửa khác."

Tứ hợp viện chia làm hai viện trước sau, tiền viện là để mở y quán, hậu viện dùng để ở. Lý Mặc và mọi người đi cửa hông vào hậu viện, còn chưa tới cửa đã thấy Tần Tư Kỳ từ hậu viện đi ra.

"Tư Duệ, Lý Mặc."

Tần Tư Kỳ chào hỏi hai người, rồi đưa tay nhẹ nhàng véo má Lý Quân Dương cười nói: "Lâu rồi không gặp, Quân Dương cao lên rồi này."

"Dì ơi, dì cũng trở nên xinh đẹp hơn rồi."

Một câu nói ngọt ngào của Lý Quân Dương.

"Ôi trời, dì thích con quá đi mất, để dì ôm cái nào."

Tần Tư Kỳ mày giãn mắt cười, vui không kể xiết.

"Hôm nay bệnh nhân tương đối đông, ông nội và mọi người có lẽ phải muộn một chút mới kết thúc buổi khám sáng."

"Không vội, trưa nay tiện thể ăn chực bữa cơm."

Lý Mặc nắm tay Tần Tư Duệ đi vào hậu viện, môi trường bên trong tứ hợp viện đều na ná nhau, hai đứa nhỏ đang chơi xếp hình trong sân.

"Quân Dương, con ra chơi xếp hình cùng anh chị đi có được không?"

Tần Tư Kỳ cứ tưởng bọn trẻ sẽ vui vẻ đồng ý, nào ngờ cậu bé lắc đầu thẳng thừng: "Đó là trò trẻ con chơi, con không thích."

Tần Tư Kỳ ngạc nhiên hỏi: "Con không thích xếp hình, vậy con thích gì, dì bảo anh chị chơi cùng con được không?"

"Gần đây con đang suy nghĩ buổi sáng mặt trời mọc từ đâu, buổi tối lại trở về đâu? Tại sao mặt trăng lúc thì tròn, lúc lại hình con thuyền? Tại sao con người không ăn sẽ đói, tại sao mỗi tối đều phải ngủ? Tại sao cá chỉ có thể bơi dưới nước mà không thể lên bờ? Dì ơi, trong đầu con suy nghĩ nhiều vấn đề quá, con phải tìm ra đáp án từng cái một, con không có thời gian chơi với đám trẻ kia đâu."

Tần Tư Kỳ đặt cậu bé xuống đất, nhìn cậu từ trên xuống dưới, rồi ngơ ngác nhìn Tần Tư Duệ, ném cho cô một ánh mắt dò hỏi.

Tần Tư Duệ giang hai tay ra, cô cũng không biết giải thích thế nào.

"Quân Dương, muốn biết những đáp án này thì con phải học tập thật tốt, trong sách có thể tìm thấy tất cả đáp án."

Lý Mặc biết biểu hiện của Lý Quân Dương có chút khác biệt, hay nói cách khác, tư duy của cậu bé đã không phải tư duy mà một đứa trẻ lên vài tuổi nên có.

"Lý Mặc, cậu dạy con trai thế nào vậy?"

"Rất tiếc, tôi thật sự không biết, ngay cả Tư Duệ cũng không biết, thằng bé hầu như đều tự học." Chuyện này không dễ giải thích, ai bảo nó yêu nghiệt một cách quá đáng làm gì.

Mọi người vừa ăn hạt dưa vừa trò chuyện trong phòng khách hậu viện. Còn về phần Lý Quân Dương, cậu không đi chơi cùng anh chị mà đứng một mình cạnh bàn, nhìn chằm chằm vào bàn cờ tướng được bày trên đó.

Tần Tư Kỳ thỉnh thoảng liếc nhìn cậu mấy cái, thấy cậu nhìn bàn cờ rất chăm chú, liền không nhịn được nói: "Quân Dương, con biết chơi cờ không?"

"Dì ơi, dì phải dùng giọng điệu khẳng định để hỏi con mới đúng chứ."

Lý Quân Dương quay mặt lại, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Con từng xem quy tắc chơi cờ tướng trên video điện thoại rồi, nên con hiểu, chỉ là con chưa bao giờ chính thức chơi cờ tướng bao giờ thôi. Con từng nghiên cứu qua, thấy cách chơi có chút đơn giản."

Tần Tư Kỳ hôm nay thật sự được mở mang tầm mắt, cứ chốc chốc lại giơ ngón cái về phía Tần Tư Duệ. "Quân Dương, con cứ nhìn chằm chằm bàn cờ mãi cũng đâu có ý nghĩa gì?" Lý Mặc nhịn không được gọi cậu một tiếng, "Qua đây ăn chút trái cây đi."

"Ba ơi, con đang đánh cờ mà, ba đừng làm phiền con."

Tần Tư Kỳ càng ngạc nhiên hơn: "Quân Dương, con đang đánh cờ với ai vậy?"

"Tự mình đánh với mình thôi, quân đen sắp thua rồi."

Thấy cô bị làm cho sững sờ, Lý Mặc mượn câu nói gốc của Tần Tư Duệ: "Đợi dì quen rồi cũng sẽ ổn thôi."

Ngô lão và mọi người bận rộn đến tận mười hai giờ trưa mới kết thúc, số phiếu đăng ký khám buổi sáng đã xem hết. Nếu buổi chiều cũng tiếp tục khám, sẽ phát thêm số. Ba đời nhà họ Ngô đều đã đến đông đủ, hôm nay là ngày Lý Quân Dương bái sư nhập môn, bọn họ đặc biệt coi trọng.

"Ngô lão, chúng ta chắc nửa năm rồi chưa gặp nhỉ?"

Tuổi của Ngô lão xấp xỉ tuổi của ông ngoại, nhưng nhìn từ trạng thái tinh thần thì Ngô lão tinh thần hơn nhiều.

"Cậu bận đi đào báu khắp nơi, đâu có thời gian mà ghé chỗ tôi chơi." Ngô lão dùng khăn nóng lau mặt, cảm giác mệt mỏi biến mất, cả người thoải mái hơn nhiều, "Nhưng tôi rất tò mò, trong mật cung của Thành Cát Tư Hãn thực sự có nhiều vàng đến thế sao?"

"Rất nhiều."

Lý Mặc khẳng định chắc nịch.

Lý Quân Dương cứ đứng lặng lẽ bên cạnh Lý Mặc nhìn Ngô lão.

"Đứa nhỏ này không lạ người nhỉ?"

Ngô lão vẫy tay với cậu, nhưng Quân Dương không qua đó, mà trực tiếp hỏi: "Cụ là sư tổ của Ngô thị y quán ạ?"

Ngô thị y quán đúng là do Ngô lão mở ra từ khi còn trẻ, nói ông là sư tổ cũng không sai chút nào.

"Ta có thể coi là sư tổ không nhỉ?"

"Vậy con bái cụ làm sư phụ ạ?" Lý Quân Dương hỏi đặc biệt nghiêm túc.

"Không phải, anh rể con nhận con làm đồ đệ, là truyền nhân đời thứ tư của Ngô thị y quán chúng ta, sau này cùng chị con ở nhà dì cả nhận biết các loại thảo dược được không?"

"Dạ được."

Ngô lão, con trai Ngô lão là Ngô Úy, cháu trai Ngô lão đều ngồi trên ghế, Lý Mặc pha ba chén trà, rồi bưng đến trước mặt con trai nói nhỏ: "Mời sư tổ uống trà."

Lý Quân Dương cẩn thận bưng chén trà lên, đưa tới trước mặt Ngô lão, cung kính nói: "Sư tổ mời dùng trà."

"Sư công mời dùng trà."

"Sư phụ mời dùng trà."

Lý Quân Dương dâng xong ba chén trà thì coi như chính thức trở thành đệ tử đời thứ tư của Ngô thị y quán.

Lý Mặc vỗ tay, Trần Tiểu Quân và những người khác mang lễ bái sư đã chuẩn bị từ trước dâng lên, xếp thành một hàng dài trên chiếc bàn tròn lớn.

"Lý Mặc, đều là người nhà cả, còn chuẩn bị lễ vật làm gì chứ?"

Ngô Úy nhìn những chiếc hộp dài trên bàn, thầm nghĩ Lý Mặc đã không ra tay thì thôi, đã ra tay chắc chắn không phải đồ tầm thường.

"Một chút tấm lòng thôi, mong mọi người đừng từ chối."

Trần Tiểu Quân lần lượt mở nắp các hộp dài, trong đó có bốn chiếc hộp bày các loại đồ sứ, là đồ theo bộ, chủ yếu là thời Thanh, Minh. Những món này đều được tuyển chọn từ bảo tàng Viên Minh Viên của Cổ Vận Hiên, đều là hàng tinh phẩm.

Trong chiếc hộp gỗ cuối cùng đựng một chiếc ngà voi châu Á hoàn chỉnh, thứ này tuy không thể giao dịch trên thị trường nhưng làm quà tặng thì chắc chắn không vấn đề gì.

Người nhà họ Ngô nhìn nhau, những lễ vật bái sư này quá quý giá. Không dám nói trị giá hàng chục triệu, nhưng vài triệu tệ chắc chắn là không chạy đâu thoát.

"Ngô lão, cụ mà không gật đầu, lần sau cháu cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tới nữa."

Ngô lão lúc này vuốt chòm râu dưới cằm cười nói: "Ngô Úy, vậy thì nhận đi, sau này coi như gia truyền bảo vật mà giữ gìn."

Nói thật, hồi Ngô Úy và Tần Tư Kỳ kết hôn, Lý Mặc đã chuẩn bị rất nhiều của hồi môn cho Tư Kỳ, những thứ cậu xuất ra ngoại trừ đồ cổ thì cũng chẳng còn gì khác để tặng, món nào cũng là tinh phẩm, giá trị không hề nhỏ.

Lần này lễ bái sư tặng cũng là đồ cổ, Ngô lão nghĩ vậy nên cũng nhận lấy.

"Quân Dương, sau này mỗi tuần được nghỉ đều phải qua đây học tập, rồi sư phụ còn giao bài tập về nhà cho con hoàn thành, không hoàn thành là sẽ phải chịu phạt nhẹ đấy nhé."

"Sư phụ, con nhớ rồi ạ."

Sau khi ăn cơm trưa ở nhà họ Ngô, Lý Mặc và Tần Tư Duệ về trước, Lý Quân Dương ở lại. Cậu bé còn nhỏ, Ngô Úy cũng sẽ không sắp xếp việc gì cho cậu làm, thời gian tới cứ để cậu thích nghi với môi trường ở đây trước, sau đó dạy cậu nhận biết các loại thảo dược đơn giản.

Trên đường về nhà, hốc mắt Tần Tư Duệ đã đỏ hoe, ngồi ghế phụ lặng lẽ rơi nước mắt.

Lý Mặc an ủi cô: "Đây là con tự chọn, thằng bé có chính kiến suy nghĩ riêng của mình, chỉ cần không phải là con đường sai trái, chúng ta đều phải ủng hộ nó mới đúng. Có kiên trì học tiếp được hay không, đợi lát nữa sẽ biết thôi."

"Đứa nhỏ còn quá nhỏ, lòng em thật sự không nỡ. Lúc trước anh bái sư học nghệ tuổi còn lớn hơn nó ba bốn tuổi cơ mà."

"Em có thể nghĩ thế này, cuối tuần thằng bé không ở nhà phá phách thì cũng đi khu vui chơi, em cảm thấy tâm lực tiều tụy. Giờ thì hay rồi, nó đi học, em lại đỡ lo đỡ mệt, đây chẳng phải là chuyện đôi bên cùng có lợi sao?"

Tần Tư Duệ lau nước mắt ở đuôi mắt, hừ nhẹ một tiếng: "Chỉ có anh là lý lẽ nhiều nhất."

Lý Mặc cười hì hì, đưa tay xoa tay cô: "Con cái hiểu chuyện sớm, chúng ta nên vui mới phải."

"Được rồi, anh không cần an ủi em, trong lòng em hiểu mà. Chiều anh có việc thì cứ đi bận đi, tối em qua đón con."

"Ừ, anh đưa em về Yên Đô trước, rồi mới qua Kinh Đại giải quyết chút việc."

"Thế không cần đâu, phải vòng một vòng lớn, anh tấp vào lề đường, em bắt taxi là được."

Lý Mặc quay đầu ở ngã rẽ phía trước nói: "Vậy thì em đi cùng anh đến Kinh Đại đi, lát nữa đón con rồi cùng về Yên Đô luôn."

"Thế cũng được."

Buổi trưa Viện trưởng Vưu gọi cho anh một cuộc điện thoại, bảo anh chiều qua trường một chuyến, nói có việc cực kỳ quan trọng cần trao đổi. Lý Mặc có hỏi trong điện thoại, nhưng ông ấy bảo một hai câu không giải thích rõ được, tốt nhất là trao đổi trực diện.

Lý Mặc bước vào tòa nhà hành chính, ở sảnh vừa hay gặp Viện trưởng Vưu.

"Giáo sư Lý, lúc nãy tôi đứng ở văn phòng nhìn xuống lầu, thấy người phụ nữ xuống xe cậu là vợ cậu Tần Tư Duệ phải không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1232
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »