Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 4514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1361
Dốc toàn bộ lực lượng

❊ ❊ ❊

"Đao khí sao?!"

Hạ Bình nhướng mày, hắn không thèm nhìn, đâm tới một mâu. Kình lực xoắn ốc khủng bố thâm nhập ra ngoài, tầng tầng chồng chất, xuyên thấu hư không, tốc độ nhanh đến mức khó tin.

Địa Ngục thần thông: Địa Ngục Trấn Ma Mâu!

Pháp lực trong cơ thể hắn trào ra, rót vào Địa Ngục chi mâu, mơ hồ sau lưng hắn dường như xuất hiện một bóng hư ảo của Cổng Địa Ngục, hơi thở địa ngục khủng bố bộc phát ra, càn quét hết thảy.

Điều này càng làm khí thế của hắn thêm khủng bố, giống như một A Tu La bước ra từ địa ngục.

Cái gì?!

Cảm nhận được sức mạnh của mũi mâu này, Nghiêm Dũng cả kinh, bởi vì chỉ là đâm tới thôi mà đao khí vô kiên bất tồi của hắn đã lập tức bị đánh thành phấn vụn.

Thậm chí luồng khí kình xoắn ốc này giảo sát hết thảy, cuốn lên bão tố, tầng tầng thâm nhập vào, trực tiếp chạm vào cơ thể hắn, khiến hắn muốn phản ứng cũng không thể phản ứng kịp.

Đáng sợ hơn là, mũi mâu này không chỉ nhắm vào cơ thể mà còn nhắm vào linh hồn, hơi thở địa ngục ập đến như vũ bão, tựa như có vô số ác ma đang gào thét, muốn thôn phệ linh hồn hắn.

Người bình thường mà cảm nhận được sóng thần thức mãnh liệt này, e rằng sẽ bị dọa chết tươi.

Ngay cả tu luyện giả cấp bậc Luyện Bảo Cảnh cũng cảm thấy thần thức của mình bị áp chế, mười phần lực chỉ có thể phát huy bảy phần, đến cả động tác cơ thể cũng chậm chạp không ít.

"Đây là thần thông gì?!"

Nghiêm Dũng rất chấn kinh, hắn tự cho rằng đao pháp của mình vô song, dù không phải vô địch cùng cấp thì cũng là ít người địch nổi, một đao chém xuống có thể chẻ đôi một tòa thành trì.

Nhưng giờ đây đao pháp của hắn lại bị đánh tan trong nháy mắt, thật sự là khó tin.

Ầm!

Giây tiếp theo, sức mạnh của mũi mâu oanh kích lên cơ thể hắn, lập tức đánh bay hắn ra ngoài, mười mấy tòa cao ốc gần đó đều bị đâm xuyên trong một cái chớp mắt, bay xa tận năm sáu cây số.

Mà những tòa cao ốc đó dường như cũng không chịu nổi lực phá hoại này, lần lượt bị chấn thành mảnh vụn, hóa thành vô số đá vụn, hoàn toàn sụp đổ như hiệu ứng domino, lăn xuống xung quanh, khói bụi cuồn cuộn.

Mặt đất chấn động, cũng bị dư chấn của sức mạnh này đánh ra mấy chục vết nứt.

Tu luyện giả xung quanh đều giật bắn mình, may là họ không phải người thường, ít nhất đều có thực lực Như Ý Cảnh, lập tức trốn thoát khỏi tòa cao ốc đang sụp đổ.

Nếu không, chỉ riêng sức phá hoại này thôi cũng không biết đã gây thương vong bao nhiêu người.

"Phụt!"

Cuối cùng cơ thể Nghiêm Dũng đập mạnh vào tường của một tòa nhà, kình đạo hung hãn chấn động qua lại trong cơ thể, làm bị thương ngũ tạng lục phủ, khiến hắn không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này hắn mới hiểu tại sao người của Tường Vân Lâu lại chết thảm, đến cả trưởng lão và ông chủ cấp bậc Luyện Bảo Cảnh cũng không chạy thoát, hóa ra chiến lực của thằng nhóc này lại kinh khủng đến mức đó.

"Sao thế? Không phải nói đây là tử tội sao? Sao không tới giết ta?" Hạ Bình thản nhiên nhìn Nghiêm Dũng.

Nghe vậy, sắc mặt Nghiêm Dũng âm trầm đến cực điểm, nhưng vẫn không phục: "Thằng nhóc, mày đừng có quá kiêu ngạo, đây là Thủy Tinh Thành, là địa bàn của Hồng Cân Tặc bọn tao, chưa đến lượt mày làm càn. Nếu biết điều thì..."

"Nói nhảm nhiều quá, hay là ngươi đi nói chuyện với Diêm Vương đi."

Hạ Bình không hứng thú nghe tiếp lời Nghiêm Dũng, với kẻ địch như vậy, phải đấm chết mới được.

Hắn đạp không mà đi, tay cầm trường mâu, như một tôn chiến thần, lao đến giết, tốc độ như một tia chớp.

"Tiêu rồi."

Nghiêm Dũng sợ tới mức mặt mày trắng bệch, sát khí khủng bố này bao phủ hàng chục dặm, lạnh thấu xương, nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn chắc chắn sẽ đi theo vết xe đổ của ông chủ Tường Vân Lâu, bị hung đồ này trảm sát.

"Các người còn chờ cái gì, chẳng lẽ muốn đợi ta chết mới ra tay sao?" Nghiêm Dũng gào lên hướng về bầu trời, sắc mặt dữ tợn.

Âm ba này ngưng tụ thành thực chất, bao phủ toàn bộ thành trì, chấn động qua lại, chấn đến mức tai mỗi người đều ong ong, ngay cả vô số cửa kính gần đó cũng bị chấn vỡ.

"Ha ha, trước đó chẳng phải ngươi nói chỉ cần mình ngươi là có thể giải quyết kẻ gây rối ở Thủy Tinh Thành này sao? Giờ lại cầu viện rồi, đây không phải tính cách của Nghiêm Dũng ngươi, nhưng mà điều này lại cho ta xem một màn kịch hay."

Vút một tiếng, lập tức có tám bóng người bay ra từ khắp các góc của thành phố, ai nấy đều tỏa ra khí thế ngưng tụ thành thực chất, dẫn động thiên địa chi lực, rõ ràng đều là cường giả cấp bậc Luyện Bảo Cảnh.

Họ lăng không hư độ, đứng trên cao không như thần linh, bao vây Hạ Bình.

"Cửu đại quản sự đồng thời xuất thủ?!"

Người xung quanh lập tức kinh hãi, họ cũng nhận ra chín người này chính là chín cường giả Luyện Bảo Cảnh quản lý Thủy Tinh Thành, bình thường họ không bao giờ xuất hiện.

Nhưng giờ đây vì đối phó một kẻ gây rối mà lại xuất động toàn bộ, rõ ràng là cực kỳ coi trọng, có thể nói lực lượng cao cấp của Thủy Tinh Thành gần như đã dốc toàn bộ lực lượng.

Không ít người biết thằng nhóc này tiêu đời rồi, đối mặt với sự vây công của chín cường giả Luyện Bảo Cảnh, làm sao có đường sống.

"Hửm?!"

Cảm nhận được mấy luồng khí thế hung hãn này, Hạ Bình lập tức dừng lại, nhướng mày, vì hắn thấy một trong số các quản sự chính là Hứa Lương Ấn đã gặp ở bến cảng.

"Võ huynh đệ, không ngờ nhanh như vậy đã gặp lại rồi, cậu vừa tới đã giết người phóng hỏa, còn đả thương quản sự của Thủy Tinh Thành ta, có hơi quá đáng rồi đấy."

Hứa Lương Ấn sắc mặt âm trầm, nhìn Hạ Bình, hắn tất nhiên nhớ rõ người thanh niên gặp ở bến cảng này, trước đó hắn còn thèm muốn bốn người phụ nữ bên cạnh đối phương, muốn bắt về làm đỉnh lô.

Nhưng hắn không ngờ sự việc thay đổi nhanh như vậy, chưa đầy một ngày, thằng nhóc này đã gây ra chuyện lớn như vậy, còn giẫm nát Tường Vân Lâu, gây ra tổn thất không thể tưởng tượng nổi cho tổ chức của họ.

Đặc biệt là sự sụp đổ của Tường Vân Lâu, hắn gần như phát điên, vì đại lão đứng sau Tường Vân Lâu chính là hắn, giờ người của Tường Vân Lâu bị giết sạch sành sanh, hắn tổn thất nặng nề.

Có thể tưởng tượng lúc này hắn căm hận đến mức nào, hận không thể chém chết Hạ Bình.

Nếu sớm biết thằng nhóc này là kẻ gai góc, lúc ở bến cảng đã nên giết chết hắn, đỡ phải tới đây làm hại chúng sinh.

"Không, một chút cũng không quá đáng, những kẻ đối địch với ta đều phải chết, bất kể đối phương có lai lịch gì."

Hạ Bình chắp tay đứng đó: "Nếu bây giờ các người dập đầu xin lỗi, bồi thường trăm tỷ vũ trụ tệ, có lẽ còn có thể bình ổn cơn giận của ta, nếu không thì hôm nay Thủy Tinh Thành tất sẽ máu chảy thành sông."

Hắn đưa ra điều kiện của mình.

"Nói láo!"

Một quản sự nổi trận lôi đình: "Mày tưởng mình là ai hả? Tới Thủy Tinh Thành giết người phóng hỏa, vô pháp vô thiên, còn đả thương một vị quản sự của Thủy Tinh Thành ta, vậy mà còn muốn chúng ta bồi thường trăm tỷ vũ trụ tệ?! Mày tưởng chúng tao đều là lũ ngu chắc?!"

Các quản sự khác cũng nổi giận đùng đùng, cảm thấy thằng nhóc này quá mức vô pháp vô thiên, còn xem thường người khác, hoàn toàn không để cửu đại quản sự họ vào mắt, giết người thì thôi, vậy mà còn muốn họ bồi thường tổn thất, coi họ là bùn nhão chắc?!

Sự khinh miệt như vậy, họ không thể chịu nổi!

Khóe miệng Hứa Lương Ấn co giật, hắn cảm thấy mình dường như đã gặp phải một kẻ điên.

"Là ai ư? Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, Võ Thái Đẩu!"

Hạ Bình nắm nắm đấm, kêu lên rắc rắc: "Ta cũng biết các người không phục, nhưng không sao, đợi ta ra tay đấm chết vài đứa, các người sẽ nhanh chóng phục ngay thôi."

Trong mắt hắn lộ ra ánh sáng hung tàn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1311
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »